Những vần thơ xuân của Trần Hương Giang (gốc Huế)

Hương Giang

TIẾNG VỠ

Hai  ly rượu vỡ toang

Sau cơn say nghiêng ngửa

Còn những giọt tràn lan

Vãi lên cơn đau rã 

Bóng nắng chiều vỡ ra

Cho đêm tối lùa về

Ru đời vào cơn mê

Vùi sâu giữa đêm khuya…

Một sớm mai chợt vỡ

Từ bóng tối u mê

Mặt trời lên rạng rỡ

Vỡ dần những ê chề

Buổi trưa về nắng gắt

Làm vỡ sáng tinh khôi

Nhạt nhòa trong ánh mắt

Những mảnh vỡ bồi hồi

  THẢ GIỮA TRỜI XUÂN

Tôi sẽ gói yêu thương trong trang giấy

Thả giữa trời xuân bay khắp phương trời

Cho tình tôi một thoáng chốc lên ngôi

Sẽ lan tỏa khắp trời xanh chan chứa…

Tôi tung tình tôi bay cùng với gió

Chẳng  giữ riêng mình dù một chút thôi

Cuộc đời này như gió thổi mây trôi

Chẳng nắm lại tôi mở bàn tay trắng…

Thả hết sạch cho tâm mình dịu lắng

Một đời người như giấc mộng sẽ qua

Nhìn khoảng trời xanh mây trắng bao la

        Nghe niềm vui chợt dâng tràn như sóng…

SƯƠNG MÙ

Khi sương mù phủ một lớp dày dặt kỷ niệm

Ta ngỡ ngàng không còn nhận ra nhau

Tình yêu giãy giụa trong hố sâu tuyệt vọng

Qua những lần vấp ngã đớn đau

Có đôi khi ta quay nhìn quá khứ

Cái thời tình yêu đẹp tinh khôi

Lấp lánh như những vì sao trên bầu trời kỳ diệu

Thơ ngây ngự trị trên đỉnh cao

Cái thời mà những đóa hoa

 Mởn mà trên đôi tay trắng ngần

Hồng lên rực rỡ

Và ta bật khóc

Tiếc đau những gì mình đã mất

Ta thèm được ngủ một giấc dài 

Trên chiếc gối êm thưở thanh xuân

Mơ màng giấc mộng thần tiên

Và ta hóa kiếp

Thành một người mới

Rồi lại yêu thương…

Lớp sương mù bây giờ

Như một tấm màng mờ ảo

Để ta thấy tình yêu chỉ là chiếc bóng 

Không lặp lại nỗi đau

Không hối tiếc

Không nước mắt

Vẫn hoài như giấc mơ sương…

ĐÔI CÁNH

Cám ơn đôi cánh trắng của mộng mơ

Dìu tôi bay bổng trên tầng mây lãng đãng

Quên những ngày chìm giữa biển đời chán nản

Cho sức sống bừng lên giây phút huy hoàng

Tôi thích làm một chuyến bay mênh mang

Ôi  những cuộc phiêu du vô cùng kỳ thú

Ở đó tôi quên ưu phiền buồn đau thất vọng

          Có thể cuộc bay xa không muốn trở về

Tôi sẽ bay mãi vào vô cùng vũ trụ

Chối bỏ trần gian lắm cảnh ê chề

Để lại sau lưng muôn vàn mảnh vỡ

Chờ một ngày chúng được tái sinh

Cám ơn ai đã chắp cho tôi đôi cánh

Ban tặng tôi tiếng cười vỡ toang

Tôi cứ bay giữa trời rộng thênh thang

Không định hướng bàng hoàng trong giấc mộng

Trái tim tôi đã bao lần hoang phế

Đã bao lần sống lại muộn màng

Đôi tay thon lắm nhiều bụi thời gian

 Tôi muốn lìa xa cõi người ta điên dại !

ANH VỀ GIỮA MÙA XUÂN

Anh về giữa mùa Xuân sắp tàn

Hoa mai rực vàng thôi không còn nở

Hoa anh đào cũng gục đầu héo úa

Em rủ mềm trong buốt giá tháng Giêng

Anh về như cơn bão tố tràn về

Thổi cuốn xô những cơn giá lạnh

Chốn bình yên bỗng thành lốc xoáy

Làm  ngã nghiêng cây lá mùa Xuân

Anh về mang nắng gió tha phương

Thả nơi đây huyên náo phố phường

Mùa đông lạnh chợt trở mình thức giấc

Rủ rượi bóng vui trên những nẻo đường…

Trần Hương Giang




Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.