“Chùm “thơ Phan Huyền Thư

tho

Phan Huyền Thư

phan-huyen-thu-2018

Phan Huyền Thư

 

TỰ BẠCH

 

tôi là việt không cộng

công chức không đảng viên

sinh đẻ không kế hoạch

không hồng mà chỉ chuyên

 

tôi là một dấu trừ

của danh hiệu, bằng khen

của thi đua, phấn đấu

của ghế bàn, bon chen

 

tôi là một ẩn dụ

chính tôi không nhận ra

tưởng mình cũng “số má”

hóa ra một dấu trừ

 

tôi, một kẻ đáng ghét

luôn chịu đựng hồ nghi

người ta đang lớn thế

qua dấu trừ, bé đi?

 

có khi hoan hỉ nhất

dấu trừ đứng một mình

“âm vô cùng” rồi nhé

tọa độ gốc: phục sinh

 

1st apr.2015

(trích ĐẠO THƠ – Nhân Ảnh xb 2018)

 

SỢ

thiếu nữ trên ghế đá công viên

 

nhiều khi nhớ bạn nhưng lại sợ gặp bạn

sợ cảm giác cô đơn giữa nồng nàn

nhiều khi thèm khóc mà không khóc

sợ nắng chiều tắt vụt như kẻ vô ơn…

 

nhiều khi, tan biến nỗi bẽ bàng thế giới

chỉ vì một người trong nhân loại

gọi mình là bạn hiền…

xét cho cùng,

nhẹ dạ luôn được ưu tiên.

 

CÒN SÓT LẠI CỦA CHIỀU

cô đơn1

 

Buồn miên man hoàng hôn. Buồn

chảy ra từ mười đầu ngón tay hoang mang.

Buồn

là máu.

Lênh láng chờ trăng lên

để lóng lánh.

Buồn là chất rắn

nóng chảy.

Đóng vảy trên da thịt. (Có vẻ như đã từng có

một vết thương bên trong.

Nhưng chính tôi

là vết thương của chiều.)

 

***

 

Buồn là không gian.

Tôi cứa vào trời xanh

ánh mắt mỉa mai chính mình.

Buồn

chảy ra từ tóc.

Từng sợi tóc nhỏ máu. Ngực nặng

dưới áp thấp của sự trở mặt.

Khó thở

tôi nhắm mắt.

Lắng nghe

từng giọt máu nhẫn nại bò từ tóc

thấm xuống đất.

Bung ra mầm

tuyệt tình.

 

***

 

Bông hoa say đắm không thể nở

bằng ánh sáng của những điều tầm thường.

Hạt giống

bay theo gió hờn ghen.

Rơi xuống

mặt đất hiểm trở.

Độ lượng mất giá. Khu vườn

ân cần một cách lên gân.

Khiến tôi

nôn nao thai nghén sự trả thù.

Nhưng

buồn đã chảy hết.

Tôi không còn nổi một

giọt máu.

Trên đầu tôi. Tóc

cũng trôi theo ánh đỏ

ráng chiều.

 

***

 

Vờ như níu kéo chân trời.

ánh mắt

anh.

Chạy trốn nụ cười của gió. Anh nhìn

xuống chân tôi nơi những con sâu

buồn đang ngọ nguậy và bò lên đầu gối.

Sắp đặt

kiểu dáng mới cho trật tự của tuyệt vọng.

Anh chạy

khỏi nỗi buồn của tôi trong buổi chiều

chắc chắn đang cắm đầu vào đêm.

Những chiếc rễ

tinh tế chối từ sự dịu dàng lừa bịp.

Ái tình héo rũ

trong chiếc bình chứa đầy tạp chất nhỏ nhen.

 

***

 

Tôi đã chảy hết máu buồn

trong buổi chiều kiễng chân.

Kiêu hãnh.

Khi đêm đến.

Chỉ còn lại hai ống chân

một vài con sâu vẫn còn ảo tưởng.

Ngọ nguậy. Và

găm lại trong kẽ ngón chân cái.

Là. Một lời nói

hoặc cái gì đó đại loại…

như

cái nhìn vô cảm của anh.

 

phan huyền thư

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s