đọc tiếp chuyện bâng quơ”Cuối đường nhỏ hẹp”(“Today, You Walk Along a Narrow Path) của Maria Isabel Aguire do Bà Tám Nguyễn Thị Hải Hà dịch

đọc sách2

truyenngan3

Cuối đường nhỏ hẹp

Maria Isabel Aguire

Tác giả: María Isabel Aguire

Dịch giả: Rebecca Huerta (dịch sang tiếng Anh)

nguyenthihaiha1

Nguyễn thị Hải Hà dịch sang tiếng Việt — để đón lễ Halloween.

Trang trí Halloween nhìn thấy trên đường đi bộ 

Bạn sẽ là gì khi giữa đêm đen mà bạn đang ở cuối con đường.

— Fernando Pessoa (Álvaro de Campos), 

(Nguyên tựa đề của truyện ngắn là “Ngày hôm nay, Bạn đi trên con đường nhỏ hẹp” tôi đã mạn phép rút ngắn lại thành “Cuối Đường Nhỏ Hẹp.”)

Bạn đi dọc trên con đường đất nhỏ hẹp. Xa xa bạn thấy đồi núi và ruộng bắp. Bạn có cảm tưởng bạn đã đi khá lâu. Từ lúc sáu hay bảy giờ chiều, ánh sáng đã khá yếu. Chỉ trong giây phút màn đêm sẽ buông, nhưng bây giờ vẫn còn là ngày. Từ chỗ khá xa, bạn chừng như nghe vọng đến tiếng tưng bừng của hội hè từ làng Huitzuco. Đó là buổi chào mừng ngày lễ Trang Nghiêm của Các Thánh Thần (Solemnity of All Saints.) Nến được thắp khá nhiều giữa cuộc vui rộn ràng và huyên náo. Bạn chừng như ngửi được mùi thức ăn dọn ra. Những món ăn từ lâu bạn không được thưởng thức.

Bất thình lình, một người xuất hiện và đi bên cạnh bạn. Bạn quan sát, trong phút chốc nhận ra vẻ quen thuộc. Người ấy là chú của bạn. Bạn biết chú bởi vì có lần bạn đã gặp chú ở nhà của ông bà nội; tuy nhiên, đây là lần đầu tiên bạn được nhìn tận mặt. Chú quay sang phía bạn. Mãi đến phút này, chú vẫn có vẻ như không để ý đến sự hiện diện của bạn. Chú nhìn bạn với vẻ lạ lẫm. Có lẽ chú không biết chắc chắn bạn là ai, nhưng chú có thể đoán ra, và chào hỏi bạn:

“A… Mày làm gì ở đây?”

“Cháu đến tham dự lễ hội, còn chú?”

“Chú cũng thế; đây là lúc làng mình vui vẻ nhất. Lâu lắm rồi, chú mới nhìn thấy cảnh tượng như thế này.”

“Bao lâu rồi chú mới trở về làng để mừng lễ?”

“Trở về? Chừng hai mươi năm, có lẽ; còn cháu?”

“Đây là lần đầu của cháu… Cháu cảm thấy khá cô đơn ở ngoài kia…”

“Ồ, đừng lo; chúng ta đều cảm thấy bất ổn sau một thời gian ở ngoài kia và thèm trở về đây. Dần dần cháu sẽ quen.”

Chú của bạn bỗng im lặng, chú hướng dẫn và bạn đi theo. Cả hai cùng ngừng lại ở chỗ con đường chấm dứt. Phía xa xa, bạn nhìn thấy ánh sáng, có mấy cái đèn lồng bằng giấy màu vàng được thắp lên.

“Cháu ạ, người ta đang đợi chú ở kia kìa. Cháu có thể đứng ở đây, nếu cháu muốn, chú sẽ không đi lâu đâu.”

“Không sao đâu, chú cứ đi,” bạn trả lời.

Bạn nhìn thấy chú lẫn vào bóng tối và biến mất. Thời gian trôi qua khá lâu mà chú vẫn chưa trở lại. Tò mò, bạn muốn đi theo chú đến cuối con đường, nơi chú biến mất, nhưng ngay lúc ấy có người ở phía sau gọi tên bạn.

Bạn quay về hướng sau lưng và nhận ra đó là cô Enedina.

“Chào cô. Thấy cô đến cháu mừng lắm!”

“Cháu cưng. Cháu đang chờ ai vậy?”

“Chú Juan. Chú nói chú sẽ không đi lâu đâu.”

“Gia đình mình đã chôn chú rất lâu rồi. Chú ấy bị giết vì chú ăn trộm trâu bò và ngủ với vợ người ta.”

“Nhưng mà cháu mới nói chuyện chú ấy đấy mà; chú rất vui mừng trở lại thăm làng.”

“Cháu nên đi theo cô. Chỗ này không phải là nơi tốt để đứng chờ. Có rất nhiều linh hồn lạc lối lẩn quẩn nơi này. Đi với cô để đến chỗ cùng ăn với mọi người.”

“Cô Enedina… Cô đâu rồi?”

Bạn tiếp tục bước dọc theo con đường nhỏ hẹp. Sự nhộn nhịp của đám đông và chuyển động của mấy cái đèn lồng dần hiện ra trước mắt, tuy vậy nó có vẻ như bị gián đoạn. Cuối cùng, bạn phát hiện ra rằng, mỗi cái đèn lồng là của một người.

Bạn đứng đó, cố tìm kiếm một người quen thuộc. Bỗng nhiên, bạn nhìn thấy một ánh sáng rạng rỡ hơn mấy cái ánh sáng chung quanh, đậm đà và sâu sắc hơn. Bạn tiến đến gần hơn. Bạn cố phân biệt và nhận ra giữa vùng bóng tối vài khuôn mặt quen thuộc: Chú Nicolá và Cô Adela. Cô chú nói rằng đã từ nơi rất xa đến để chào bạn.

Bất thình lình, bạn nhìn thấy bố của bạn. Điều này không thể xảy ra. Bạn không hề tin những chuyện như thế này. Chuyện như thế này là chuyện gì? Đứa con gái bé bỏng Elvirita của bạn cũng có mặt… Điều này không thể có thật. Phải không? Bạn biết là chuyện không thể có thật, nhưng bạn muốn tin là có thật, bởi vì như thế thì bạn có thể nhìn thấy con bé! Nó đứng ở đó ngay trước mắt của bạn. Bạn muốn chạy về hướng của người trong gia đình và ôm chầm lấy họ, bạn muốn nói chuyện với họ; nhưng bạn không thể làm được. Họ không chú ý đến bạn, và có lẽ, họ không muốn nhìn thấy hay nghe bạn.

Họ để một ít quà cúng ngay dưới chân mộ của bạn, trái cây và đốt một ngọn nến.

Halloween2

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s