Thần tượng Aung San Suu Kyi (của xứ Phật Giáo Miến Điện) sụp đổ vì vấn đề diệt chủng Rohingya !!!!!

reading-newspaper

MacLean

In Myanmar, Aung San Suu Kyi has failed.

But then, so have we.

Opinion: As Myanmar’s military commits genocide against the Rohingya, Canada strips a fallen icon of her honorary citizenship—a tumble from grace that we helped create

Adnan Khan

by 

Myanmar State Counsellor Aung San Suu Kyi attends the Leaders Plenary Session of the Association of Southeast Asian Nations (ASEAN)-Australia Special Summit in Sydney on March 18, 2018. (Mark Metcalfe/AFP/Getty Images)

When Aung San Suu Kyi was a political prisoner—put on house arrest on-and-off for more than two decades after Myanmar’s military junta nullified election results that would have led her, the daughter of an assassinated revolutionary leader, to take power—political rights in the country coincided with human rights.

But ever since she was released in 2010—earning worldwide adulation and even the Nobel Peace Prize—they have diverged. And Suu Kyi has diverged with them.

As of Oct. 2, Aung Sang Suu Kyi is not an honorary Canadian citizen. The murderous regime she has at the very least legitimized—if not presided over—is now officially a perpetrator of genocide, according to the United Nations. How far Suu Kyi has fallen since the height of her fame to this low point of infamy is striking, especially because of how much of our beliefs in good triumphing over evil we invested in her.

Those were easy categories when Suu Kyi was the victim of oppression. She epitomized a stoic, principled champion of human aspirations for freedom, and it didn’t hurt that she was photogenic and eloquent. In our obsession over Hollywood heroes, she fit the bill. She was good, and that goodness was infinite.

Suu Kyi’s nemesis, the Tatmadaw—the Myanmar military junta that holds a penchant for violence and a dystopian vision of an acquiescent society, dutifully following its orders—was all that is evil. It was the perfect villain, as its generals lived in opulence while millions starved.

rohingya3

But it was never so simple.

READ MORE: Canada has recognized the Rohingya genocide. Now, what should come next?

That the hero and the villain could share certain traits never quite occurred to us. We forgot, for instance, that Suu Kyi is the daughter of the man who founded the Tatmadaw, and who, during the Second World War, was willing to side with anyone, including fascist Japan, who could help free the country then named Burma from colonial rule. We forgot that Suu Kyi grew up idolizing a man whose nationalism was absolute and who was willing to do anything to protect his beloved nation against any perceived threats.

Today, the Tatmadaw sees the Rohingya as a threat—and Suu Kyi appears to have accepted its assessment. Those who know her, and who spoke to me on condition of anonymity, say she has become isolated, abandoned by the close advisors who saw her through her years of imprisonment and house arrest and instead surrounded by an “entourage based on loyalty rather than competence.”

“She should have stayed a moral leader,” says one close observer who has followed Suu Kyi for decades. “She always had an authoritarian streak, but as a politician, I think she has lost the plot. She’s stuck in a siege mentality, utterly isolated from reality. Admitting failures and seeking solid advice has never been her talent.”

Indeed, from the beginning of her political career, Suu Kyi has lived in a fantasy world, convinced she could singlehandedly bring the military under control. Her strategy was transformational: she would not confront the generals but slowly bring them over to her side. Myanmar would not be revolutionized under her leadership; it would evolve. When she first agreed to partner with the military, her defenders argued that she was playing the long game to essentially “change them from the inside.”

But over the years, the opposite has happened. The generals have managed to isolate and transform her. She has become increasingly dependent on the military for her information, and has been forced to compromise in ways that would have been unthinkable even a decade ago. She has “lost the political game and the dirty decisions and dirty compromises have left mud on her soul,” says one western journalist, who has covered Myanmar extensively.

It sounds tragic; perhaps it is. But we should feel some sympathy for Suu Kyi—not in the sense of commiserating, but for the role we all played in setting her up for this fall.

Let me be clear: sympathy does not equate to forgiveness, or a suggestion of innocence. There’s no doubt Suu Kyi deserves much of the vitriol directed at her. She was, after all, the moral voice of her nation and, at one time, emblematic of the global struggle against tyranny, on par with historical giants like Nelson Mandela. But on her watch, nearly a million Rohingya have been driven from their country, countless have been raped and murdered, and entire villages have been razed to the ground.

In response, Suu Kyi has offered platitudes at best, excuses at worst. She has failed as a politician and failed to keep her promise of transforming Myanmar into a democratic nation that respects the rights of all its inhabitants.

But in creating the fiction of the unassailable hero, we made her into something she never was. We expected Suu Kyi to stand as a giant against the military, when in reality she was an aging activist, flawed and prone to her own biases.

She set for herself some lofty goals. And she failed. We failed, too.

MORE ABOUT ROHINGYA:

Nỗi buồn Miến Điện 2

Aung San Suu Kyi đã thất bại tại Myanmar.

Nhưng chúng ta cũng thế.

rohingya1

Adnan R. Khan |

DCVOnline chuyển ngữ

Khi quân đội Myanmar có hành động diệt chủng đối với dân thiểu số Rohingya, Canada đã rút lại danh xưng công dân danh dự của một biểu tượng đang sụp đổ – một nhân vật mất đã hết mọi uy tín mà chúng ta đã giúp tạo ra.

Khi Aung San Suu Kyi còn là một tù nhân chính trị, bị quản thúc tại nhà hơn hai mươi năm sau khi chính phủ quân phiệt của Myanmar vô hiệu hóa kết quả bầu cử đã có thể đưa bà – con gái của một nhan vật lãnh đạo cách mạng bị ám sát, lên nắm quyền – quyền chính trị của một nước trùng với nhân quyền.

Nhưng kể từ khi được trả tự do từ năm 2010 – bà được cả thế giới ngưỡng mộ và trao cho cả Giải Nobel Hòa bình – thời thế đổi thay. Và Suu Kyi đã đi đường khác.

Kể từ ngày 2 tháng 10, 2018 Aung Sang Suu Kyi không còn là công dân danh dự của Canada. Chế độ sát nhân mà bà ấy ít nhất đã hợp pháp hóa nó – nếu không phải là kẻ cầm đầu – bây giờ theo Liên Hiệp Quốc chính thức là thủ phạm diệt chủng tại Myanmar. Suu Kyi rơi từ đỉnh cao của đài danh dự xuống mức thấp tận cùng của ô nhục là điều không ai không thấy, đặc biệt là vì chúng ta đã tin rằng việc thiện sẽ thắng cái ác mà cả thế giới đã đầu tư vào Suu Kyi.

Khi Suu Kyi là nạn nhân của sự đàn áp, mọi việc dường như thật dễ dàng. Bà là hìnhh ảnh thu nhỏ cùa một người đạo đức, kiên cường tranh đấu cho những khát khao tự do của con người, và bà còn là một nhân vật ăn ảnh có tài hùng biện. Bà vừa vặn với mẫu anh hùng, loại ở Hollywood. Bà là người tốt, và tính chất đó là vô hạn.

Suu Kyi sụp đổ vì Tatmadaw – phe quân phiệt ở Myanmar với thiên hướng bạo lực và một viễn kiến về một xã hội sợ hãi, ngoan ngoãn phải tuân theo mệnh lệnh của họ – tất cả đều là điều ác. Đó là nhân vật phản diện hoàn hảo, tướng lĩnh quân dội sống trong giàu sang trong khi hàng triệu người dân chết đói.

Nhưng nó không bao giờ đơn giản như vậy.

Bậc anh hùng và nhân vật phản diện có thể có cùng một số đặc điểm nhất định mà chúng ta chưa bao giờ nghĩ đến. Ví dụ, chúng ta đã quên rằng Suu Kyi là con gái của người sáng lập ra Tatmadaw, và trong Chiến tranh thế giới thứ hai, sẵn sàng đứng về phía bất kỳ phe nào, kể cả phát xít Nhật Bản, có thể giúp họ giải phóng đất nước khi đó còn tên là Miến Điện thoát khỏi chế độ thực dân. Chúng ta cũng quên rằng Suu Kyi trưởng thành và thần tượng hóa một người tôn sùng chủ nghĩa dân tộc tuyệt đối và những người sẵn sàng làm bất cứ điều gì để bảo vệ quốc gia yêu quý của mình chống lại bất kỳ mối đe dọa nào mà họ cảm thấy.

Ngày nay, Tatmadaw thấy dân thiểu số Rohingya là một mối đe dọa – và Suu Kyi dường như đã chấp nhận sự đánh giá của phe quân phiệt. Những người biết bà ấy, và họ cho tôi hay với điều kiện giấu tên, nói rằng bà ấy trở thành người cô lập, những cố vấn thân cận đã biết bà qua nhiều năm tù giam và quản chế đã bỏ đi và thay vào đó, những người chung quanh Suu Kyi hiện any là một “đám tùy tùng trung thành chứ không phải những người có khả năng.”

Một người đã theo Suu Kyi tranh đấu nhiều chục năm nói,

“Bà ấy nên ở vai trò người lãnh đạo về mặt đạo đức. Bà ấy đã có sẵn bản chất độc tài, nhưng trong vai trò của một chính khách, tôi nghĩ bà ấy đã thua cuộc. Bà ấy bị kẹt trong một tâm thức bị bao vây, hoàn toàn tách rời thực tế. Bà ấy chưa bao giờ có thể nhận là mình đã thất thất bại và biết nghe những lời cố vấn khôn ngoan.”

Thật vậy, từ khi bắt đầu sự nghiệp chính trị, Suu Kyi đã sống trong một thế giới tưởng tượng, tin rằng bà có thể tự mình có thể kiểm soát được quân đội. Chiến lược của bà là chuyển đổi tiệm tiến: bà sẽ không đối đầu với các tướng lĩnh nhưng từ từ đưa họ về với mình. Myanmar sẽ không cách mạng hóa dưới sự lãnh đạo của Suu Kyi; nó sẽ biến hóa. Khi lần đầu tiên Suu Kyi đồng ý hợp tác với quân đội, những người biện hộ cho bà ấy lập luận rằng bà ấy đang chơi trò chơi dài ngày, về mặt cơ bản là “thay đổi chúng từ bên trong.”

AP9_14_2017_000228B

Nhưng qua nhiều năm, điều ngược lại đã xảy ra. Nhóm tướng lĩnh đã xoay sở để cô lập và biến đổi Suu Kyi. Bà ngày càng lệ thuộc vào quân đội để biết thông tin, và đã bị buộc phải thỏa hiệp theo những cách mà không ai có thể tưởng tượng được ngay cả chục năm về trước. Một nhà báo phương Tây, người đã làm việc nhiều năm ở Myanmar cho biết, bà ấy đã

“thua cuộc trên bàn cờ chính trị vói những quyết định nhơ nhớp và các thỏa hiệp bẩn thỉu đã vấy bùn trên linh hồn của Suu Kyi.”

Nghe có vẻ bi thảm đó; nhưng có lẽ nó là như thế. Có lẽ chúng ta nên có chút cảm thông đối với Suu Kyi – không phải vì lòng thương hại, nhưng vì vai trò mà tất cả chúng ta đã giữ trong sự sụp đổ hôm nay của Suu Kyi.

Cho tôi được cát nghĩa rõ hơn: sự cảm thông không đồng nghĩa với sự tha thứ, hay cho là Suu Kyi vô tội. Không nghi ngờ gì nữa, Suu Kyi xứng đáng nhận những lời phê phán cay độc. Bà ấy từng là tiếng nói đạo đức cho đất nước của mình đồng thời còn là biểu tượng của cuộc đấu tranh chống bạo ngược trên toàn thế giới, ngang hàng với những người vĩ đại trong lịch sử như Nelson Mandela. Nhưng dưới sự lãnh đạo của bà, gần một triệu người thiểu số Rohingya đã bị đuổi ra khỏi quê hương của họ, vô số đã bị cưỡng hiếp và bị giết hại, và toàn bộ làng mạc của họ đã bị thiêu rụi, san bằng.

Đáp lại, Suu Kyi giỏi lắm cũng chỉ có được những lời nói tầm tường, và tệ nhất là những lời bào chữa. Bà đã là một chính khách thất bại và không giữ được lời hứa biến Myanmar thành một quốc gia dân chủ tôn trọng quyền của tất cả mọi công dân.

Nhưng trong việc viết cuốn tiểu thuyết về nhân vật anh hùng không ai có thể công kích, chính chúng ta đã biến Suu Kyi thành một người chưa từng là bà ấy. Chúng ta kỳ vọng Suu Kyi sẽ là một người vĩ đại đứng lên chống lại quân đội, trong thực tế, bà ấy chỉ là một người tranh đấu già nua, nhiều thiếu sót và thường ngả theo thiên kiến của chính mình.

Suu Kyi đặt cho mình một số mục tiêu cao cả. Và bà ấy đã thất bại. Chúng ta cũng thất bại.

© 2018 DCVOnline

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: