Ngộ và không/Chút tình riêng/Hình như mùa đông về-Thơ Hồ Chí Bữu

Thơ Hồ Chí Bữu

 

  NGỘ và KHÔNG…


Hai thằng – mấy chục năm mới gặp lại
Già khú rồi mà vẫn gọi mầy, tao
Mầy vẫn vậy – cái nhếch môi cố hữu
Nụ cười điêu khinh khỉnh của năm nào


Nghèo kiết xác mà tưởng mình cao thủ
Nhìn vòng đời như một bóng huyền không
Đầu triết học – tối, ngày chơi với rượu
Cầm phất trần làm một đạo sĩ ngông


Ta hoảng loạn tìm thảo am trú ẩn
Ngộ một điều là sắc tức thị không
Người hành giả của một đời lận đận
Rủ áo đứng nhìn – rúng động hư không


Ta với ngươi chẳng qua là quái vật
Cuộc viễn chinh nên mới được làm người
Rồi mai mốt đất cũng về với đất
Kết thúc hành trình một cuộc rong chơi…


  CHÚT TÌNH RIÊNG…


Ồ…không – Ta vẫn trên đồi gió
Chỉ xuống Sa giang mà hẹn thề 
Người chưa về để nghe đầu gió
Hương của hoa quỳnh bay lê thê..


Ồ…không – Chén rượu ta vừa rót
Nhỏ xuống thành thơ để hẹn thề
Người chưa về được – Trên đồi gió
Ta đã say rồi trong cơn mê….



  HÌNH NHƯ MÙA ĐÔNG VỀ…


Người chưa về để cơn hồng thủy
Cuốn hết tình sầu ra biển khơi
Ta đã phơi tình trên bến cũ
Nghìn năm còn vọng tiếng mưa rơi


Đời không trang điểm khi buồn đến
Đời vốn phong trần cho nhớ nhau
Ta vẫn bên ta – bầu rượu nhỏ
Say mà, quên hết những cơn đau

Mùa đông – ừ nhỉ – mùa đông lạnh
Ta cuộn ta vào giấc ngủ sâu
Tỉnh ra mới thấy đời hiu quạnh
Người ở phương nào – ai biết đâu ??


hochibuu
07.12.18

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.