Tác giả “Duyên dáng Việt Nam”:”Tôi “nỏ”(chả,không)sợ Luật ANM nào hết !!

Nhà báo Nguyễn Công Khế: Tôi chả sợ Luật an ninh mạng nào hết

Tác giả: theo FB Nguyễn Công Khế

Tại sao người viết ở VN, cả Mạng xã hội và báo chí chính thống, nhiều khi lại dễ dàng xúc phạm công dân khác đến như vậy, coi như chuyện uống nước, ăn cơm hàng ngày. Không sợ trong bữa cơm có thực phẩm bị ngộ độc à? (Nguyễn Công Khế)

KD: Tình cờ đọc được bài viết này của nhà báo Nguyễn Công Khế, thấy câu mở đầu đã khẳng định “ko có gì phải sợ Luật ANM” thấy ngồ ngộ, nên đọc hết. Nhưng trong bài chủ yếu nói về một thực trạng rất dở, đó là việc viết về những cá nhân (trong đó có nhà báo Nguyễn Công Khế) với những kiểu đơm đặt, dựng chuyện vu khống cá nhân.

Có đọc hết mới hiểu nỗi bức xúc của tác giả. Quả là mạng XH là một cái chợ, mà ở đó người tử tế lẫn không tử tế đều có quyền phát biểu ý kiến, chém gió hoặc xả rác. Chính vì thế, có cả yêu mến trân trọng lẫn thù ghét chửi bới vô lối. Có cả văn hóa lẫn vô văn hóa một cách cẩn trọng, hoặc “văng mạng” kiểu “đếch sợ con nào, thằng nào hết” rất thoải mái. 

Chính vì thế, mình tuân theo một nguyên tắc của mình: Bài nào viết về cá nhân, nhất là cá nhân xấu, mình chỉ đưa Blog (vì Blog khóa còm    ) mà ít đưa lên FB (trừ những trường hợp đặc biệt, đáng đưa), chỉ vì mình ngại, ko muốn cá nhân đó- dù họ rất tệ, bị ném đá, thóa mạ thoải mái. Mình nhớ mãi vụ lên đồng tập thể, ném đá GS Hồ Ngọc Đại. Quả thật là mình kinh sợ, đau đớn vì thấy cái sự đấu tố chắc ko hề kém đấu tố kiểu CC ruộng đất tý nào

Thật ra thế giới ảo, nhưng rất thật. Nó phản chiếu rất rõ trình độ, sự hiểu biết lẫn phông văn hóa của mỗi người. Đọc văn thấy người. Nhưng thật ra, có khi chỉ cần đọc một cái còm cũng thấy người.

Đến một người quản lý như nhà báo Nguyễn Công Khế cũng đau và phản ứng vì bị viết ko đúng về vụ việc, bản chất con người, đủ biết cái sự “giết người không dao” ở thời @ này thật…. đao búa!  

Kimdungkyduyen

————-  

Tôi tán thành ý kiến với đồng nghiệp của tôi, anh Hoàng Hải Vân là không có gì phải sợ Luật An ninh Mạng. Chúng ta, khi nói lên sự thật thì có gì đâu mà sợ. Tôi tuyệt đối không vu khống ai, không xúc phạm cá nhân ai, biến không thành có, nói những việc cụ thể xấu xa về một người khác khi không có bất cứ một chứng cứ nào, hoặc sự thật nào. 

Có một nhà báo làm báo chính thống trước đây hẳn hoi, sau này trở thành nhà báo ”dân chủ”, viết về các Tổng biên tập ở Việt Nam được in thành sách ở Mỹ .Khi viết về tôi đã xúc phạm tôi, khi nói về Vụ án Năm Cam, đã cho rằng : Khi nhà báo đó gởi bài đến báo Thanh niên vạch trần ông Trần Mai Hạnh, thì tôi (NCK), đã không những không cho đăng bài đó mà còn đưa bài báo đó cho Trần Mai Hạnh xem, và sau đó ông Hạnh đã trả thù nhân vật đó (vì người này, lúc đó là lính của ông Hạnh ở Đài Tiếng nói Việt nam) và nói thêm: NCK là một tay cơ hội, chuyên tổ chức những chương trình Duyên dáng Việt nam hay Hoa hậu, rồi mời các lãnh đạo cấp cao ở Việt Nam đến dự để khoe mẽ, rằng mình có quan hệ với ông này, ông kia.

Khi cuốn sách đó ra, tôi cũng không đọc. Nhưng người phản ứng gay gắt là nhà văn Võ Đắc Danh, bạn tôi. Anh Danh phản ứng công khai trên Fb về nhân vật này, và với bản tánh “bộc trực hai lúa” của mình, anh đt cho tôi, bảo: tôi sẽ cho tay này một trận cho ra hồn, để biết phải trái. Vì những năm công tác ở ĐBSCL, tôi không lạ gì về những nhân vật này.

Khi có thì giờ tôi đọc lại đoạn viết về tôi, tôi cảm thấy mình bị xúc phạm và bị vu khống nặng nề. Tôi gọi LS của tôi để đề nghị lập hồ sơ pháp lý. Mặt khác, tôi tham khảo với cơ quan điều tra, trước khi tôi đưa ra vụ việc này, coi lại về cơ sở pháp lý cho chặt chẽ.
Tôi cẩn thận tham khảo thêm một nhà báo nữa, anh V, cũng thuộc loại am hiểu trong giới viết lách và là người tử tế thật. Anh bảo tôi dừng sự việc lại để anh xác minh thêm.

Sau khi xác minh trực tiếp với nhân vật nhà báo đã viết cuốn sách, trong đó, có đọan về tôi. Anh trả lời với tôi thế này: Ông ta trả lời với anh V về chi tiết nói về tôi trong cuốn sách, là do tay PV tên Q, của Báo SGGP nói ra.Tôi không hiểu, anh Q này lấy tài liệu này từ ai, mặc dù, tôi biết anh này qua một số người là anh ấy chẳng hề ưa tôi từ lâu, mà cũng chẳng hiểu tại sao anh ấy mà lại dựng câu chuyện ly kỳ, sai sự thật như thế để nói về tôi. Q với tôi không hề có quan hệ gì với nhau. Anh từ ngoài Bắc vào. Tôi làm báo trong Nam, tôi cũng chưa hề biết mặt biết tên anh cho mãi tới gần đây, tôi mới biết. Gặp tôi, anh cũng chào hỏi như không hề có chuyện gì xảy ra.

Và sau khi tường thuật lại sự việc, anh V khuyên tôi nên dừng lại, chưa nên đi đến vấn đề pháp lý.

Gần đây nhất có một fb lại cũng đặt điều về tôi, rằng tôi đứng sau một sự kiện truyền thông ồn ào ở Thủ Thiêm với gói tài trợ 20 tỷ đồng. Chắc phải cho đi xác minh ngay các sơ Dòng Mến Thánh giá có đưa ra mức tài trợ như thế không. Bởi vì viết về Thủ Thiêm, tôi chỉ có duy nhất dành sự quan tâm cho sự tồn tại của Dòng Mến Và Nhà thờ TT, do tính chất đây là, công trình kiến trúc cổ, lịch sử, rất đặc biệt về văn hoá,tôn giáo không thể nào di dời một cách vô cảm và thiếu trách nhiệm đến như vậy, mặc dù tôi là người hoàn toàn ngoại đạo. Tôi nêu vấn đề này chỉ với tinh thần công dân và người làm báo. Còn những vấn đề khác về Thủ Thiêm, tôi chỉ nghe một số lần tiếp xúc với anh Võ viết Thanh, anh than phiền rất nhiều, và cũng có vài người dân TT được bè bạn giới thiệu đến gặp tôi riêng lẻ, nhưng lúc đó ,tôi chưa có dịp tìm hiểu kỹ, cho đến khi truyền thông đưa dồn dập thông tin về khu đô thị mới TT và những vấn đề nghiêm trọng của nó.

Ở đây, tôi thấy có rất nhiều điểm lạ lùng đối với người làm truyền thông Việt nam ở trong lẫn ngoài nước. Sách viết về một số TBT ở VN. Toàn những vấn đề thuộc về phẩm hạnh, danh dự của những người khác, còn sống sờ sờ ra đó. Chỉ tin ở một người và một phía, rồi cho xuất bản, mà không hề có một sự thẩm tra khách quan nào, vì đây, không phải là một tiểu thuyết hay truyện ngắn mà là những bài báo nói về những việc cụ thể và những con người cụ thể, mà đa phần là nói xấu và xúc phạm đến người khác.

Có nhiều lần , tôi được vài tờ báo nước ngoài mời viết bài, trong đó có tờ New York Time. Khi tôi đề cập đến việc buôn bán hai chiều giữa ASEAN-TQ. Ban biên tập của họ đề nghị người viết phải cung cấp nguồn thì mới cho để số liệu đó vào. Đó chỉ là số liệu về kinh tế mà họ đã cẩn thận như thế rồi. Đúng là nền báo chí chuyên nghiệp. Thế mà có lúc họ cũng từng bị kiện cho lên bờ, xuống ruộng.

Tôi xin trở lại vấn đề ở ta. Tại sao người viết ở VN, cả Mạng xã hội và báo chí chính thống, nhiều khi lại dễ dàng xúc phạm công dân khác đến như vậy, coi như chuyện uống nước, ăn cơm hàng ngày. Không sợ trong bữa cơm có thực phẩm bị ngộ độc à?

Cuối năm 2015, trước ĐH 12, một loạt bài vu khống tôi và sau đó kéo theo một loạt lãnh đạo cao cấp, chỉ vì họ nghĩ tôi tham gia vào phe này để chống phe kia, và làm bất lợi cho người này người kia. Tôi xin nói thẳng, tôi chỉ là người theo lẽ phải và vì đất nước của tôi. Tôi không phe phái. Bởi vì tôi thừa hiểu, khi loại tôi ra khỏi TBT báo TN, những người ở thượng tầng cao nhất đất nước này thống nhất rất cao, trừ anh Nguyễn Minh Triết có ý kiến khác, và một người nữa không có ý kiến dứt khoát. Anh Võ văn Thưởng là người bị bắt buộc phải thi hành .Đến cái chức TBT báo nhỏ xíu mà tôi giữ còn không nỗi, lấy đâu ra mà tranh phe này với phái nọ. Và tôi cũng xin nhắc lại, với đủ bằng chứng rành rành rằng, tờ báo đó do chúng tôi và Tôi lập ra, đóng thuế hàng trăm tỷ cho Nhà nước và không hề được NN cho một xu nào. 
Khi ra khỏi báo, tôi đi tay không. Thế mà vẫn không được yên với họ. Một tay tướng an ninh trong một gia đình thế lực, cộng với tiền bạc như quân Nguyên của họ, họ ngụy tạo hồ sơ vu khống tôi, thuê mạng xã hội, tập hợp một vài tay viết “đao phủ”và được một vài trang mạng bên ngoài tiếp sức vu vạ tôi, muốn làm cho tôi thân bại danh liệt. Nhưng lẽ phải và sự lì lợm không khoan nhượng của tôi, mọi sự vu khống của họ là vô ích và đã bị tác dụng ngược. Tôi điện thoại nói thẳng với BTTrần Đại Quang là, vụ này có lực lượng an ninh tham gia diệt tôi. Lực lượng đó là ai anh tự tìm hiểu. Cuộc nói chuyện đt này có anh Nguyễn văn Lạng , bạn tôi, nguyên thứ trưởng Bộ khoa học công nghệ làm chứng, vì cuộc điện đàm với Bộ trưởng TĐQ từ máy điện thoại của anh Lạng.

Tôi xin nhắc lại ý đầu tiên trong bài viết. Tôi chả sợ Luật an ninh mạng nào hết. Làm báo, tôi chỉ sợ mỗi một Luật thôi, đó là Luật của sự thật và tôi dám thách thức những người dùng tiền để tiếp tục thuê người viết bài để “đánh” tôi.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.