Venezuela xóa tan huyền thoại về nguyên tắc không can thiệp/ “Venezuela Shatters the Myth of Non-Intervention”-Andrés Velasco

Tài liệu “chính chị chính em”(thống trị và quản trị)

Venezuela xóa tan huyền thoại về nguyên tắc không can thiệp

Posted on 07/02/2019 by The Observer

Andrés Velasco,

Venezuela Shatters the Myth of Non-Intervention”, Project Syndicate, 04/02/2019.

Biên dịch: Phan Nguyên

Nhiệm kỳ tổng thống Venezuela của Nicolás Maduro đã kết thúc vào ngày 10/01/2019. Theo quy định của hiến pháp Venezuela, Juan Guaidó, người đứng đầu Quốc hội được bầu một cách dân chủ, đã tuyên bố mình là tổng thống lâm thời. Hoa Kỳ, Canada và phần lớn Nam Mỹ ngay lập tức công nhận Guaidó là nhà lãnh đạo hợp pháp của Venezuela. Một số nước thuộc Liên minh châu Âu đã làm điều tương tự.

Nhưng Tổng thống Mexico Andrés Manuel López Obrador tuyên bố ông sẽ tuân thủ nguyên tắc không can thiệp. Uruguay cũng từ chối công nhận Guaidó, và Bộ Ngoại giao nước này nói rằng vấn đề của Venezuela phải được giải quyết một cách hòa bình bởi người Venezuela. Thật tình cờ khi cả hai nước đã tuyên bố rằng họ sẽ tổ chức một hội nghị quốc tế mà qua đó họ muốn đóng vai trò người trung gian trong cuộc đối đầu ở Venezuela.

Hai lập luận trên là những lập luận thường được lặp lại bởi những người ủng hộ chế độ độc tài của Venezuela. Thoạt nghe có vẻ hợp lý, nhưng sau một lúc suy nghĩ, chúng ta sẽ thấy chúng đáng ngờ, vô nghĩa, hoặc cả hai.

Hãy bắt đầu với lập luận thứ hai. Người Venezuela dĩ nhiên nên giải quyết khủng hoảng của chính họ. Nhưng có một khó khăn nho nhỏ: Maduro sẽ không cho phép họ làm như vậy.

Từ khi Guaidó tuyên thệ nhậm chức tổng thống, ít nhất 40 người đã thiệt mạng và 800 người đã bị lực lượng an ninh bắt giữ. Kể từ cuộc tổng tuyển cử năm 2015, khi phe đối lập giành đa số trong Quốc hội, Maduro đã tước bỏ gần như toàn bộ quyền lực của cơ quan này, đồng thời đưa vào Tòa án tối cao và Hội đồng bầu cử quốc gia những tay chân thân cận của mình. Hầu hết các lãnh đạo phe đối lập đều bị cho vào tù hoặc sống lưu vong, và có đến bốn triệu người Venezuela (tức một phần bảy dân số) đã bị buộc rời khỏi đất nước. Tổ chức Theo dõi Nhân quyền và các tổ chức phi chính phủ uy tín khác đã nhiều lần nhấn mạnh sự vi phạm nhân quyền một cách có hệ thống ở Venezuela.

Trong những trường hợp này, việc nhắc lại rằng người Venezuela phải tự giải quyết vấn đề của mình trong khi không làm gì chính là giúp đảm bảo rằng sẽ không có chuyện gì xảy ra – ngoại trừ việc quyền của người dân Venezuela tiếp tục bị vi phạm. Tê liệt đã trở thành một mẫu hình thường xuyên. Trong những năm gần đây, những nỗ lực rụt rè nhằm hòa giải hai bên của Vatican, Tây Ban Nha và những nước khác đã không đi đến đâu vì Maduro, người không muốn từ bỏ quyền lực độc tài của mình, không muốn nỗ lực của họ thành công.

Đó là những tin xấu. Còn tin tốt là phần lớn thế giới đã bị cuốn vào hành động bởi bước đi táo bạo của Guaidó. Tiến trình đó giờ đây không nên bị đảo ngược bởi những tuyên bố giả dối rằng không được can thiệp vào Venezuela.

Những kẻ độc tài luôn tìm tới cái gọi là nguyên tắc này khi nó phù hợp với lợi ích của họ. Điều đó đã đúng với trường hợp của Augusto Pinochet ở Chile cũng như đối với Fidel Castro ở Cuba. Nhưng trong trường hợp này, câu thần chú về sự không can thiệp mâu thuẫn với thực tế là các cường quốc nước ngoài đã can thiệp vào Venezuela. Các sĩ quan tình báo Cuba giúp điều hành bộ máy đàn áp của Maduro, trong khi Trung Quốc và Nga đã cho Venezuela vay hàng chục tỷ đô la với những điều khoản kế toán mờ ám đến nỗi không ai biết chắc chắn tiền đã chảy vào đâu.

Lý do chống lại luận điệu trống rỗng về không can thiệp không chỉ bắt nguồn từ thực tế. Đứng sang một bên và kêu gọi đối thoại trong khi như một tên côn đồ kề dao vào cổ bà ngoại và giật túi xách của bà có thể được mô tả chính là hành động không can thiệp, nhưng đó không phải là một hành động dũng cảm hay đạo đức.

Chúng ta có nghĩa vụ đạo đức phải bảo vệ cuộc sống và nhân phẩm của con người chống lại sự tàn bạo, bất kể sự tàn bạo đó diễn ra ở đâu. Đó là lý do tại sao hầu hết các quốc gia trên thế giới (trừ Hoa Kỳ, Nga hay Trung Quốc) đã công nhận quyền tài phán của Tòa án Hình sự Quốc tế. Không có tranh luận về việc không can thiệp khi một nhà độc tài hoặc một đầu sỏ chiến tranh phạm các tội ác chống lại loài người.

Lập luận dựa trên sự bảo vệ phổ quát đối với các quyền chính trị và dân sự cơ bản có thể ít rõ ràng hơn, nhưng đó cũng là một lập luận mạnh mẽ. Việc là một thành viên được kính trọng của cộng đồng quốc tế đi kèm với nghĩa vụ không bỏ tù các đối thủ chính trị hoặc gian lận bầu cử. Hiến chương Dân chủ Liên Mỹ của Tổ chức các Quốc gia châu Mỹ (OAS) quy định các nghĩa vụ như vậy đối với các bên tham gia ký kết và đề ra các biện pháp trừng phạt – bao gồm trục xuất khỏi OAS – đối với những quốc gia vi phạm nhiều lần. Thực tế đáng buồn rằng các điều khoản của Hiến chương không phải lúc nào cũng được thi hành (vì cần sự đồng ý của đa số tuyệt đối các thành viên) không làm cho sự tồn tại của các điều khoản này trở nên kém ý nghĩa hơn về mặt đạo đức.

Mặc dù Maduro không có cơ sở pháp lý khả dĩ nào cho việc tiếp tục nắm quyền tổng thống, ông ta vẫn khăng khăng bám víu lấy quyền lực. Câu hỏi không phải là liệu các nền dân chủ thế giới có nên can thiệp hay không, mà là nên can thiệp bằng cách nào. Vấn đề duy nhất mà các nhà lãnh đạo nước ngoài nên lưu ý xuất phát từ những gì mà Max Weber gọi là đạo đức của trách nhiệm: Hậu quả của hành động của tôi là gì? Hành động đó có làm cho tình hình tốt hơn không?

Can thiệp sai lầm có thể làm cho tình hình tồi tệ hơn. Ví dụ, luận điệu hiếu chiến của Tổng thống Mỹ Donald Trump có thể kích thích tình cảm dân tộc chủ nghĩa ở Venezuela. Nhưng sự can thiệp thông minh từ các nền dân chủ trên thế giới đã có những tác động có lợi. Áp lực chính trị và tài chính được duy trì liên tục, điều làm tăng chi phí đối với lực lượng vũ trang nước này nếu họ muốn chống đỡ cho Maduro – cùng với một lời đề nghị ân xá đúng lúc dành cho Maduro- có thể giúp quá trình chuyển giao chính trị trở nên không thể tránh khỏi.

Trong những năm gần đây, cộng đồng quốc tế biện minh cho sự thụ động của mình bằng cách tuyên bố rằng phe đối lập bị chia rẽ và không có hành động nào của nước ngoài có thể giúp lật đổ được Maduro. Giai đoạn đó đã qua rồi. Sau hai thập niên, trong đó các thể chế dân chủ của Venezuela và nền kinh tế của nước này bị phá hủy, cơn ác mộng khơi nguồn từ cố Tổng thống Hugo Chávez và trở nên trầm trọng hơn dưới tay người kế nhiệm Maduro cuối cùng cũng có thể đi đến hồi kết.

Như lịch sử đã chứng kiến nhiều lần, những kẻ bảo vệ chế độ độc tài sẽ cố gắng kìm hãm sự thay đổi bằng cách đưa ra những yêu cầu ngày càng khó nghe về chuyện không can thiệp. Thế giới không nên quan tâm đến những đòi hỏi đó của họ nữa.

Andres Velasco, cựu ứng viên tổng thống và Bộ trưởng Tài chính Chile, là Giáo sư ngành Thực hành Phát triển Quốc tế tại Trường các Vấn đề công và quốc tế, Đại học Columbia.

Copyright: Project Syndicate, 2019.

Venezuela Shatters the Myth of Non-Intervention

Feb 4, 2019 

ANDRÉS VELASCO

Mexico and Uruguay have adopted the two arguments most often repeated by backers of the Venezuelan dictatorship. They sound reasonable at first, yet, after a moment’s reflection, both arguments turn out to be cynical, nonsensical, or both.

LONDON – Nicolás Maduro’s term as president of Venezuela ended on January 10. Following the Venezuelan constitution, Juan Guaidó, head of the democratically elected National Assembly, declared himself interim president. The United States, Canada, and much of South America immediately recognized him as the legitimate leader of Venezuela. Several European Union countries have already done the same.

THE AI THREAT TO OPEN SOCIETIES

Jan 24, 2019 GEORGE SOROS sounds the alarm about the surveillance-state authoritarianism being pioneered by Xi Jinping in China.47Add to BookmarksPreviousNext

Not so Mexico, whose president, Andrés Manuel López Obrador, claimed he would adhere to the principle of non-intervention. Uruguay, too, refuses to recognize Guaidó, with its foreign ministry chiming in that Venezuela’s problems must be solved peacefully by Venezuelans. Both countries, coincidentally, have announced that they will host an international conference intended to turn them into mediators in the Venezuelan standoff.

Theirs are the two arguments most often repeated by backers of the Venezuelan dictatorship. They sound reasonable at first, yet, after a moment’s reflection, both arguments turn out to be cynical, nonsensical, or both.

Start with the second claim. Venezuelans should of course resolve their own crisis. But there is one small difficulty: Maduro will not allow them to do so.

In the days since Guaidó was sworn in as president, at least 40 people have been killed and 800 arrested by the security forces. Since the 2015 general election, when the opposition won a majority in the National Assembly, Maduro has stripped the body of almost all power, while packing the Supreme Court and the National Electoral Council with his cronies. Most opposition leaders are either in jail or in exile, and as many as four million Venezuelans (one in seven) have been forced to leave the country. Human Rights Watch and other respected NGOs have repeatedly highlighted the systematic violation of human rights in Venezuela.

In these circumstances, to repeat that Venezuelans must solve their own problems and then do nothing is to guarantee that nothing will happen – except, of course, that the rights of Venezuelans will continue to be violated. Paralysis has become a pattern. In recent years, timid attempts at mediation by the Vatican, Spain, and others went nowhere because that is where Maduro, unwilling to negotiate away his own dictatorial power, wanted them to go.

SUBSCRIBE NOW

For a limited time only, get unlimited access to On Point, The Big Picture, and the PS Archive, plus our annual magazine, for less than $2 a week.

SUBSCRIBE

So much for the bad news. The good news is that much of the world has been jolted into action by Guaidó’s bold move. That progress should not be undone now by spurious appeals to non-intervention.

Dictators invariably rediscover this so-called principle when it suits them. That was as true of Augusto Pinochet in Chile as it was for Fidel Castro in Cuba. But in this case, the mantra of non-intervention clashes with the reality that foreign powers already are intervening in Venezuela. Cuban intelligence officers help run Maduro’s repressive apparatus, while China and Russia have lent tens of billions of dollars with accounting so opaque that no one is quite sure where the money went.

The case against the empty rhetoric of non-intervention is not only practical. Standing aside and calling for dialog as a thug puts a knife to a grandmother’s throat and snatches her handbag can correctly be described as non-intervention, but it is neither a courageous nor a moral act.

We have an ethical duty to defend human life and dignity against atrocities, no matter where they are committed. That is why most countries of the world (though not the United States, Russia, or China) recognize the jurisdiction of the International Criminal Court. There is no argument for non-intervention when a dictator or a warlord commits crimes against humanity.

The case for a supra-national defense of basic political and civil rights may be less self-evident, but it is strong nonetheless. Being a respected member of the international community entails an obligation not to lock up political opponents or steal elections. The Inter-American Democratic Charter of the Organization of American States imposes such obligations on its signatories and contemplates sanctions – including expulsion from the OAS – for repeat offenders. The sad fact that the Charter’s provisions are not always enforced (doing so requires the vote of an absolute majority of members) does not make their existence any less morally indispensable.

Although Maduro has no plausible legal claim on the presidency, he insists on clinging to power. The question is not whether the world’s democracies should intervene, but how. The only test foreign leaders should apply follows from what Max Weber called the ethic of responsibility: What will be the consequence of my actions? Will they make the situation better?

Misguided interventions could conceivably make the situation worse. For example, bellicose rhetoric by US President Donald Trump could ignite nationalist sentiment in Venezuela. But smart intervention from the world’s democracies is already having beneficial effects. Sustained political and financial pressure that keeps raising the costs for the country’s armed forces to prop up Maduro – together with a well-timed offer of amnesty – may make a political transition inevitable.

In recent years, the international community justified its passivity by claiming that the opposition was divided and that no foreign action could conceivably help dislodge Maduro. That time is long past. After two decades during which they destroyed the democratic institutions of Venezuela and wrecked its economy, the nightmare unleashed by the late Hugo Chávez and made colossally worse by his successor, Maduro, may finally be coming to an end.

As they have so many times in history, defenders of dictatorship will try to stifle change by issuing increasingly shrill demands for non-intervention. The world should pay them no heed.

One response to “Venezuela xóa tan huyền thoại về nguyên tắc không can thiệp/ “Venezuela Shatters the Myth of Non-Intervention”-Andrés Velasco

  1. Sự không can thiệp khi một quốc gia đang xảy ra sự bất đồng giữa chính phủ và nhân dân, cũng giống như thấy một gia đình bị bạo hành mà những người hàng xóm chỉ đứng xem mà không can thiệp.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.