Giọt nệ và lụ cười-Chơi Rong

Chơi Rong2

GIỌT LỆ & NỤ CƯỜI


(tựa trong một tác phẩm của Kahlil Gibran)

Lịch sử Đảng CSVN 3 lần ghi nhận về những giọt nước mắt chua xót, cay đắng của các lãnh đạo đảng: lần 1 là những giọt nước mắt của Hồ Chí Minh khi nhận lỗi về những sai lầm dẫn đến bao cái chết oan khuất, bi thảm trong cải cách ruộng đất; lần 2 là những giọt nước mắt của Tổng BT Nguyễn Phú Trọng khi tuyên bố kỷ luật Nguyễn Tấn Dũng_ một đồng chí cấp cao của ông trong Bộ chính trị; và mới đây nhất, cũng chính ông trong vai trò Tổng Bí Thư kiêm Chủ Tịch Nước lại nghẹn ngào rơi lệ trong một diễn văn bế mạc hội nghị TW.
Một người đàn ông bình thường, khóc đã khó; một chính trị gia với quyền lực tối cao mà rơi lệ lại càng là một chuyện cực kỳ hiếm. Ở khía cạnh nào đó, chúng ta cảm thông với cảm xúc của ông bởi, ít ra ông là một trong số ít những kẻ đứng hàng ngũ Đảng lại thực lòng hoài mong những điều tốt đẹp cho Đảng CSVN cũng như cho đất nước.

Dư luận cho rằng, những giọt nước mắt của ông một phần thể hiện sự chua xót cho dân tộc, nhưng cũng nói lên sự bất lực và lúng túng trong ngổn ngang sức ép mà ông và Bộ chính trị đang đối mặt.

Đại đa số nhân dân và cả những cựu chiến binh, đảng viên kỳ cựu điều cho rằng ông và Bộ chính trị nhu nhược hèn nhát trước những hành động vi phạm chủ quyền quốc gia một cách trắng trợn của Trung Quốc; thậm chí có những tiếng nói gay gắt hơn, cho rằng lãnh đạo nhà nước là tay sai của Trung Quốc khi không dám lên tiếng một cách quyết liệt về chủ quyền quốc gia, không có những hành động cụ thể và kịp thời để bảo vệ đồng bào mình một cách tốt nhất khi tàu Trung Quốc gây hấn và tấn công tàu ngư dân mình trên hải phận chủ quyền của Việt Nam. Đây chính là một sức ép không nhỏ cho ông.

Ông và Bộ chính trị thừa hiểu thủ đoạn của Trung Quốc, vì lịch sử dựng nước và giữ nước từ ngàn xưa của cha ông đã cho thấy một điều, kẻ thù của dân tộc Việt muôn đời vẫn là Trung Quốc, vì chúng không bao giờ từ bỏ dã tâm xâm chiếm, nhưng vì hiện tại TQ & VN đang cùng một ý thức hệ, để duy trì Đảng và những lợi ích ngắn hạn về kinh tế, chính trị …, Việt Nam buộc phải đu theo, nhưng càng đu thì cái ngoàm bẫy sập càng sâu. Ông thừa hiểu rằng Đảng cộng sản TQ đầy dã tâm thôn tính VN, muốn biến VN thành một quân cờ trong cuộc chơi địa chính trị, nhưng ông không thoát ra được. “Tiến thoái lưỡng nan”, là một tình thế lúng túng mà cả ông lẫn Bộ chính trị đang rơi vào.

Trước đây, Việt Minh dù là một tổ chức của cộng sản, nhưng với sứ mệnh thống nhất, độc lập dân tộc nó đã tập hợp được rất nhiều các tầng lớp tham gia, và sau này nó vẫn còn giành được tình cảm của quần chúng nhân dân khi có một đội ngũ lãnh đạo thực tâm, uy tín.
Nhưng thời điểm này, thực trạng tha hóa quyền lực, tha hóa đạo đức, tham nhũng, bè cánh, lợi ích nhóm của hầu hết đảng viên, đã khiến cho đại đa số người dân chán ghét, thậm chí những người trong hàng ngũ đảng viên cũng từ bỏ đảng, bởi họ không còn nhìn thấy cái lý tưởng tốt đẹp xưa cũ nữa. Ông và Bộ chính trị đã nhìn thấy cái họa sụp đổ, ông đã nỗ lực hết sức để lấy lại cảm tình của quần chúng nhân dân bằng cách bài trừ tham nhũng, nhưng người ta cho rằng ông đã không thật sự thẳng tay. Dư luận còn cho rằng ông lợi dụng chống tham nhũng để thanh trừng các phe cánh. Dù gì thì vẫn ghi nhận rằng ông cũng đã mạnh tay, nhưng tham nhũng bây giờ nó như con rắn ngàn đầu, ông đập đầu này nó mọc đầu khác, nó như một loại virus mà cái lò của ông chỉ là trò con nít. “Đơn thương độc mã” thì khó mà thành, đây cũng là một thách thức lớn cho ông.

Thông qua phát ngôn của ông “trên bảo dưới không nghe”, cũng như thực trạng cho thấy, tình trạng cát cứ_ mỗi địa phương như là một tiểu vương quốc, mạnh ai nấy làm, thì sự tham nhũng không những không giảm mà chỉ ngày một phát triển mạnh hơn, tinh vi hơn và tàn bạo hơn, đây chính là ngòi nổ cho những bất mãn từ những đảng viên trung kiên kỳ cựu cho đến đại đa số quần chúng. Họ cho rằng bây giờ đảng CSVN không còn sứ mạng như ngày xưa nữa, mà nó như một tổ chức lợi ích, giành quyền độc tôn để thâu tóm quyền lợi cho cá nhân đảng viên, bất chấp những nguy nan khốn khó của dân tộc. Điều này cũng lại là một vấn đề nan giải mà ông và Bộ chính trị đều loay hoay chưa tìm ra phương án giải quyết triệt để.
Ông cũng thừa biết, con số khổng lồ mà ngân sách phải chi thường xuyên để nuôi một hệ thống kép từ Đảng, Đoàn, Hội (bộ máy hành chính cồng kềnh nhưng không đem lại hiệu quả) năm này cao hơn năm trước, rồi tình trạng sách nhiễu từ thôn ấp cho đến cấp tỉnh vẫn không giảm, nhưng ông và Bộ chính trị không dám quyết liệt cắt giảm, bởi đây là một lực lượng tương đối lệ thuộc vào đảng, như một thứ mụn cóc, cứ để nguyên thì chỉ mất thẩm mỹ, nhưng nếu đem cắt đi mà không khéo, thì nhiều khả năng sẽ gây hoại tử cho vùng da thịt đó, nhưng để nuôi nó như một lực lượng trung thành thì ngân sách cũng như các nguồn thu hiện giờ đang đi vào ngõ cụt, chưa nói đến đại đa số trong số đó lại đi bôi bác làm mất hình ảnh đảng bằng những hành vi tham nhũng vặt cũng như thái độ mất dạy với nhân dân. “Đi cũng dở mà ở cũng không xong”, thành ra ông và Bộ chính trị vẫn chần chừ trong việc đưa ra quyết định. Điều này chẳng khác gì một mớ bòng bong bung ra quanh chỗ ông ngồi, chỉ cần ông thiếu cẩn trọng một chút thì sẽ chẳng biết nó túm cứng chân ông như thế nào.

Chưa hết, trước sức ép của dư luận nước ngoài cho rằng Đảng CSVN đàn áp, bắt bớ, khủng bố và bỏ tù các tổ chức dân sự, các tiếng nói phản biện, không tôn trọng quyền tự do phát ngôn, quyền biểu đạt và vi phạm nhân quyền… họ lấy điều này như một phần quan trọng trong việc đàm phán các hiệp định thương mại cũng như các chương trình viện trợ, tài trợ, và nhất là các khoản ân hạn khi thời gian trả nợ gốc và lãi đang dồn vào năm tài chính 2019 , cũng như các khoản vay ưu đãi mới để duy trì và ổn định kinh tế vĩ mô. Tình hình trong quý đầu I/2019 thì giá điện, xăng và các mặt hàng nhu yếu đang có dấu hiệu tăng gây áp lực cho Việt Nam Đồng dẫn đến lạm phát. Trước thực tế này, ông và Bộ Chính trị sẽ quyết định phải hành động như nào?
Thật sự với một bài viết ngắn để mô tả hết toàn bộ những khó khăn bên trong Đảng, tình cảm quần chúng đối với Đảng, cũng như các điểm nghẽn chiến lược về tài chính, kinh tế, môi trường, văn hóa,giáo dục, tôn giáo….., vẫn chưa có một tầm nhìn chiến lược để giải quyết một cách căn cơ, cộng với những thách thức bên ngoài, nhất là với ông anh 16 chữ vàng cũng như những vấn đề đối ngoại khác đã gây áp lực lớn cho ông và bộ chính trị trong hiện tại và lâu dài, nó như trái bom hẹn giờ treo lơ lửng trên sứ mạng chính trị của ông nói riêng và của đảng nói chung.

Còn nhớ cách đây không lâu, Tổng Bí Thư nở nụ cười hàm tiếu khi phát biểu rằng “chưa có bao giờ tiền đồ dân tộc rực rỡ như hôm nay”, nhưng giờ ông lại nghẹn ngào rơi lệ.
Thương cho ông “phận mỏng cánh chuồn”, tuổi đã 75 lẽ ra thân và tâm viên mãn, nhưng vẫn còn kẹt cứng vì ôm giữ một lâu đài đã mục nát lương tri.

Nghĩ về “giọt nước mắt rơi vào lịch sử” của Tổng Bí thưC

Bùi Hoàng Tám

Tại răng ???

(Dân trí) – Giờ đây, nếu nghĩ đến những gì đã và đang diễn ra chắc ông cũng vẫn nghẹn ngào bởi dù đã nỗ lực hết mình, hết sức nhưng vẫn còn đó cả một “bầy sâu” như hình ảnh ví von của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Vẫn còn đó tình trạng “người ta ăn không từ một thứ gì” như lời của Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan…

Nghĩ về “giọt nước mắt rơi vào lịch sử” của Tổng Bí thư - 1

(ĐB Lê Nam: “Nhiệm kỳ này chúng ta đã chứng kiến nước mắt của đồng chí Tổng bí thư rơi vào lịch sử”)

Tại phiên thảo luận về kết quả thực hiện kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội năm 2015 và kế hoạch phát triển kinh tế – xã hội năm 2016, sau khi đánh giá những thành tựu đã đạt được trong những năm gần đây, ĐB Lê Nam (Thanh Hóa) nói:

“Bên cạnh đó xã hội quá nhiều bức xúc, quá nhiều yếu kém, có nhận xét không thiện chí rằng Việt Nam là nước không chịu phát triển. Nếu dám nhận chỉ trích thì chúng ta thấy rằng ý kiến đó cũng có lý. Nền kinh tế có cái gốc là sản xuất không ngừng tụt hậu, đời sống nông dân vẫn còn nhiều khốn khó, ngư dân muốn có tàu ra biển khơi đánh cá nhưng một năm rưỡi rồi cũng chưa xong tàu mẫu; môi trường sống ngày càng tồi tệ, chống tham nhũng cả chục năm rồi vẫn chưa vượt qua thời kỳ cầm cự…”.

Về nguyên nhân, ĐB Nam cho rằng có khách quan nhưng cũng có nguyên nhân rất lớn thuộc về trách nhiệm của các Bộ trưởng, của những người đứng đầu các ngành, địa phương, thậm chí trách nhiệm của người đứng đầu Đảng, Nhà nước.

Rồi ông gợi nhớ một sự kiện bằng hình ảnh: “Nhiệm kỳ này chúng ta đã chứng kiến nước mắt của đồng chí Tổng bí thư rơi vào lịch sử”.

Nhắc lại hình ảnh “nước mắt rơi vào lịch sử” hẳn ông muốn gợi lại sự kiện diễn ra cách đây 3 năm (10/2012), khi đọc bài phát biểu bế mạc Hội nghị Trung ương 6, thay mặt Bộ chính trị, Ban bí thư, TBT Nguyễn Phú Trọng đã nhận lỗi trước toàn Đảng, toàn Dân về “một số khuyết điểm lớn” cả hiện tại lẫn các nhiệm kỳ trước, giọng ông bỗng nghẹn ngào.

Ngày đó, trong bài “Lời bộc bạch của Chủ tịch nước và phút nghẹn ngào của Tổng bí thư”, tôi đã viết: “Sự nghẹn ngào của ông là tất yếu bởi không nghẹn ngào sao được khi mà một Đảng sinh ra từ nhân dân, nguyện chiến đấu quên mình vì độc lập dân tộc, thống nhất đất nước; phấn đấu hết mình vì lợi ích của nhân dân mà ở một số nơi, một số thời điểm đang có biểu hiện xa dân, rời dân, suy giảm nghiêm trọng niềm tin của nhân dân.

Không nghẹn ngào sao được khi một số đồng chí của ông là cán bộ cao cấp cả đương chức và nguyên chức có những việc làm chưa gương mẫu, nói không đi đôi với làm, ảnh hưởng đến uy tín, đến hình ảnh của Đảng.

Không nghẹn ngào sao được bởi tình trạng tham nhũng, tiêu cực ngày càng trầm trọng và tinh vi trong khi công cuộc phòng chống lại ít hiệu quả, nhất là sự xuất hiện của các “lợi ích nhóm”.

Không nghẹn ngào sao được khi để xảy ra những vụ tổn thất lớn, để lại những hậu quả nghiêm trọng không chỉ cho nền kinh tế mà còn suy giảm niềm tin của nhân dân cũng như của các tổ chức kinh tế thế giới…

Ông nghẹn ngào còn bởi ông là người thanh liêm, chính trực, gia đình con cái không một điều tiếng mà giờ đây phải đứng ra nói lời xin lỗi trước toàn Đảng, toàn Dân là nỗi đau quá lớn.

Ông nghẹn ngào bởi ông và các đồng chí của ông phải đối mặt trước lịch sử của dân tộc. Ngày mai, lịch sử sẽ viết như thế nào về ông và các đồng chí của ông những tháng năm này?”.

Với những gì đã và đang diễn ra khiến ông nghẹn ngào bởi dù đã nỗ lực hết mình, hết sức nhưng vẫn còn đó cả một “bầy sâu” như hình ảnh ví von của Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Vẫn còn đó tình trạng “người ta ăn không từ một thứ gì” như lời của Phó Chủ tịch nước Nguyễn Thị Doan…

Và đau xót hơn nữa, là biểu hiện thái độ thờ ơ, chán nản của người dân đối với công cuộc phòng chống tham nhũng “Hay là người ta chán rồi!” như lời của Chủ tịch Quốc hội Nguyễn Sinh Hùng nói trên nghị trường Quốc hội.

Vẫn còn đó nỗi lo canh cánh bởi nền kinh tế phát triển nhưng chưa bền vững, nhà nước có thể lại thêm một lần nữa lỡ hẹn với việc tăng lương…

Giọt nước mắt của ông sẽ đi vào lịch sử như một tinh thần trách nhiệm cùng những nỗ lực không mệt mỏi và cả sự day dứt, băn khoăn trước vận mệnh của đất nước.

Nước mắt không làm cho “giặc nội xâm” run sợ. Nước mắt không mang lại cơm ăn, áo mặc. Nước mắt không thể dùng để phát triển đất nước…

Nhưng nước mắt sẽ làm cho ta lớn lên cùng với tinh thần kiên định và lòng quyết tâm không lay chuyển. Nước mắt không làm yếu hèn mà tiếp thêm sức mạnh. Nước mắt của hôm nay là để cho nụ cười ngày mai.

Hi vọng rằng những ngày không xa, ông và các đồng chí, những đảng viên chân chính sẽ không bao giờ phải “nghẹn ngào” bởi những cái xấu, cái thoái hóa, biến chất không còn đất sống?!

Xin một lần nữa, hãy chia sẻ cùng ông “giọt nước mắt rơi vào lịch sử”.

Bùi Hoàng Tám


Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.