Thơ “tự ro “của Lê Vĩnh Tài “Răng bạn không chịu ném giày ?”

tho3

Răng bạn không chịu ném giày ??

Lê Vĩnh Tài1

Lê Vĩnh Tài

giày cây

sự nhiễm trùng mà bạn tưởng đã chữa khỏi với kháng sinh
toàn bộ bông băng đã được gỡ bỏ

bạn nhớ mình đã khóc 
vì chờ đợi kéo dài

mẹ đã tưởng bạn không chờ đợi bất cứ điều gì 
phụ nữ vẫn thường là những người luôn luôn bị thương 
luôn luôn bị phản bội

mẹ quên mất bạn phải ở trên mặt đất 
vào một buổi tối mùa hè 
trên một trạm xe 
buýt

giấc ngủ của bạn khá sâu 
đó là giấc ngủ của một con chim biết bầu trời của nó không còn là một hơi thở 
giữa các đám mây 
treo đầy khẩu hiệu

tại sao bạn không bao giờ trả lời 
các câu hỏi?

hay bạn cứ nghĩ đó là 
một con chó sủa 
khi bạn lúc lắc ly cà phê đá?

nàng Bạch Tuyết mẹ hay kể 
đã thành quả táo độc 
trong cổ họng của người đã chết
cuống rốn của đứa trẻ 
vẫn còn lơ lửng sau khi nàng ném xuống
đứa trẻ đã chết 
làm thế nào tái hiện hình ảnh đó lên màn hình của bài thơ?

để làm việc, mỗi 
buổi tối khi bạn mở ra cả một mặt trời 
hay mở máy tính xách tay giữa ban ngày 
dàn hợp xướng của đám mây từ phía bên kia hồ nước 
trong một vở kịch 
không phải hoàng tử mà chỉ là con hổ biến hình
thành chàng trai quý tộc 
và cũng không phải cô gái 
một con sư tử
nên bạn phải tiến hành một thử nghiệm

bạn phải lưu ý để dành rất nhiều chỗ ở 
cho bạo lực 
vì chúng quá đông

vì cái chết dường như 
luôn luôn cần thiết 
cho các hoạt động 
của Nhà nước

chúng ta đang mở cửa cho phép 
những bóng ma 
can thiệp vào truyền thuyết 
bao gồm tất cả các bức ảnh của lịch sử

họ nói rằng bạn không bình tĩnh

bình tĩnh 
giống như một ly nước
bạn uống 
sau mỗi buổi sáng 
thức dậy và kiệt sức vì số phận của một giai cấp
tư sản kinh dị 
như những người chúng ta có quyền giết 
và những người chúng ta không có quyền giết
trong vở kịch hàng ngày của 
bạn

khi bạn là một trong những nạn nhân 
nhớ lại mình đã nôn mửa 
lên từng trang một 
để nhận ra độ trắng của tuyết 
biến thành chất lỏng 
nghĩa là mọi thứ đang xảy ra 
khi bạn hóa lỏng ai đó, đồng nghĩa 
với việc giết người

bạn bị trật khớp khỏi thế giới của nghệ thuật 
chúng ta sẽ không còn là những con robot nữa
và bạn cũng buồn

lặp đi lặp lại trong tình yêu
bạn là một chút khổng lồ 
theo vần điệu mơ hồ 
ẩm ướt như bộ não

một quan niệm nảy mầm của chữ 
gốc đậu hầm củ đậu 
như thơ 
bạn phải nếm thử món ăn này

câu hỏi hình thức trong ngôn ngữ 
làm thế nào để sống? 
khi quanh đây một màu tang trắng 
bạn bị mất tích một trang thơ
không phải bị xé rời 
mà vì bạn như mặt trời 
bơi trong nước sốt 
bạn không biết trong trường hợp khẩn cấp 
tất cả mọi thứ sẽ thành thức ăn
và võng mạc phải thay bằng ống kính 
bạn nhìn bầu trời di chuyển 
chết tiệt là những người bay 
mà không thấy chân trời 
chiến thắng không phải là chuyện để chơi

rằng họ đã đến 
và sau đó họ để lại 
ở đây hoặc ở đó không quan trọng 
khi buổi tối rơi xuống 
trái tim bạn bây giờ nằm dưới rốn 
và có một ngón tay của ai đó cứ dí vào

dép bay

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s