Một người Cộng Sản chân chính,tử tế( như cựu Bí Thư Nguyễn Sự của Hội An): cựu Bộ trưởng Công Thương Trương Đình Tuyển !!??(trái ngược với thái tử Đảng Trần Tuấn Anh trong scandal xe công đón vợ kế (cựu chân dài hoa hậu )vừa qua)

Một người Cộng Sản chân chính khác ??

Trương Đình Tuyển viếng tang Nguyễn Trọng Tạo

Do Duy Ngoc ‘s phê tê bốc

Thời nay, có một Bộ trưởng như ông Trương Đình Tuyển là của hiếm. Một bí thư như ông cũng là loại khó kiếm. Một đảng viên cộng sản như ông thì chắc kiếm không ra. Ông cũng là người tui kính nể. Tui cũng đã từng gặp ông, có chuyện với ông và câu chuyện cũng đã trở thành giai thoại nhưng chưa tiện kể. Ít ra trong đám cán bộ lãnh đạo thời cộng sản sau 75 cũng còn người tốt như ông. Ông cũng là một trong số rất ít lãnh đạo không có khuôn mặt thừa thịt, bóng mỡ và bụng phệ. Những người kế nhiệm ông toàn một lũ ăn hại thối nát. Ai tốt thì phải khen chứ. Đó mới là lẽ công bằng.

MỘT NGƯỜI ĐÁNG KÍNH…
Theo face Trần Trung Hiếu
_____

Trong tang lễ Nhà thơ – Nhạc sĩ Nguyễn Trọng Tạo tại Nhà tang lễ số 5 – Trần Thánh Tông – HN, có một người đàn ông lớn tuổi ăn mặc giản dị, dáng cao gầy khắc khổ. Ông đi một mình, không vòng hoa, không được loa xướng danh. 
Ông đến với Nhạc sỹ – Nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, tiễn biệt ông Tạo như người bạn đến với người bạn chứ không phải kiểu như ông nguyên lãnh đạo cấp cao đến viếng người quen.
Quá nhiều người biết ông, kính trọng ông, một người đáng kính biết sống bình thường giữa đời thường. Để nổi tiếng (tốt) rất khó. Người nổi tiếng làm người bình thường còn khó hơn nhiều.
Ông là nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Trương Đình Tuyển, nguyên Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An.


“ÔNG QUAN” KÁCH MỆNH CỘNG SẢN LIÊM KHIẾT.??


Bộ trưởng Trương Đình Tuyển là “tư lệnh” một ngành của Việt Nam trong 14 phiên trường kỳ đàm phán gia nhập WTO kéo dài 11 năm, trực tiếp là 8 năm 2 tháng và 26 ngày ròng rã. Công lao và tâm huyết đó của ông nhất định sẽ được lịch sử ghi nhận. Ông Tuyển là người không thích quan cách. Hồi ông làm Bí thư Tỉnh ủy Nghệ An, đến phòng Bí thư của ông, thấy góc phòng có bếp ga, xoong nồi, chén bát, có người ngạc nhiên hỏi: “Thế không có ai phục vụ cho ông à?”. Ông cười: “Làm sao phải có thêm một người phục vụ! Mình ăn được thì nấu được chứ”. Ông tự đạp xe đạp đi chợ Vinh mua thực phẩm về nấu lấy ăn. Nấu một bữa, ăn cả ngày.
Ngày nghỉ cuối tuần, không họp hành gì, ông nhảy tàu hỏa ra Hà Nội với vợ con. Anh em cán bộ Tỉnh ủy Nghệ An kể: văn phòng Tỉnh uỷ trang bị cho ông cái tủ lạnh, nhưng ông không nhận. Ông chỉ đề nghị mua cái bình gas, hết bao nhiêu tiền ông trả. Trong lúc bí thư, chủ tịch nhiều tỉnh, huyện, giám đốc các sở đi xem bóng đá phải là xe con, dù nhà chỉ cách sân vận động một cây số, thì Bí thư Tỉnh uỷ Trương Đình Tuyển vẫn đạp xe đạp ra sân vận động mua vé xem bóng đá.
Ông Tuyển là người thẳng thắn và liêm khiết. Khi ông làm Bí thư Nghệ An, lãnh đạo tỉnh bàn nhau định phân phối một mảnh đất và xây nhà cho ông. Ông liền từ chối với lý do: “Tôi đã có nhà ở Hà Nội rồi”. Dịp Đại hội Đảng bộ các huyện, văn phòng Tỉnh uỷ bố trí xe con cho Bí thư, các Phó bí thư, các Trưởng ban, còn anh em chuyên viên thì đi chung xe 16 chỗ ngồi. Đó là “tập tục” xưa nay, nên họ không cần hỏi ý kiến Bí thư mới. Đến giờ xuất phát, thấy xe con, xe ca đỗ san sát trong sân, ông Tuyển ngạc nhiên hỏi: “Xe đi đâu mà nhiều thế này?”. Một ông văn phòng thưa: “Thưa anh, xe đi Đại hội huyện…”. Ông đỏ mặt phán: “Các xe con về. Còn tất cả lên xe ca. Tiền đâu mà xe cộ rầm rầm thế?”. 
Lần khác, ông nhận được giấy mời dự Đại hội Đảng bộ huyện nọ. Đúng giờ ông nhờ một anh cán bộ chở xe máy xuống huyện. Các cán bộ Huyện ủy vì không biết mặt Bí thư mới, nên cứ ra cổng để đón đoàn xe của Tỉnh ủy về. Chờ mãi, đến khi thấy chiếc xe ca chở cán bộ tỉnh, hỏi ra mới chưng hửng: Bí thư Tỉnh uỷ mới đang ngồi đọc tài liệu trong hội trường đại hội từ lâu rồi! 
Lên dự Đại hội Đảng bộ một huyện miền núi, sau khi bầu bán xong, kết thúc hội nghị, Huyện uỷ chiêu đãi rất thịnh soạn. Cuối bữa tiệc, Bí thư Tỉnh uỷ hỏi Bí thư Huyện uỷ mới: “Ông làm sao có nhiều tiền mà chiêu đãi nhiều người thịnh soạn thế này?”. Ông Bí thư huyện tái mặt: “Dạ thưa anh, bốn – năm năm mới có một lần”. Ông Tuyển nghiêm sắc mặt: “Tiền là tiền thuế của dân, miền núi lại nghèo, dân đang đói, ông không xót sao?” Còn đi dự đại hội xã , thì họp xong là ông về rất nhanh, vì ngại xã phải mời cơm. Rủ anh em cùng đi về dọc đường ăn quán. Khi ăn quán ông thường giành “quyền” trả tiền vì “Lương tôi cao hơn các cậu”. 
Bà con tiểu thương bán thực phẩm chợ Vinh do xem tivi nên biết mặt ông Tuyển. Khi mua rau, cá, ông hỏi bà con “Có bán đắt không đấy?”. Bà con trả lời ngay: “Làm Bí thư Tỉnh uỷ mà tự đi chợ nấu ăn, là bà con biết rồi. Bà con thương lắm, tin lắm, không bán đắt mô!”. Ông Tuyển về làm Bí thư Nghệ An chưa trọn nhiệm kỳ, mà có huyện miền núi như Tân Kỳ ông đến thị sát tới 3 lần. Ông đi cơ sở không bao giờ báo trước. Không bao giờ để huyện hay nông trường, nhà máy lo chỗ ngủ, đãi đằng cơm nước, mà tất cả đều do Văn phòng Tỉnh uỷ chuẩn bị theo sự chỉ đạo của ông.
Người dân Nghệ An còn kể nhiều giai thoại nữa, như chuyện ông Tuyển cứ sau mỗi cái Tết lại nộp vào ngân quỹ của tỉnh hàng tỷ đồng. Đó là tiền mà các quan chức Nghệ An mang ra Hà Nội “chúc Tết” gia đình Bí thư khi ông không ở nhà. Ông bắt vợ nhận và cho vào một cái hòm, như “hòm công đức”… 
Một lần Đoàn công tác bộ Thương mại từ Huế ra Quảng Trị. Sở Thương mại tỉnh cho hai chiếc xe đến chở đoàn. Một chiếc xe con 4 chỗ và một chiếc xe 22 chỗ ngồi. Bộ trưởng Trương Đình Tuyển ra khỏi khách sạn, lên thẳng chiếc xe ca ngồi vào vị trí thứ hai sau lưng lái xe. Lãnh đạo tỉnh thiết tha đề nghị Bộ trưởng xuống đi xe con. Ông cười bảo: “Các ông vẽ chuyện. Đây ra Đông Hà xe này chở đoàn còn rộng, đi thêm xe con làm gì cho tốn!”. Từ Quảng Trị ra Quảng Bình cũng vậy. Lần này thì Bộ trưởng nổi nóng đuổi anh lái xe con: “Em đưa xe về ngay!”.


NGƯỜI YÊU VĂN CHƯƠNG, HAM HỌC


“Chất quan” Trương Đình Tuyển là chất ham học, ham đọc. Một lần, ông Tuyển đi máy bay vào công tác ở Huế. Khi xuống máy bay, ông một tay xách cặp, một tay ôm vào ngực một tập dày tài liệu, báo. Hình như trên máy bay ông mải đọc tài liệu, đọc báo, nên khi máy bay dừng, ông không kịp sắp xếp vào cặp. Thấy đoàn Ủy ban tỉnh Thừa Thiên – Huế ra sân bay đón, ông quên mất là mình đang ôm chồng tài liệu, liền giơ tay chào, thế là tài liệu bay tung tóe khắp nơi. Ông có thói quen tranh thủ đọc mọi lúc, mọi nơi, và đọc chăm chú từng phút một. 
Khi ngồi chủ trì cuộc họp, ông ít khi mặc comple, thắt cà vạt, kể cả khi đón Thủ tướng hay Phó Thủ tướng về làm việc với hội nghị của Bộ. Hình như ông không thích loại y phục lễ lạt gò bó này. Ngồi họp, tay ông chống má, mắt lim dim như đang ngủ. Mặt ông trông hốc hác, phong trần. Nhưng khi có đại biểu nào nói ý gì đó “có vấn đề”, ông liền bật dậy, mở cuốn sổ trước mặt ghi chép, rồi lại ngồi lim dim lắng nghe.
Ở một cuộc họp nọ tại Quảng Trị, khi thấy giám đốc một doanh nghiệp đọc bản báo cáo viết sẵn, ông bỗng rời vị trí đến vỗ vai, ngắt lời: – Anh là giám đốc hay cán bộ công ty? Giám đốc mặt tái mét, run như cầy sấy: – Dạ, báo cáo Bộ trưởng, em là giám đốc ạ! – Giám đốc sao không nhớ việc công ty mà phải đọc báo cáo viết sẵn. Đưa bản này cho nhà báo. Tôi hỏi gì anh trả lời nấy, được không? Anh xem, tôi là Bộ trưởng, công việc cả ngành mà họp với các anh, tôi có đọc bài viết sẵn bao giờ đâu!
Còn có cả một Bộ trưởng Trương Đình Tuyển rất yêu văn chương và quý mến các nhà văn, nhà thơ. Ông hay đàm đạo văn chương với các nhà thơ Nguyễn Trọng Tạo, Hoàng Trần Cương… Khi ông mới lên làm Bộ trưởng, cái tên Phùng Quán khi đó vẫn gây “sợ sệt” đối với nhiều người. Thế mà ông dám mời nhà văn Phùng Quán đến cơ quan Bộ Thương mại đọc thơ. Vào Huế, dù họp hành cấp tập, tối đến ông vẫn rủ mấy anh chị nhà thơ Huế đến chỗ ông để gặp gỡ và đọc thơ cho vui. 
Trong những cuộc như thế, ông chăm chú nghe thơ anh chị em và say sưa đọc những bài thơ mới của mình cho đến tận khuya. Thơ ông rất tâm trạng và rất mới. Trong chuyến đi thăm lăng mộ Taj Mahal, Di sản thế giới ở Ấn Độ, ông có bài thơ “Viết ở lâu đài Batmahal”:

“Bátmahan sừng sững giữa trời

Pho sử đá ghi cảnh đời nghịch lý

Vua khóc vợ xây đền đài kỳ vỹ

Tôi khóc người thợ đá /,Đá ơi!”


Sang Nga, đi trên bờ sông Nêva, gặp cô gái Hồi choàng khăn che mặt, ông viết:

“Mắt mồ côi anh gặp mắt em rồi”.

Có lần một số Tết báo “Thương mại” có in một bài thơ ông viết tặng vợ, nhưng ký một bút danh khác. Bài thơ ghi công vợ bao năm chăm lo việc họ, việc nhà, “Còn anh năm tháng hành nghề phiêu diêu”. Khi được hỏi: “Sao ông làm Bộ trưởng lại gọi là “hành nghề phiêu diêu?”, ông cười, đáp: “Luật pháp, chính sách của mình chưa chặt, còn nhiều kẽ hở để bọn xấu lợi dụng, nên làm Bộ trưởng bây giờ, “chết” lúc nào không biết. Không phiêu diêu là gì nữa!”.

Ông Tuyển có cả một tập thơ tình. Toàn những bài không có đầu đề. Đó là những bài thơ “khóc” một cuộc tình thời trai trẻ. Ông có câu thơ họa rất đúng chân dung của mình: “Tôi khảo cổ chính tôi và thấy / Một xấp dày ngu ngơ…” Có người hỏi ông: “Sao ông không xuất bản thơ mình?” Ông cười nheo mắt: “Mình in thơ bây giờ, thiên hạ sẽ bảo: Bộ trưởng lấy “tiền chùa” in thơ à! In thơ thì vội gì. Nàng thơ bỏ mình mới sợ…”

Tài liệu của Wikipedia(bách Khoa Toàn Thư mở)

Trương Đình Tuyển

Bách khoa toàn thư mở Wikipedia

Trương Đình Tuyển
Chức vụ
Bộ trưởng Bộ Thương mại
Nhiệm kỳ – 28 tháng 1 năm 2000
Tiền nhiệmLê Văn Triết
Kế nhiệmVũ Khoan
Thông tin chung
Sinh9 tháng 1, 1942 (77 tuổi)
Diễn Xuân – Diễn Châu – Nghệ An

Trương Đình Tuyển (sinh ngày 9 tháng 1 năm 1942), nguyên Bộ trưởng Bộ Thương mại Việt Nam (nay là Bộ Công Thương), Trưởng đoàn Đàm phán Chính phủ về kinh tế và thương mại quốc tế, Ủy viên Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam khoá VIII, IX. Ông là người có đóng góp tích cực trong quá trình đàm phán gia nhập Tổ chức Thương mại Thế giới (WTO) của Việt Nam vào tháng 11 năm 2006. 

Trương Đình Tuyển sinh ngày 9 tháng 1 năm 1942 tại xã Diễn Xuân Huyện Diễn ChâuNghệ An. Ông là người nổi tiếng cương trực, thẳng thắn và rất quyết đoán trong giải quyết công việc.] Trong các phiên chất vấn thành viên chính phủ của các đại biểu Quốc hội Việt Nam, cách trả lời của ông được nhiều đại biểu đại biểu đánh giá cao. Tại phiên bế mạc kì họp thứ 6, Quốc hội khoá XI ngày 3/12/2004, Chủ tịch Quốc hội khi đó là ông Nguyễn Văn An đã rất ca ngợi sự thẳng thắn, chân thành khi nhận lỗi trước Quốc hội trong vụ tiêu cực về quota dệt may, mặc dù ông tuyên bố chịu trách nhiệm trước Bộ Chính trị chứ không phải trước Quốc hội. Ông còn được biết tới với hình ảnh của một thi sĩ đầy lãng mạn.

Khi còn làm Bộ trưởng, và sau này khi ông đã về hưu, ông thường xuyên có những buổi đối thoại trực tiếp với nhân dân thông qua các báo điện tử như VietnamnetVnExpress,… về các vấn đề của thị trường, Việt Nam gia nhập WTO,…

Xuất thân là kỹ sư cơ khí, nhưng sau ông chuyển sang lĩnh vực thương nghiệp, có thời gian làm giảng viên trường Trường Cán bộ Vật tư tại tỉnh Bắc Giang. Ông có thời gian làm Tổng Giám đốc Tổng Công ty Xăng dầu Petrolimex.

Trương Đình Tuyển được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Thương mại tháng 7 năm 1997 và tới tháng 2 năm 2000 Bộ Chính trị đã quyết định ông thôi giữ chức Bộ trưởng để điều về làm Bí thư Tỉnh uỷ Nghệ An.

Khi về lãnh đạo Nghệ An, ông đã thể hiện rõ cá tính của mình với sự cương trực, giản dị và liêm khiết. Hàng ngày ông tự đi chợ Quán Lau và về tự nấu ăn, nấu một bữa ăn cả ngày, thức ăn chủ yếu là rau muống luộc và đậu phụ mắm tôm. Phòng ở trên khu tập thể của ông sặc mùi cá khô, ông mua về ăn dần để khỏi mất công đi chợ. Mỗi lần về quê ông đều tự đi xe khách (xe đò). Sau gần 3 năm công tác ông đã cách chức 6 phó bí thư và bí thư huyện uỷ của các đảng bộ tỉnh Nghệ An.

Tháng 8 năm 2002 ông lại được bổ nhiệm làm Bộ trưởng Bộ Thương mại thay cho ông Vũ Khoan được bổ nhiệm làm Phó Thủ tướng. Từ đây ông cùng chính phủ Việt Nam bắt đầu cuộc “chạy maraton” vào WTO. Năm 1995 dưới sự nhất trí của Bộ Chính trịBan Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam, Chính phủ nước CHXHCN Việt Nam chính thức gửi đơn xin gia nhập Tổ chức Thương mại thế giới (WTO) tới trụ sở của WTO tại GenevaThuỵ Sĩ mở đầu cho 11 năm với trên 200 cuộc đàm phán và 28 đối tác đàm phán song phương của Việt Nam. Ông đóng vai trò quan trọng và có nhiều đóng góp trong quá trình đàm phán này

Lại suy tư về bài viết “Chuyện bây giờ mới kể về bác Trương Đình Tuyển”

 19/07/2018T

Tiengdan

Vũ Mạnh Hùng

19-7-2018

Cựu Bộ trưởng Thương mại Trương Đình Tuyển. Ảnh: L.G./ ANTG

Tôi định dừng không bàn về chuyện “tấm gương” của “bác” Trương Đình Tuyển nữa, nhưng bài viết “Chuyện bây giờ mới kể về bác Trương Đình Tuyển” của tác giả Ngô Minh, đăng trên báo An Ninh Thế Giới ngày 14/7/2018, cứ ám ảnh tôi về hình ảnh “tấm gương” của ông Trương Đình Tuyển nguyên Bộ Trưởng BTM, nó nhang nhác như hình ảnh tạo dựng ông Hồ, khiến tôi không thể không viết tiếp về những suy tư của mình.

Sự ám ảnh đó khiến tôi đặt ra câu hỏi, tại sao vào thời điểm đa số người dân mất hết niềm tin vào chế độ, không còn niềm tin vào những lãnh đạo CS như hiện nay thì tác giả Ngô Minh lại viết về ‘tấm gương sáng ngời’ của một lãnh đạo CS?! Đặc biệt là ở thời điểm người dân khắp mọi nơi từ các tỉnh thành đến mọi miền đất nước liên tục bày tỏ chính kiến, biểu tình phản đối đến mức chưa bao giờ có trong lịch sử cai trị đất nước của chế độ về dự luật Đặc khu và An ninh mạng.

Thời gian mà cuộc vận động “học tập và làm theo tấm gương bác Hồ …” kéo dài hàng chục năm xem ra không còn tác dụng trước sự thức tỉnh ngày càng đông của người dân về hiện tình đất nước. Không hiểu bài viết của tác giả Ngô Minh có nằm ngoài mục đích khởi động cho một cuộc vận động sắp tới của Đảng về học tập và làm theo ‘tấm gương’ của “bác” Tuyển không?!

Phải nói vai diễn của “bác” Tuyển trong thời gian nhậm chức làm Bí thư tỉnh ủy Nghệ An khá thành công được người dân rỉ tai nhau, sau đó tuy có lác đác truyền thông của Đảng nhắc đến cũng đã tạo dựng được một hình ảnh người lãnh đạo có nhân cách ‘cao đẹp’, một ông quan CS cấp cao ‘thanh liêm, chính trực, giản dị, ham đọc, ham học, ham hiểu biết, gần dân, gắn bó với dân, thương dân hơn ai hết dưới chế độ CS trừ ông Hồ …’. Sau khi từ giã chức vụ ở Nghệ An, ông lại được bổ nhiệm nhậm chức Bộ trưởng BTM lần thứ hai, hình ảnh của ông già WTO lại được truyền thông của Đảng thổi lên như cồn, đã làm cho không ít người không tiếc lời ca tụng.

Tôi là người đã gửi đến ông Tuyển không biết bao nhiều đơn thư tố cáo cùng tài liệu chứng cứ kèm theo về những hành vi tham nhũng, tiêu cực, lừa đảo của kẻ có chức quyền thuộc cấp dưới của ông, trong cả hai lần ông nhậm chức Bộ trưởng Bộ Thương mại, ông vẫn làm ngơ. Hàng chục cơ quan báo chí nhà nước và có tới 50 bài báo liên tục lên tiếng phản ánh, Thanh tra Chính phủ vào cuộc và kết luận những “nội dung tôi tố cáo là đúng” ông cũng vẫn làm ngơ.

Bản thân tôi bị trù dập một cách trái pháp luật cho đến nay, dù thế tôi không có ý thù ghét gì ông. Nhưng có một điều tôi không thể chấp nhận được khi Hiệu trưởng Nguyễn Quang Thư nói ông chỉ đạo ký và cấp 192 bằng tốt nghiệp cao đẳng trái pháp luật. Dù chỉ ký và cấp một bằng đã phạm tội hình sự, chưa nói đến 192 bằng. Nếu một nhà nước thượng tôn pháp luật thì chắc chắn ông đã phải ngồi tù. Mặt khác chỉ đạo bằng miệng thì lời nói gió bay và cái quan trọng là ông đã bảo vệ thành công cho kẻ phạm tội cấp dưới một cách an toàn không hề hấn gì cho tới nay.

Thử hỏi lương tri của ông như thế, “tấm gương lãnh đạo” của ông như thế! Nếu sắp tới ông tiếp tục được bồi bút tung hô, biết đâu ông lại được lên truyền hình nhận giải thưởng tấm gương lãnh đạo thanh liêm chính trực vì dân vì nước, đảng lại phát động phong trào học tập và làm theo để khỏa lấp khoảng trống tư tưởng hiện nay thì liệu có lừa mị được khối người dân đang nửa tỉnh nửa say trước sự bức xúc của hai dự luật như đã nói!

Mặt khác, hình ảnh tấm gương của ông liệu có tiếp tục ru ngủ được những người dân còn mu muội trước cảnh đất nước đã và đang mất chủ quyền, chuyện tan nhà nát cửa có thể đến với bất cứ ai. Đồng thời liệu “tấm gương” của “bác” được dựng lên có là cơ sở lý lẽ vững chắc cho đám bưng bô về sự tồn tại của chế độ?!

Suy cho cùng thì trong hệ thống cầm quyền cai trị đất nước của Đảng mấy chục năm qua, có thể nói không ai diễn giỏi để bồi bút có thể tạo dựng được một hình ảnh về “tấm gương” người lãnh đạo như ông Bộ trưởng BTM Trương Đình Tuyển. Để rồi Đảng có thể tiếp tục tiến hành cuộc cách mạng “văn hóa và tư tưởng” lấp khoảng trống về tư tưởng trong dân chúng hiện nay.

Nhưng ‘đáng tiếc’ cho Đảng, cái cơ chế độc tài toàn trị làm sao có thể tìm được quan chức nào không phạm tội để làm biểu tượng cho hình ảnh của đảng bây giờ. Khi ông Nguyễn Sinh Hùng làm Chủ tịch Quốc hội đã phải than rằng “kỷ luật hết lấy ai làm việc”. Cũng ‘đáng tiếc’ cho ông Tuyển, tôi lại là nạn nhân của ông, khi tôi làm theo Đảng nói! Trước đây cũng như bao nhiêu người dân sống dưới chế độ, tôi đã có biết bao nhiêu hy vọng về Đảng, hy vọng có được là do sự độc quyền thông tin, thực hiện chính sách ngu dân và nhồi sọ của Đảng.

Sau khi nhận ra mình bị Đảng lừa, tôi không muốn người khác bị lừa và càng không muốn cả dân tộc bị lừa. Cái chính là sợ Đảng lại phát động cuộc họp tập và làm theo tấm gương của “bác“ Tuyển cho thế hệ trẻ hôm nay để góp phần kéo dài sự tồn tại của một chế độc tài bất nhân. Điều đó thôi thúc tôi viết tiếp những suy tư sâu xa của mình khi xuất hiện bài viết “Chuyện bây giờ mới kể về bác Trương Đình Tuyển” của tác giả Ngô Minh.

Tuy đa số người dân hôm nay đã nhận ra được cái gốc của sự oan khuất và bất hạnh của mình là một xã hội không có dân chủ, quyền con người bị Đảng tước đoạt, bị chà đạp một cách vô pháp. Thực tế đã chừng minh càng ngày càng nhiều người dân lương chính quan tâm đến những tù nhân lương tâm, tù nhân chính trị. Họ nhận ra những kẻ đàn áp, bắt bớ bỏ tù người yêu nước vô tội mới là có tội.

Bởi đa số người dân hôm nay họ hiểu rằng, bất đồng chính kiến, thực thi dân chủ, thực thi quyền con người không phải là tội. Nên họ nhận ra chính những tù nhân lương tâm, tù nhận chính trị là ân nhân của mình, là những người đáng được tôn vinh chứ không phải là ai đó trong giới quan chức CS được đám bồi bút tung hô ca tụng để đánh bóng chế độ. Ai cũng thấy cái đau của lương tri ở chỗ, sự ca tụng tung hô đó đã góp phần phủ lấp và bỏ lại đàng sau nó sự oan khuất chồng chất và bất hạnh của người dân.

Nhận thức mang tính gốc rễ của sự bất hạnh của người dân, có thể nói lan tỏa và bùng phát biểu hiện rõ rệt nhất trong hai năm vừa qua khi đảng thể hiện quyết tâm đàn áp dân chủ nhân quyền. Khi sự thật bị phơi bày, tội ác không thể che giấu, người dân không còn tin vào chế độ thì mọi tuyên truyền dựng thánh đều thất bại, hầu hết có tác dụng ngược, “nguy hại” hơn đối với sự kéo dài quyền lực cai trị của Đảng.

Thực tế cho thấy, cuộc “cách mạng” khống chế “tư tưởng và văn hóa” của đảng dù có khốc liệt đến đâu cũng không thể cứu vãn được thất bại, đó cũng là dấu hiệu chấm hết cho một chế độ, sự sụp đổ cận kề là tất yếu. Nên ai đó có ý định ca tụng bất cứ một quan chức CS nào, đặc biệt là đã rời ghế quyền lực để làm biểu tượng, đánh bóng chế độ có khác nào gián tiếp lật lại cái bộ mặt dơ bẩn thối tha – phạm tội tày trời của họ để thiên hạ “chiêm ngưỡng”.????

Vũ Mạnh Hùng



Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.