“chùm thơ” Nguyễn Bắc Sơn(của Phan Thiết đã qua đời) sau 1975.

tho1_logo

Thơ Nguyễn Bắc Sơn(Phan Thiết) sau 1975

Nguyêcn Bắc Sơn1

MỘT NGÀY NHÀN RỖI

hớt tóc

Buổi sáng mang tiền đi hớt tóc

Vô tình ngang một quán cà-phê

Giang hồ hảo hán dăm thằng bạn

Mải mê tán dóc chẳng cho về.

Về đâu, đâu cũng là đâu đó

Đâu cũng đìu hiu đất Hán Hồ

Hớt tóc cạo râu là chuyện nhỏ

Ba nghìn thế giới cũng chưa to.

Tháng giêng ngồi quán quán thu phong

Gió Nhạn Môn quan thổi chạnh lòng

Chuyện cũ nghe đau hồn tứ xứ

Thương Kiều Phong, nhớ tiếc Kiều Phong.

Bày ra một ván cờ thiên cổ

Thua trận nhà ngươi cứ trả tiền

Mẹ nó, tiền ta đi hớt tóc

Gặp ngày xúi quẩy thua như điên.

Tóc ơi ngươi cứ tha hồ mọc

Xanh tốt như mùa xuân thảo nguyên

Từ Hải nhờ râu nên mới quạo

Thua cờ tớ bỗng đẹp trai thêm.

Lạng quạng ra bờ sông ngó nước

Trên trời dưới đất gặp ông câu

Ta câu con đú, ngươi câu đẻn

Chung một tâm hồn tất gặp nhau.

Khi gã Yêu Ly đâm Khánh Kỵ

Là đâm chảy máu trái tim mình

Sông Mường Mán không dung hào kiệt

Muôn đời bóng núi đứng chênh vênh.

Tháng giêng có kẻ đi tìm cúc

Nhưng cõi đời không có Cúc Hoa

Thấy đám phù bình trên mặt nước

Biết mình đi lộn nẻo bao la.

Những khuôn mặt những người xuân nữ

Phiêu bồng vĩnh cửu lẫn phù du

Yêu rất khó vô tình cũng khó

Khách đa tình sợ nhất mùa thu.

Ghé thăm ông bạn trồng cây thuốc

Mời nhau một chén rượu trường sinh

Bát cơm tân khổ mười năm ấy

Câu chuyện năm năm khiến giật mình.

Nằm dưới gốc cây nhìn cánh hạc

Dường như mặt đất tiết mùi hương

Ngủ thẳng một lèo nay mới dậy

Dường như mình cũng mộng hoàng lương.

Dường như đứa trẻ nghìn năm trước

Bây giờ đây vẫn trẻ trong ta

Khi về râu tóc còn nguyên vẹn

Một ngày loáng thoáng một ngày qua.

ẨN DẬT TRONG VƯỜN ĐÀO

Nguyễn Bắc Sơn2

Sáng sớm tự nhiên vui vẻ lạ

Tự nhiên mình cũng hót như chim

Đêm qua mưa ngọt rừng xanh tốt

Núi tím phập phồng mây Đỗ quyên

Bỏ phố về rừng, ta với ta

Giỡn trăng rọi sáng gốc cây già

Vầng trăng Tâm Nguyệt còn trong trẻo

Gió bụi phù du, qua thổi qua

Nhìn trong thanh tĩnh thấy thanh bình

Trong hoàng hôn, có mộng bình minh

Trong khổ đau, có mầm hoan lạc

Trong vườn đào, có đủ chúng sinh

Trong suối sông, trong hình có bóng

Trong giàn mây mộng có nghìn trùng

Trong hạt cát: có tình sông- biển

Trong mắt “em” nhìn: sáu cõi lung linh.

KIẾP SAU ANH SẼ LÀM CÂY CHUỐI

vườn chuối

Kiếp sau anh sẽ làm cây chuối

Mọc sát hồ sen lắc lá xanh

Nếu em cắc cớ làm cây bưởi

Sợ rằng anh sẽ hoá cây chanh

Trời đất! em là hoa mắc cỡ

Anh phiêu bồng hóa hạt sương tan

Cảm ơn nhật nguyệt nghìn xưa cũ

Soi rọi muôn đời, trên đỉnh phù vân

Sáng sớm rồng phun dào dạt biển

Tôn Đức Long Vương mỉm miệng cười

Anh ngồi: Án Phạ Nhập Ra Vật

Cảm ơn Long Nữ má hồng tươi

Cuối đời có kẻ ngồi trên núi

Sửng sốt nhìn mây ngũ sắc trôi

Mây tụ, mây tan, mây biến hóa

Đồng vọng mơ hồ tiếng Pháp Lôi!

Mây ơi, mây cũng là mây nước

Lục đại trong ta cứ nổi trôi

Kiếp sau ta sẽ làm cây mít

Mọc cạnh hồ sen lắc lá chơi

Tóc trắng mùa thu đã cuối đời

Tu hành cũng giống chuyện rong chơi

Kiếp sau ta sẽ làm cây mít

Long Nữ nhìn ta, đặt đít ngồi.

Tạp chí PHỐ VĂN 15/O8/2002

TÌNH BẠN CỦA NHỮNG NGƯỜI BẠC TÓC

cao thoại châu

Tặng một người bạn thân

Đời cố đánh những người quân tử

Tóc hoa râm mà mắt còn xanh

Lên voi, xuống chó cười thanh thản

Cỡi con bò vàng, ngất ngưỡng chơi quanh

Ừ nhỉ, đời người như giấc mộng

Về hưu nhàn tản, hưởng nhàn chơi

Phật kinh vừa đọc, ta vừa hát

Thần chú đại bi: những nụ cười.

“Không thành công, ta vẫn thành nhân”

Bạn ta đạt đến Đỉnh phù vân

Ta xuống núi, hoa tình đầy thung lũng

Nước chảy trời cao xuống đất gần,

Bạn bầu dăm đứa vẫn thân thương

Vô ngôn đối thoại với vô thường

Thăng Long ừ nhỉ nghìn năm đó

Hồn thiêng Sông Núi một niềm thương.

Phan Thiết – 16/4/2010

CHUYỆN HAI BỐ CON TÔI

bên mộ cha

Cái ngu đần của kẻ thông minh

Là Cái đó chính là Cái đó

Bố qua đời đúng năm năm

Tôi viết bài thơ này

Để tâm sự cùng một người khuất núi

Thuở sinh tiền

Ông rất thương tôi

Và tôi rất thương ông

Nhưng hai chúng tôi

Đúng là hai người đàn ông có bề ngoài lãnh đạm

Bố tôi ước mơ làm cho loài người sung sướng

Và thế là ông từ tuổi thanh xuân

Cùng bạn bè đi làm cách mạng

Ông làm cách mạng chừng nào

Thì loài người càng thêm sặc máu

Tôi ước mơ cõi đời tốt đẹp

Và thế là tôi làm thơ ca tụng loài người

Tôi càng ca tụng chừng nào

Thì loài người càng xấu xa chừng nấy

Bi kịch của bố con tôi

Là bi kịch của hai thằng tây đen

Cùng đi kiếm con mèo đen

Trong đêm đen mù mịt

Các vị thánh hiền thời xưa

Bảo thế giới loài người

Giống như chiếc đuôi cong

Của loài chó

Chúng ta là những đứa trẻ con

Chổng khu vuốt chiếc đuôi này cho thẳng

Vuốt cho thẳng rồi

Thả tay ra là nó cong trở lại

Nếu mỗi chúng ta có làm điều gì tốt đẹp

Chẳng qua là để phát huy một tấm lòng son

Còn trái đất cứ ngày đêm sáng tối

Thịnh đã rồi suy

Suy rồi lại thịnh

Bố ơi bố đã ra về

Con ở lại làm thơ và chữa bệnh

Chúng ta đến nơi này để phát huy một tấm lòng son

Thành hay bại chỉ là chuyện vặt.

BÀI THƠ TÌNH VIẾT KHI NỔI SÙNG

Phan THiết xưa1

thời mạt thế người ta yêu nhau bằng cái búa

và tặng nhau hàng chục nhát dao găm

anh, kẻ chập chờn giữa càn khôn lảo đảo

tặng cho em nguyên một đóa trăng rằm

thôi, thời đại chúng ta…

tâm hồn em ô nhiễm cũng thường

trời đất đã cho anh nụ cười bất sá

sá gì cái chuyện tơ vương

cám ơn em đã viết cho anh những bức thư tình

tình thảo nguyên hoa quỳ vàng đắm đuối

em không nói tiếng người, em nói bằng tiếng chim,

em nói bằng tiếng suối

tiếng nói em thơm ngát suốt đời anh

cám ơn em đã đi cùng anh trong khu vườn xanh

vườn trĩu trái trái hồng như trái ngực

anh thương những loài cây suốt ngày bực tức

vì giận mình sao chưa biết đi

dù sao cây biết đi như mây bay

vẫn còn thua bước chân người tình đầy dấu ấn

khi loài chim bước tình cờ tha thẩn

là lúc tâm hồn anh đầy những dấu chân

cám ơn Ngôi Nhà em,ngôi nhà đã bao dung người thiếu nữ

vừa ngọt ngào vừa cay đắng như em

những đêm khuya em có thắp ngọn đèn

để soi sáng những góc lòng đen tối

thôi câu chuyện tình nói cho nhiều rồi cũng vậy

trăm năm dài rồi sẽ đụng nghìn năm

tất cả qua đi, điều gì còn ở lại

một đóa hoa quỳnh trong cõi trăm năm

MÙA THU ĐI NGANG CÂY PHONG DU

Mũi Né

Khi nhớ mình, ta muốn ghé ta thăm

Ngôi nhà gần ngôi nhà xa vạn dặm

Con đường tình có cội nguồn sâu thẳm

Từ sinh cung của bà mẹ mênh mông

Ai xui ngôi nhà em cất bên kia sông

Khiến đời anh cứ mãi qua cầu cứ trèo lên dốc

Bầu trời quá cao phải chăng vì lòng mình quá thấp

Chiều mù sương vì tình yêu mù sương

Ai xui ngôi nhà em cất ở ngã tư đường

Khiến đời anh cứ ngập ngừng ba ngả

Con phố thân quen bất ngờ con phố lạ

Nơi hàng cây rụng tiếng tắc kè kêu

Nơi lầu cao khung cửa sổ đìu hiu

Soi thấp thoáng ngọn đèn hoa thiếu nữ

Những sợi tóc rụng trên chồng sách cũ

Vì thanh xuân theo nước lũ trường giang

Những chuyến xe đò đêm đêm băng ngang

Rớt tiếng động khơi nỗi sầu viễn xứ

Bầy chim én đã bắt đầu tư lự

Ngủ âm thầm trên những đường dây cao

Đi ngang qua, đi ngang qua, đi ngang qua

Đi ngang qua không dừng trong đời nhau

Hẹn gặp nhau ở nhất nguyên thế giới

NGƯỜI HOA KHÔI ÁO RÁCH

thiếu nữ chèo đò2

rồi một hôm gió bấc có ai ngờ

ai lãng đãng ngờ chi cơn gió bấc

cây bạch đàn trước cửa nhà em đang còn hay đã mất

sao anh hình dung như có vết thương

đang loang ra trong vũng nước vô thường

truyền tín hiệu đến ngậm ngùi vô tận

anh có nghe chuyện đời em lận đận

những chuyến đi buôn những chuyến xe đò

tiếng nói sau lưng lời chua chát nhỏ to

dòng lệ em khô nhưng vẫn là dòng lệ mặn

đã qua chưa ôi cái thời đăng đẳng

đứng bên kia sông cũng ngó thấy điêu tàn

băng giá chuyển mình băng giá mau tan

tiếc câu thơ anh không đủ làm cho đời em ấm cúng

tiếc loài người bày ra xích xiềng huyễn mộng

đến nỗi quên mình là hạt giống vô biên

câu chuyện tình như ngọn gió miên miên

thổi ấm Kinh Thi thổi lạnh hồn Kinh Dịch

NGƯỜI BẠN GIÀ VÀ CÔ GÁI HUẾ

gái đẹp12

Vũ trụ chẳng qua chỉ là gian nhà mênh mông ấm cúng

Nên ta mời nhau chén rượu trường xuân

Các dân tộc giống như mấy mụ đàn bà hay cãi cọ

Đông phong, tín nguyệt biết bao lần

Trái đất bụi hồng, chiếc xe luân lạc

Chở muôn mùa bao viễn khách truân chuyên

Thi sĩ, người ngây thơ ngó thấy

Cuối trời chiều, một bến đậu vô biên

Tôi đến rồi đi rồi lãng đãng

Anh nằm đau nặng chiếc giường con

“một chút mặt trời rơi vào ly nước lạnh”

Có gì đâu chuyện mất hay còn

Tôi ra quán cà phê, chuyện trò cùng cô gái Huế

Giọng nói Hương Giang, giọng nói ân tình

Ta mà cũng có người yêu mến nhỉ?

Tóc mây trời bên mái tóc em xanh

Ta đã sống những ngày ngây ngất

Anh vẽ tranh còn tôi làm thơ

Chúng ta giống những hài nhi vô nhiễm

Chơi đùa trên sóng nước hư vô

Sáng nay anh đã qua đời rồi

Tôi vào quán nhạc ngó mưa rơi

Cô gái mỉm cười, tôi ứa lệ

Phải cuộc đời như một trò chơi?

CƯỜI ĐÙA CÙNG NÚI CAO BIỂN RỘNG

Biển Mũi Né Phan Thiết1

Sáng tinh mơ khi em còn chải tóc

anh vác mặt trời đi tắm biển thiên thanh

bà mẹ thiên nhiên yêu những người con lãng tử

yêu còn hơn tình em yêu anh

Nắng ba năm biển chẳng bỏ ta

mưa một ngày ta liền bỏ biển

anh tắm tẩy trần cho Chân Như hiển hiện

cho sạch làu cát bụi trần gian

Nhiều năm qua anh là đứa con hoang

đi tìm kiếm người cha vĩnh cữu

phụ thân anh là chân không Diệu Hữu

bạn thân anh là những ngọn núi cao

Trời Xuân Thu thiên hạ sống lao xao

anh vận khí ngồi vẽ tranh thủy mạc

trên lưng trâu xanh đậu con chim Hoàng Hạc

trên triền núi cao đậu một mình anh

Núi cõng anh, anh cõng khúc trời xanh

anh nghĩ cách hào hùng cõng núi

dù núi nặng có làm anh chới với

cũng không nặng bằng anh cõng khối tình em.

THỔ CÚC

thiếu nữ và hoa cúc

1.

Cúc vàng sân ga

Con tầu mất hút

Tiếng còi trong ta

Nhoi nhói dội về

Cùng gió nồm

Đau buốt.

2.

Lắng nghe hồn hoa

Loài cây tịch tịnh

Cây có nói gì đâu

Mà nở ra con bướm sầu

3.

Cúc mọc lên từ đất

Đất là mẹ của ngàn hoa

Thy sỹ hồn nhiên đi qua

Mĩm cười chào cánh hoa thổ cúc

4.

Kẻ làm thơ chết đi

Sẽ biến thành hoa cỏ

Chờ những cơn mưa nhỏ

Biến thành hạt vô vi

Cái Chết và Lòng Yêu Đời

Một mai anh chết tự nhiên

Mỉm cười thương tiếc cõi miền nhân gian

Suốt đời anh ly rượu tràn

Niềm vui sống cứ trải dàn mênh mông

Anh thương trái đất chạy vòng

Thương người khốn khổ một lòng thương yêu

Nhà thơ có ít cho nhiều

Hình như anh chết có điều bận tâm

Một mai nơi chỗ em nằm

Không anh em biết trăm năm là dài

Một mai ừ nhỉ một mai

Mỉm cười anh chết cười hoài thế gian.

Những Hồ Ao Quê Hương Trong Ký Ức

Hình như trong ký ức buồn rầu của anh

có một ao hồ xanh và lục bình tím ngát

trong chiêm bao anh đến ngồi một mình

chỉ thấy bóng anh và bóng trăng

còn bóng em ngọn gió đời đìu hiu đã trôi về đâu biền biệt

Hình như trong ký ức nghìn xưa, nghìn kiếp

em ngồi gội đầu bằng hương lài, hương liễu, hương lan

những mùi hương bình thường và đôn hậu

sao trong giấc chiêm bao cuối đời này

anh rơi lệ xuống ao xưa và chỉ ngửi mùi bùn, mùi phấn son và mùi nước mắt

Ôi, làm sao anh có thể về ngồi lại bên bờ ao xưa

dù là về để ngồi khóc

để nghe tiếng ếch kêu mà nhớ mẹ mình đã lùi khoai lang, đã luộc khoai mì, đã gánh hai đứa mình trên hai chiếc thúng chạy băng qua ngọn lửa chiến tranh gầm gào hủy diệt

Ôi ước gì, anh trở về hồ ao xưa, nhìn bông súng, bông sen, bông lục bình

ườc gì anh vừa nhai khoai lang lùi, khoai mì luộc

ước gì khi nhìn xuống ao xưa

thấy bóng mẹ, bóng trăng, và bóng em

ÂN SỦNG ĐỜI THƯỜNG

phan thiết5

(Tặng Đỗ Hồng Ngọc)

Đôi khi thấy mình là con nít

Sững sờ nhìn ngắm thế gian vui

Sáng sớm. ôi. con gà trống gáy

Chiều ngồi mái hiên nhà thò bàn tay giỡn

chuỗi mưa rơi

Ừ nhỉ! Có nhiều thằng khủng bố

Có thằng đòi chặt hết rừng xanh

Có đứa giết người như giết kiến

May mà có em và có anh!

Ừ nhỉ! Sao có thằng thèm khanh tướng

Hì hục mưu mô loạn cả đời

Rốt cuộc rồi thân bại danh liệt

Một kiếp người chưa biết rong chơi

Ừ nhỉ! Có thằng ham kiếm tiền

Mua một lần ba chiếc xe dream

Nhà lầu chổng đít xây mười cái

Đột quỵ chết ngoài đường

nhồi máu cơ tim!

Ừ nhỉ! Sao bằng về Núi Cú

Vườn thanh long đẹp rự hang đèn

Treo võng trong vườn đào lộn hột

Hai đứa mình đào cái hồ sen

Vườn nhãn nhà em chiều dơi bay

Cò trắng thong dong bầy tiếp bầy

Hai đứa thong dong ngồi ngắm núi

Ngắm núi vô tình tay nắm tay

Anh nổi tiếng là nhà thơ yêu đương lộn xộn

Biết nói làm sao! Chuyện sét đánh ngang trời!

Sư phụ Nguyễn Du, đại ca NguyễnTrãi

Chuyện tình yêu, khó nói đúng hay sai

Yêu nhau đi, chiều hôm tối rồi

Trời sinh hai đứa, bốn bờ môi

Hễ môi hở, ắt là răng lạnh

Chi bằng úp lại, úm cho vui!

Đù má! Tình yêu mà cũng cấm

Thời đại mình, bực muốn bứt gân!

Nhưng ta ạ! “bực mình bình mực”

Phật Chúa phán rằng: “Tình yêu nguồn suối mát Hồng Ân!”

Viết tại Hàm Thuận Nam, thôn Lập Sơn, Tân Lập Xã. Kỷ niệm một thời cùng Nguyễn Hiệp, Lưu Văn Trung, tu học rong chơi và sáng tạo lai rai.

Cuối thu 2001

Kỷ nguyên Triết Đạo Tâm Linh

SÔNG CỬU LONG CHÍN KHÚC

20151117173510-dbscl

Chúng ta đều là khách luân lạc bên trời cả

Thương bạn còng lưng vác rựa, lên chém tre, đẵn gỗ trên ngàn

Xin đừng chém trúng vầng trăng lạnh

Núi cũ đau lòng đám Thạch Sanh

Tình yêu và hận thù đều nằm trong cơn túy mộng

Những đống xương khô đêm đêm vẫn cựa mình

Bầu trời kia, chẳng qua là thửa ruộng lớn

Các vị thánh hiền vẫn cày mây, gieo trồng thêm trăng sao

Uống chén rượu huyết rồng, say nằm dưới cây hoàng cúc

Gối lên đùi Lão Tử, nhỏ bé thay dãy Trường Sơn

Nhớ bạn phong phiêu ngoài biển rộng

Bôn ba bức bách lại bàng hoàng

Dưới trần gian cớ sao nàng Hơ Bia vắng mặt

Để năm canh núi rúc tù và

Cái nhớ cái thương cái tình cái tiếc

Không cái nào như cái đôi ta

Năm năm đi hái thuốc trên đất Chiêm Thành

Cái gùi của ta không chứa nhân sâm mà chỉ đựng chân không

Chén ngọt chén bùi chén cay chén đắng

Chén thuốc nào bằng chén thuốc mênh mông

THÁNG CHẠP SẦU ĐỜI TRÊN NÚI CAO

phan thiết

(Tặng Vũ Trọng Quang)

Nằm ngữa mặt ở bên trời lận đận

Ta và ngươi, hai gã cóc cần đời

Đời mạt pháp, con người mạt hậu

Có một tấm lòng, rồi cũng chỉ rong chơi

Quân tử thất thời nằm gãi háng

Thuyền quyên lỡ hội bỏ đi tu

Tiếng chuông em gõ bên chùa cổ

Mà sao lạnh điếng cõi sương mù

Sương mù, sương mù, ừ sương mù

Khuya về trăng mọc ngọn mù u

Cầm ống sáo đồng, gõ vào vách núi

Tráng sĩ hề! Lạnh thấu thiên thu

Ta lạnh còn em đâu có ấm

Tiếng tụng kinh, là tiếng chim rơi

Để ta tụng bài thơ thiên cổ

Thơ là kinh Phật đó mình ơi!!!

Em ni cô ta là thi sĩ

Có lúc thần tiên, lúc ngạ quỷ

Cầm kinh địa tạng ở trong tay

Mà uống rượu sầu, say bí tỉ

Mười năm nằm đọc Hoa Nghiêm Kinh

Cảm ơn cõi Phật thật lung linh

Cảm ơn Ngài Cưu Ma La Thạp

Cảm ơn Bùi Giáng dạy cho mình

Về núi mang theo Kinh Kim Cương

Dăm cuốn thơ tình dẫm phong sương

Nửa đêm tụng chú mà rơi lệ

Nơi thanh lương địa mà sao lòng mình chưa thanh lương

Tụng Hoa Nghiêm, Đại Bi rồi Chuẩn Đề

Sao lòng mình cũng vẫn lạnh tê

Hai thằng ra suối luộc hột vịt

Làm luôn một chai Ngũ Gia Bì

Nhảy tòm xuống suối giỡn trăng khuya

Hát khúc vọng tình, khúc nhớ quê

Quê Nhà xa tít và xa tắp

Non nước cháy hương chẳng chịu về

Bát cơm Hương tích Phật

Thọ dụng suốt đời vẫn thấy dư

Nhưng thiếu tình yêu và tình bạn

Làm sao cho khỏi ngất ngư

Quách THoại

Nguyễn Bắc Sơn (1)

Nguyễn Bắc Sơn

Nguyễn Bắc Sơn

Ghi chú

Nguyễn Bắc Sơn tên khai sinh là Nguyễn Văn Hải, sinh năm 1944 tại Phan Thiết, Bình Thuận.

Năm 15 tuổi, ông đã lên nghĩa địa, cắt cổ tay, nằm chờ chết. Không may cho ông là có người vào thăm nghĩa địa, tìm thấy và cứu ông thoát chết. Sau này ít nhất ông còn có hai lần nhảy lầu tự tử nhưng không chết.

Cha Nguyễn Bắc Sơn là cán bộ tập kết ra Bắc năm 1954, đến 30/4/1975 mới trở về đoàn tụ gia đình, mang cấp bậc Đại tá Quân đội nhân dân, Phó Chủ nhiệm Cục Chính trị Quân khu 6.

Sau một thời gian ngắn đã qua đời vì một tai nạn xe hơi.

Trước năm 1975 Nguyễn Bắc Sơn là binh nhì lính địa phương quân của chính quyền VNCH, thời gian này ông đã nổi tiếng với tập thơ phản chiến in năm 1972 là Chiến tranh Việt Nam và tôi, gây được tiếng vang trong giới văn nghệ miền Nam. Thơ Nguyễn Bắc Sơn từng được nhiều bạn đọc ưa thích, ngâm nga trong các quán văn nghệ ở Đà Lạt, Vũng Tàu, Sài Gòn, Cần Thơ…

Nguyễn Bắc Sơn là con người đa tài: rất giỏi tiếng Anh, nghiên cứu triết học Đông – Tây, đặc biệt là Kinh dịch và triết học Phật giáo, lại có bàn tay châm cứu tuyệt vời cộng với tấm lòng nhân ái của một lương y thực thụ. Thập niên 70, 80 của thế kỷ trước, ông đã từng tham gia chẩn trị và hướng dẫn châm cứu cho lớp đàn em ở các cơ sở Đông y Phan Thiết và Hàm Thuận Bắc.

Gia đình Nguyễn Bắc Sơn cư ngụ tại thành phố Phan Thiết. Bà Xuân Hồng, vợ ông, từng là một giọng ca hay, thường được phát trên sóng đài phát thanh Phan Thiết và Sài Gòn cùng thời với ca sĩ Thanh Thúy lừng danh vào thập niên 60.

Nhà thơ Nguyễn Bắc Sơn đã qua đời do bệnh tim vào lúc 8h50 sáng ngày 4 tháng 8 năm 2015 tại nhà riêng ở Phan Thiết.

Hưởng thọ 71 tuổi

Nguồn Bâng Khuâng(Phudoanlagi) bờ lốc

biên tập

DSCN1803

Con chim già Kontum một thời ở Phan Thiết

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s