Đọc “Người thầy….” những tản văn của Thận Nhiên

logo viết2

Thận Nhiên

Thận Nhiên

NGƯỜI THẦY

vợ mắng chồng

“Có một vong hồn theo ám châu Âu, cái vong hồn của chủ nghĩa Cộng sản” Karl Marx

Những nhà cách mạng của thế hệ đầu tiên và thứ hai rồi thứ ba lần lượt qua đời. Thế giới bên kia là một thế giới buồn tẻ vì nó không có sự tranh đoạt quyền lực hay một nguyên cớ nào để họ làm cách mạng, điều vốn là mục đích và ý nghĩa của sự tồn tại của họ. Ở đó không có cái chết nên không aí giết người. Không có giết người thì không có cách mạng. (?!)Không có cách mạng, họ chỉ là những vong hồn tầm thường, nhếch nhác như mọi vong hồn trôi giạt khác.
Một hôm, Giáp sực nhớ ra sự vắng mặt của vị thầy của cả bọn, “Chúng ta đã bỏ Bác lại trên ấy quá lâu rồi.”
Chinh nói, “Không thể để mặc Bác như thế được.”
Đồng thương cảm, “Đúng vậy, phải làm một điều gì đó cho Thầy!”
Vốn là kẻ quyết đoán, Duẫn quyết định, “Chúng ta phải trở lại Ba Đình để giải cứu Người!”
Hoang mang, Thọ hỏi, “Nhưng giải cứu Bác để làm gì nữa cơ chứ? Không phải mọi chuyện chấm dứt sau khi chúng ta đã chết rồi sao?”
Vốn là người học trò được thương nhất nên luôn ngưỡng mộ thầy, Giáp thì thào, “Chưa, chưa chấm dứt. Chúng ta cần Người làm lãnh tụ để thực hiện một cuộc cách mạng mới…”
“Ở đây? Cách mạng ở cõi này?” Thanh hỏi.
Kiệt đáp, “Đúng vậy, thưa đồng chí, một cuộc cách mạng, ở ngay cõi này!”
Mọi người nhìn nhau rồi cùng hô lớn đồng tình, “Cách mạng! Ở cõi này!”
Mười nói, “Tôi và đồng chí Quang vừa mới rời trên đó nên còn nhớ đường. Hai chúng tôi xung phong đi tiền trạm dẫn đường.”
Ngay sau đó họ trang bị vũ khí, lương thực, vẽ sa bàn Ba Đình, lập kế hoạch tác chiến chiếm trận địa, rồi lên đường trở lại trần gian.
Sau nhiều gian khổ, rút cục họ khai phá đường về thành công. Cửa mả Ba Đình bị họ giật mìn mở toang.
Tối đó, họ quây quần quanh cỗ quan tài trong suốt mà lãnh tụ của họ đang nằm bên trong.
Vong hồn Minh không buồn mở mắt để nhìn đám học trò dù họ cố khuyên lơn ông hãy dậy đi cùng họ.
Sau cùng, Linh não nuột, “Bác không về cùng chúng cháu thì không còn cuộc cách mạng nào nữa. Những đồng chí anh em của chúng ta ở Liên Xô, ở Đông Đức, ở Cu ba, và mọi nơi khác trên thế giới đều tan rã rồi. Chúng cháu cô đơn quá!”
Bất giác Minh buột miệng, “Còn Tàu thì sao?”
Mừng rỡ vì ngỡ Minh đã xiêu lòng, Thạch lắp bắp như sợ bị cướp lời như từng bị, “Dạ, dạ… Thưa Thầy, Tàu thì còn, nhưng họ phản bội ta, họ đánh ta, rồi đối xử với ta thật tàn tệ, Thầy ơi…”
Minh chống tay cố ngồi dậy, những lóng xương như rời khỏi khớp. Ông ngã. Lớp sương mù đục từ đáy quan tài dâng lên. Một giọt lệ ứa ra từ hốc mắt.
“Ta từng đoán thế. Giờ thì quá muộn rồi. Không còn cuộc cách mạng nào nữa vì cõi chết không có cái chết, mà ta thì bất lực… Làm sao ta có thể tạo ra sự sống để giết nó? Ta đã cố quên hết mọi chuyện đau lòng trong nửa thế kỷ nằm ở đây. Đứa nào thật lòng trọng ta, đứa nào phản phúc phụ ta, ta đều biết, nhưng thôi đừng nhắc nữa. Bây về đi, cứ mặc ta…” Nói xong, Minh lật mình nằm sấp, úp mặt xuống, mãi mãi không thốt lên lời nào nữa.
Cuộc giải cứu thất bại, đám học trò thất thểu ra về. Con đường quạnh quẽ về cõi chết cứ dài ra chừng như vô tận.
Không còn lãnh tụ nào có thể thay thế Minh nên từ đó tuyệt đối không còn cuộc cách mạng nào nữa. Những vong hồn hư mất rồi tan biến vào lãng quên. Minh nằm lại, xanh rêu mốc thếch, là vong hồn duy nhất sấp mặt ở trần gian, một vong hồn tồn tại vật vờ với chứng mất trí nhớ.
Detroit, 01/10/2018

***

RỒNG

“Đi ăn thịt rồng!”
“Ừ, đi thì đi. Ăn một lần cho đã thèm rồi chết cũng cam lòng. Em còn nhớ đường đến cái nhà hàng mà ta đã đến mười năm trước không?”
“Em nhớ.”
*
Hẳn nhiên rồng được cho là loài linh thú. Ngày xưa cha ông chúng tôi săn rồng ngoài biển, có khi trên núi. Về sau, rồng bị săn giết nhiều, không kịp sinh đẻ, thế giới sợ chúng tuyệt chủng nên đưa vào sách đỏ.
Tôi ở xa về, tôi nghĩ mình sống ngang với lịch sử. Tôi thèm thịt rồng.
Nga là đại gia, nó làm giàu vô cùng nhanh nhờ buôn đất đai, chứng khoán, và mọi thứ ám muội khác.
Nga nói, “Ngày nay không mấy ai biết vị thịt rồng ta ra sao, các nhà hàng sang trọng trong nước phải mua rồng tận bên Tàu. Thịt rồng Tàu tanh lợm, nhưng thèm thì đành phải ăn.”

*
Tôi thích nhà hàng này từ lâu, ngay lần đầu tiên về lại Sài Gòn. Tôi thích ngồi trên lầu hơn dưới đất, ngồi ở lan can được ngăn ra thành từng phòng riêng, ghế cao sắp thành một dãy dài, ngó ra trước mặt là những búi dây điện quấn chằng chịt cắt xẻ tầm mắt.
Khách ở nhà hàng này nhiều phần là Tây. Bọn Tây trọc phú du lịch muốn thử món lạ nổi tiếng ở châu Á cho biết mùi.
Khác với các nhà hàng khác cùng dãy phố, ở đây phục vụ khách từ A đến Z và có thể ngồi đến khuya mấy cũng được.
Tôi có tiền, tôi là khách, tức tôi là Thượng đế.
Thực đơn ở đây chỉ chuyên bán một thứ thịt, thịt rồng. Thực đơn toàn rồng được chế biến cả chục món: gỏi rồng, tiết canh rồng, bắp rồng hấp, rồng xúc bánh đa, cháo rồng đậu xanh, móng và gân rồng hầm thuốc bắc, cật ruột rồng xào nghệ, lưỡi rồng chưng tương, sườn non rồng nướng mọi, pín và gan rồng chiên tỏi, lẩu rồng ngũ vị, đặc biệt là hai món óc rồng chưng cách mạng và râu rồng hầm lịch sử, hai món sau cùng này chỉ dành cho đại gia cực giàu và sành điệu mới có tiền để thưởng.
Chúng tôi lên lầu, chọn góc ở bên phải. Nga gọi một bầu Long huyết tửu, bảo bồi bỏ vào xô đá ngâm trước cho lạnh.
Sáu em phục vụ lên đứng sắp hàng cho chúng tôi chọn. Tôi chọn em da ngăm, ngực chồi bé xíu thoang thoảng thơm mùi đồng đất. Em kéo ghế ngồi xuống bên phải tôi. Nga sau khi khẽ sờ ngực để thử hàng, chọn em môi dầy và hai cánh tay rậm lông nâu mượt, em này ngồi giữa tôi và Nga.
Chủ nhà hàng nói, “Chúng nó là hàng hiếm, còn nguyên chưa khui. Chiều khách quý nhé mấy em.”
Nga bảo, “Bọn tôi không cần những dịch vụ đó. Ăn món linh thiêng thì tâm thân phải thanh sạch, nhưng cứ để các em ngồi lại rót rượu gắp mồi thì cũng hay.” Rồi nó quay lại tôi, “Anh theo em ra sau nhà bếp chọn rồng. Phải là rồng ta nhé, không chơi rồng Tàu. Anh thích rồng cái hay rồng đực, non hay già?”
“Không ăn cái, chọn đực thôi. Rồng non là bao nhiêu tuổi, già thì bao nhiêu tuổi? Có đắt lắm không?”
“Non nhất thì ba tháng tuổi, già nhất là một ngàn hai trăm năm. Anh có thể chọn bất cứ con nào anh thích, em đủ tiền để cân tuốt. Đây là những con cuối cùng. Mình không ăn thì bọn khách trú chúng cũng vào mua, chẳng mấy nữa không còn con nào đâu.”
Nó nói tiếp, “Thôi, anh thử cả hai con nhé, một con già đúng một ngàn tuổi thì lấy gan, pín, lưỡi, óc và huyết, chứ thịt hẳn là dai lắm, bỏ đi. Còn con non thì lấy con ba tháng tuổi cho mềm; xả thịt làm ba món gỏi, hấp, nướng. Cứ ăn mộc như thế, không tẩm ướp gia vị gì sất, cho gia vị đểu vào chỉ tổ mất đi cái mùi, cái tinh chất nguyên thuỷ. Mà này, con già thì chọn con đen nhé, cái thứ Hắc long chính hiệu mới hay, còn con non thì chọn con vàng, Hoàng long.”
Chủ nhà hàng nói, “Nhà hàng chúng tôi không bán hàng đểu như những nơi khác đâu, quý khách đừng ngại. Rồng ta hẳn nhiên là đắt gấp mười rồng Tàu, nhưng đáng tiền lắm. Ở những nơi khác chúng bán rồng ướp lạnh bỏ trong hầm đá, có khi ướp đủ loại hoá chất cả hàng chục năm để giữ cho khỏi thối rữa. Xin chờ giây lát, nhà hàng chúng tôi sẽ cho quý khách xem món thịt của mình được chế biến như thế nào, có xứng với món tiền quý khách đã bỏ ra không.”

*
Chủ nhà hàng bấm rì-mốt bật chiếc ti-vi 42 in-sơ lên. Theo lời y nói thì đây là một nghi thức phải có cho khách kiểm nghiệm món thịt được đặt.
Các em phục vụ rót rượu cho chúng tôi lai rai trước. Rượu pha máu và tinh bột sừng rồng có vị hăng nồng. Chúng tôi cụng ly. Nga bảo tôi hãy chăm chú ngồi xem, nghi thức này chúng mình chỉ được xem có một lần trong cả đời người.
Ti-vi hiện ra một đàn tế cao ngất hàng chục thước, phủ thảm đỏ rực, kỳ dị thay đàn tế lại ở trong một không gian hoang vắng quạnh quẽ lạ thường. Lư trầm nghi ngút khói lửa. Sau lư trầm là tượng Long Tổ thân dáng uy nghi; tôi chú mục định hướng thấy đầu tổ phủ phục, khẽ nghiêng về phương Bắc.
Một hồi trống vang lên.
Từ bên ngoài vị tiên chỉ của Long Tộc lừ lừ tiến vào, trên hai tay đỡ một cuốn sách cũ. Hồi trống vừa dứt, tiên chỉ nâng cuốn sách lên ngang mày rồi sang sảng đọc.
Tôi không hiểu chút gì những lời ông đọc, một thứ cổ ngữ líu lo, thầm đoán rằng có lẽ đó là một bài bùa chú để cầu đảo hay tế lễ gì đó.
Kìa, rồng ra.
Hai đoàn người vận hoàng y đi theo hàng một dắt rồng ra. Hai con thịt chúng tôi vừa đặt mua trông rúm ró thảm hại vì kinh hoàng trước cái chết mà chúng đoán được.
Bọn hoàng y kê hai đầu rồng lên bệ đá rồi bắt đầu nện. Chúng nện bằng búa. Tiếng búa bổ vào xương sọ nghe chan chát lạnh rợn.
Nga vỗ tay nói, “Hay lắm ông chủ. Đúng là tiền nào của đó. Nào, cụng với anh em tôi một ly.”
Ti-vi tắt.

*
Tiệc tàn.

Nga kêu tính tiền. Nó lấy thẻ nhựa ra cà rồi trao bồi mang xuống, số tiền quá lớn đối với tôi. Nga móc ví lấy ra thêm một xấp tiền mặt bo cho hai em.
Tôi ngà ngà say, theo chân Nga bước xuống lầu. Ra tới đường chờ taxi thì tôi bắt đầu ói, ói thốc tháo, ói hết mọi thứ đã dồn vào bụng, khi hết các thứ thức ăn thì ói ra máu. Nga xỏ tay vào túi quần, phun nước bọt, ngó tôi dửng dưng.
Tôi ói từng ngụm máu một. Tanh lợm và mặn. Máu không loãng. Không giống thứ máu loãng khi người ta bị đứt tay. Máu đặc sền sệt.
Máu rồng, rồng Tàu.
Sài Gòn, 01/10/2010

GIẢ THIẾT VỀ CÁNH TAY PHẢI CỦA CHÚA GIÊ-SU

quân dữ đóng đinh Giê-su trên đồi Gôn-gô-tha
tôi đứng cuối dốc chặng đường thương khó
tiếng búa nện chan chát

khi Magdalena lấy tóc lau chân người
ông vẫn chưa chết
khi những ngả đường vào Băng-cốc bị đóng chốt
ông vẫn chưa chết
khi người ta hạ thập giá xuống
ông vẫn chưa chết
khi lệnh thiết quân luật được ban hành ở Lhasa
ông vẫn chưa chết
khi máu trong người chảy cạn thấm đầy mặt đất
ông vẫn chưa chết
khi xe tăng nghiến xích trên quảng trường Thiên An Môn
ông vẫn chưa chết
khi trời đất tối sầm thì mọi người kinh sợ bỏ về

tôi phát hiện ra ông
ngoài mái hiên ngôi nhà thờ nhỏ ở Long An
anh thợ mộc ba mươi ba tuổi đang khát lịm trên thập giá
cánh tay phải đứt rời treo lặc lìa kỳ dị
tôi chĩa ống kính vào mạn sườn
tìm tín hiệu sự phục sinh

Giê-su chưa chết!
tôi gọi xe cấp cứu 115 bằng điện thoại di động
những biện pháp cầm máu không phủ sóng

khi tôi viết xuống những dòng này
ông vẫn chưa chết
thoi thóp thở
chờ đợi
cơn hấp hối kéo dài đến vô tận
nhưng cánh tay phải tự nó tháo rời ra khỏi lỗ đinh
rồi cất lên khỏi mặt địa cầu

tôi ngó lên bầu trời đêm Địa Trung Hải
ngoài những vệ tinh viễn thông và hệ thống phòng thủ từ xa
là tín hiệu của sự sống
đêm, trái đất lang thang ngây ngất
cánh tay phóng đãng đã ân cần ôm mái tóc lả lơi
trong quán rượu hai ngàn năm trước

lững lờ bay trong vũ trụ mênh mông

THẬN NHIÊN

Tôn Thất Thiện Nhân, ngày sanh: 09/01/1962, tại Long Khánh. 
Kiếm sống bằng nhiều nghề, nhiều nơi, sang Mỹ 1990. 
Hiện ở Detroit, Michigan. 
Viết văn xuôi, thơ, dịch Anh-Việt; cộng tác với những diễn đàn văn học hải ngoại và trong nước, dưới đất và trên mạng; thường ký Thận Nhiên, viết báo ký Nam Đan, viết lăng nhăng ký Bùi thị Lài.

KhanhTruong

theo Khánh Trường

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s