Tết của Lộc Hưng-Đỗ Trung Quân

TẾT CỦA LỘC HƯNG

Đỗ Trung Quân

Tuần sau là vào chương trình nấu bánh chưng cho tết của đồng bào vườn rau lộc hưng. Tôi đã đọc những bài báo viết về lộc hưng nôi dung tóm gọn đại loại
-nơi có bọn tệ nạn
-noi có thương phế binh VNCH
-nơi có bọn cất nhà trái phép
-nơi có tài liệu tuyên truyền chống nhà nước 
– nơi vân vân vân và vân vân…
Hầu hết những bài báo ấy đều hoặc không dám để tên thật hoặc bút danh cũng…không ai biết là ai ,nặc danh là điều tối kỵ đầu tiên của người cầm bút . khi nặc danh nghĩa là không dám chính danh ,những bài báo ấy vô giá trị hoặc chỉ có giá trị của thứ thần kinh tội nghiệp và rất…tội nghiệp vì hèn nhát hay nịnh bợ .Trở lại vấn đề lộc hưng , tôi vẫn khẳng định thương phế binh VNCH ư ? vẫn cứ là đồng bào hệt như thương phế binh của cuộc chiến tây nam hay cuộc chiến chống trung quốc 1979 , hoàng sa ư ? vẫn là liệt sĩ , những người bảo vệ hy sinh vì đất nước. khi kẻ thù còn không dám gọi tên thì mọi thương binh đều là đồng bào. Côn đồ du đãng ư ? không có côn đồ du đãng nào bằng kẻ cướp như nhà thơ nguyễn duy gọi tên : “ cướp từ bàn giấy cướp ra cánh đồng…”

Vài hôm nữa ngọn lửa những nồi bánh chưng sẽ bập bùng dù tìm một địa điểm khơi lửa hoàn toàn không dễ dàng khi biết đó là hàng ngàn chiếc bánh của lộc hưng và những người cùng khổ ấy sẽ không chỉ một mình hưởng thụ, , sẽ mang đi phân phát cho những người cùng khổ khác ngoài lộc hưng , trong cùng một quận của mình . lá nát đùm lá …nát bét . thật tuyệt mà cũng thật ngậm ngùi nhưng tình người lớn hơn tất cả , không có âm mưu thủ đoạn, sự vu cáo nào có thể ngăn chận được tình đồng loại

Bôi nhọ [ có thể ] cứ bôi nhọ , vu cáo [ có thể ] cứ vu cáo nhưng sự thiêng liêng của cái tết cổ truyền và tình người đủ sức im lặng bước qua.

Hãy chờ ngọn lửa bập bùng ngày cận tết ấy

Hãy chờ và hãy tin đấy chính là tuyên ngôn im lặng nhất của người với người

Sự im lặng của ngọn lửa dù có thành tro tàn cũng vẫn âm ỉ giữ ấm trong tro tàn

  “Thành phố nầy không phải của tôi “-Cô Ba kách mệnh Bến Tre

Võ Đắc Danh 

Tôi rời khỏi SG từ 28/12 để thực hiện bộ phim tài liệu nhiều tập HÀNH TRÌNH CÂY LÚA VIỆT NAM, nhưng thú thật, là người cầm bút từng lao sâu vào những câu chuyện thương tâm của đồng bào các nơi bị cướp nhà cướp đất, vì vậy nên câu chuyện Lộc Hưng luôn làm tôi nhói lòng, chi phối rất nhiều trong khi đang tập trung cho việc làm phim. Nhưng có một điều làm tôi cảm động, vô cùng cảm động: Nhà thơ Đổ Trung Quân dù đang chữa bệnh, đôi lúc phải thở oxy nhưng trước tình cảnh của bà con Lộc Hưng màn trời chiếu đất cận kề với cái Tết cổ truyền, anh Quân đã vừa bán tranh vừa vận động quyên góp hơn hai trăm triệu đồng để giúp bà con ăn Tết. Đó là cách hành xử , cách lựa chọn cuối cùng của một con người có dũng khí, có lương tâm chỉ còn biết sẻ chia với đồng loại khi cái ác lộng hành mà chúng ta thì bất lực. Đó là phản ứng cuối cùng của kẻ bất lực trước cái ác nhưng không thể lặng nhìn. Tôi phục Đỗ Trung Quân !

Võ Đắc Danh



Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.