Đọc tiếp và kết thúc :”Trong bóng tối lịch sử ” của Mai Thạch Lê Nguyên Phu-Người đọc Nguyễn Văn Lục

Chuyện xưa tích cũ

Đọc và kết thúc “Trong bóng tối lịch sử”



Nguyễn Văn Lục

(DCVonline)

(DCVonline)

“Ông không muốn đối diện với bọn đàn em và đối chất với họ trước tòa, vì đó là một điều xỉ nhục, mất thể diện trọng đại…” – Lê Nguyên Phu

Vụ chính biến 1960 và cái chết của Nhất Linh 07/07/1963

Cuộc đảo chánh hụt 11/11/1960. Nguồn: http://www.flickr.com

Vụ chính biến nhằm lật đổ ông Diệm bất thành và người ta quen gọi là cuộc “đảo chánh hụt”. Những người đầu não như Vương Văn Đông, Hoàng Cơ Thuỵ, thêm Nguyễn Chánh Thi chạy thoát được sang Cam Bốt nhờ một nhân viên mật vụ tòa đại sứ Mỹ tên Carver.

Lại có Mỹ can thiệp và dính vào?

Vương Văn Đông đã tiết lộ điều ấy trong bài viết “Binh biến 11/11/1960” rằng trước khi biến cố này xảy ra, George Alexander Carver Jr. đã liên lạc với Hoàng Cơ Thụy và khuyến khích phe đối lập đứng lên chống đối chính quyền.

Cho nên việc người Mỹ dính dáng vào các biến động chính trị tôn giáo ở Việt Nam sau này là một điều không còn gì để nghi ngờ được nữa. Tướng lãnh, sư sãi, nhân sĩ, nhà chính trị đều chỉ là cò mồi của Mỹ.

Dinh Độc Lập cũng biết chắc rằng người Mỹ đã dính dáng vào mưu toan nhằm giết ông Diệm như sau này ông Ngô Đình Luyện đã tiết lộ:

(Phạm Văn Lưu, “Biến cố chính trị Việt Nam hiện đại”, Ngô Đình Luyện phỏng vấn với tác giả, trang 158).

Trong “The Indochinese Experience of the French and the Americans”, trang 522, Arthur J. Dommen có đưa ra chứng cớ là trong vụ xử án, các luật sư biện hộ đã nêu ra tính cách pháp lý của tòa án quân sự đặc biệt trong việc xử các bị can, tòa án đã đưa ra bằng cớ có sự dính dáng của người Mỹ như sau:

Chuyện người Mỹ dính dáng vào “vụ đảo chánh hụt” là có thật. Không có Mỹ thì không ai dám đảo chánh các Tướng Tá, chính khách gì thì cũng dựa vào Mỹ. Lịch sử nào sẽ xét xử và xét xử như thế nào nếu do Mỹ xúi dục, cầm đầu?

Nhưng một số lớn chính khách chỉ theo nhóm đảo chính sau khi chính biến đã xảy và đều hy vọng có cơ thành công, nhưng rồi thất bại. Đám đầu não trong khi đảo chính, đã chuẩn bị nếu thất bại thì có đường rút nhờ có sự bảo đảm của Mỹ. Đám chính khách còn ở lại thì đều bị bắt như các ông: Phan Quang Đán, Phan Khắc Sửu, Vũ Hồng Khanh, Phan Bá Cầm, Bùi Lượng, Trần Văn Tuyên, Nguyễn Xuân Chữ, Đinh Xuân Quảng, Nguyễn Thành Phương, Nguyễn Thành Vinh, Vĩnh Lợi, Trần Tương, Trương Bảo Sơn, luật sư Lê Ngọc Chấn và người cuối cùng là Nhất Linh Nguyễn Tường Tam.

Trường hợp Nhất Linh

Trong số những nhân vật bị bắt, có nhân vật quan trong như một thứ biểu tượng thống lãnh và uy tín hàng đầu. Đó là ông Nhất Linh.Trước đây không lâu, tôi có viết một bài nhan đề “Trường hợp Nhất Linh, một cái chết định trước”. Trong đó tôi cho rằng Nhất Linh mắc bệnh tâm thần, bị ám ảnh thường trực ý muốn tự tử. Và cơ hội đã đến trong dịp bị gọi ra tòa về vụ đảo chánh hụt 11/11/1960. Có rất nhiều ý kiến phản bác.

Nay là cơ hội cho tôi có dịp khẳng định lại một lần nữa để nhận ra suy diễn của tôi không phải là vô bằng cớ mà có căn cơ đứng đắn, có cơ sở lý luận và có chứng liệu thực tiễn.

Theo như ông Trần Văn Bang trong bài viết Bệnh tật và cái chết của Nhất Linh Nguyễn Tường Tam, đăng trên Tân Văn, số 13, trang 67 (Trích lại trong tập san Văn, số 156, 15/06/1970) như sau:

Ý nghĩa về cái chết của Nhất Linh dù nhân danh một lý tưởng cao đẹp thế nào đi nữa thì cũng không thể bỏ qua tình trạng suy sụp tinh thần của Nhất Linh lúc cuối đời đến độ chỉ muốn chết.

Bệnh tật gắn liền với cái chết đó dù có chúc thư hay không có chúc thư.

Những người thân cận, gần gũi nhất của ông như bác sĩ Nguyễn Hữu Phiếm, hay con cháu như Thế Uyên (mẹ Thế Uyên là em gái Nhất Linh) viết về tình trạng tâm bệnh của ông có nói khác gì tôi đâu? Thế Uyên viết về người bác của mình:

Còn theo bác sỹ Nguyễn Hữu Phiếm thì Nhất Linh có bệnh thần kinh suy nhược (neurasthénie). Ông đã bị ám ảnh tự sát (obsession par le suicide). Cũng theo bác sỹ Phiếm, Nhất Linh cũng đã uống thuốc ngủ tự tử khi ông trốn ở đường Lê Thánh Tôn. Chính bác sỹ Phiếm chữa chạy, rửa dạ dày, chích thuốc Strycnhine. Số lượng thuốc ngủ hồi ấy vì ít, nên ông bình phục ngay và vài hôm sau ông lại đi họp Hội Văn Bút.

(Trích dẫn như trên).

Trung tá Vương Văn Đông và nhóm đảo chánh. Nguồn: http://www.flickr.com

Chúng ta phải cắt nghĩa thế nào về ý nghĩa hai lần tự tử của Nhất Linh? Giả dụ lần thứ nhất, khi ông tự tử ở đường Lê ThánhTôn mà chẳng may không cứu kịp thì phải gán cho cái chết đó ý nghĩa gì? Và tại sao lần sau, nó lại mang ý nghhĩa tầm vóc lịch sử? Và nếu ngày nay, người ta biết rằng mọi chính biến chính trị, tôn giáo ở Việt Nam có bàn tay CIA nhúng vào, những ý nghĩa cao đẹp đó có còn thuần chất nữa hay không? Lịch sử sẻ phải xử như thế nào cho công bằng? Chính biến ấy do CIA cài đặt, xúi dục thì chính nghĩa còn hay không? Nay biết rõ CIA nhúng tay vào thì “Đời tôi để lịch sử xử” sẽ có ý nghĩa như thế nào?

Ghi lại tóm tắt bài viết của ông Lê Nguyên Phu về Nhất Linh

Theo ông Lê Nguyên Phu, khi Phan Quang Đán lên đài phát thanh, chửi rủa nhục mạ chính quyền môt cách thô lỗ, nhưng lúc bị bắt ra tòa thì mềm như con bún, thái độ ươn hèn khiếp nhược. Còn trường hợp Nguyễn Tường Tam lại khác hẳn. Nguyễn Tường Tam có tư cách hơn. Sở dĩ tôi nhắc đến Nguyễn Tường Tam là muốn nói rõ cho hậu thế biết về cái chết của ông và nguyên nhân đã đưa ông đến cái chết ấy.

Nguyễn Tường Tam bị điều tra sơ khởi tại Nha Cảnh Sát, nha an ninh quân đội và thẩm vấn sau cùng tại tòa án quân sự đặc biệt. Sau đó đại tá Lê Văn Khoa, ủy viên chính phủ phóng thích ngay.Trong biên bản do chính đại tá Lê Văn Khoa thẩm vấn, Nguyễn Tường Tam khai thực sự không biết gì nội vụ, không căng biểu ngữ, không rải truyền đơn chống chính phủ trước Dinh Độc Lập. Những sự việc này hoàn toàn do đám em út của ông, Trương Bảo Sơn, Nguyễn Thành Vinh, Vĩnh Lợi, Trần Tương, v.v… tự động làm ra, ông ngăn không nổi…

Nhưng trong bài viết: “Những kỷ niệm riêng với Nhất Linh” (Talawas.org), Trương Bảo Sơn lại viết:

Ông còn thỉnh cầu đại tá Lê Văn Khoa đừng đem y (chữ dùng trong tòa án) đối chất với đám thuộc hạ của ông. Thỉnh cầu này được ghi rõ ở đoạn cuối biên bản thẩm vấn. Đại tá Lê Văn Khoa chấp nhận lời thỉnh cầu nên trong hồ sơ không có biên bản đối chất, mặc dầu các thuộc hạ của ông Nguyễn Tường Tam khai ngược lại là đã hành động theo lệnh của ông. Các thuộc hạ của Nguyễn Tường Tam đều bị đại tá Lê Văn Khoa tống giam, chỉ một mình Nguyễn Tường Tam được tại ngoại hầu tra. Do đó các thuộc hạ của ông đều tỏ ra bất bình và bất mãn với ông, nhất là Trương Bảo Sơn vừa cay đắng vừa oán hận, cho rằng chính ông đã đổ hết tội lên đầu của họ. Từ trong khám Chí Hòa, Trương Bảo Sơn viết thư chỉ trích Nguyễn Tường Tam đủ điều, nào là phản bội anh em, nào là thiếu tư cách lãnh đạo.

Nhưng Trương Bảo Sơn trong bài viết của ông lại viết khác như sau:

Sao có sự lạ lùng như vậy?

  • Phải chăng vì Ngô Đình Diệm kính nể Nguyễn Tường Tam?
  • Phải chăng Ngô Đình Diệm cho rằng đã chặt hết tay chân của ông Tam đi rồi thì ông Tam không làm gì đưọc nữa?

Lá thư của ông Trương Bảo Sơn tố cáo Nhất Linh được Giám Đốc khám đường Chí Hòa đệ trình tòa Đặc biệt và được lưu giữ lại trong hồ sơ.

Tác giả Lê nGuyên Phu viết,

Hết phần tóm tắt bài viết của ông Lê Nguyên Phu về Nhất Linh.

Tôi chấm dứt bài viết ở đây và để bạn đọc tự mình chọn lựa một quyết định thích hợp theo đúng như nguyện vọng của Nhất Linh, “Đời tôi để lịch sử xử.”

Lịch sử là lúc này đây hay một lúc nào khác?

© 2010-2018 DCVOnline

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.