Trôi trong mưa Sàigòn-Thơ Nguyễn An Bình

TRÔI TRONG MƯA SÀI GÒN

Image may contain: outdoor and text

 

Nguyễn An Bình3

Thơ Nguyễn An Bình

Đâu phải là sự vô tình
Tôi choàng tấm ni lông cánh dơi vội vã
Đằng xa từng đám mây màu chì lạ lẫm
Cuồn cuộn băng ngang
Lớp lớp hàng hàng
Chúng thành những tên cướp cạn
Chẳng ai kịp đở đòn nhanh như chớp
Bọn người vô hình dung nhan bất định
Choáng ngợp từ đầu đến chân
Tôi đầm đìa hóa ra chuột lột.

 

 

Đường phút chốc chợt biến thành sông
Dập duềnh rác rưởi
Cuốn theo những động vật với gam màu
Nóng lạnh khác nhau
Trôi trong mùi cống rảnh hôi hám
Giờ nầy chắc em cũng như tôi
Chuyển động xoay quanh khối vuông ru-bíc
Loay hoay mãi không tìm thấy lối ra
Mê cung phải chăng biến thành tử lộ?

Ngọn mưa cứa thốc vào tim
Thành những đường dao thật ngọt
Thân xác hoang phế từ lâu
Từ những cơn mưa quá khứ
Tình yêu đâu phải trái cấm trái mùa
Treo trên cành cao chót vót
Khu vườn địa đàng xưa
Tìm hoài không thấy
Một cánh tay mềm
Một đôi mắt ướt
Một nụ hôn môi
Phập phồng ngực thở
Và những cơn mưa hóa thành tượng đá.

ngập
Nguyễn An Bình

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s