RAPPELLE-TOI BARBARA-Jacques Prévert/Nguyễn Xuân THiệp chuyển ngữ

logo về thi ca

Jacques Prevert

JACQUES PRÉVERT

RAPPELLE-TOI BARBARA

đàn bà đẹp

Rappelle-toi Barbara

Il pleuvait sans cesse sur Brest ce jour-là

Et tu marchais souriante

Êpanouie ravie ruisselante

Sous la pluie

Rappelle-toi Barbara

Il pleuvait sans cesse sur Brest

Et je t’ai croisée rue de Siam

Tu souriais

Et moi je souriais de même

Rappelle-toi Barbara

Toi que je ne connaissais pas

Toi qui ne me connaissais pas

Rappelle-toi

Rappelle-toi quand même ce jour-là

N’oublie pas

Un homme sous un porche s’abritait

Et il a crié ton nom

Barbara

Et tu as couru vers lui sous la pluie

Ruisselante ravie épanouie

Et tu t’es jetée dans ses bras

Rappelle-toi cela Barbara

Et ne m’en veux pas si je te tutoie

Je dis tu à tous ceux que j’aime

Même si je ne les ai vus qu’une seule fois

Je dis tu à tous ceux qui s’aiment

Même si je ne les connais pas

Rappelle-toi Barbara

N’oublie pas

Cette pluie sage et heureuse

Sur ton visage heureux

Sur cette ville heureuse

Cette pluie sur la mer

Sur l’arsenal

Sur le bateau d’Ouessant

Oh Barbara

Quelle connerie la guerre

Qu’es-tu devenue maintenant

Sous cette pluie de fer

De feu d’acier de sang

Et celui qui te serrait dans ses bras

Amoureusement

Est-il mort disparu ou bien encore vivant

Oh Barbara

Il pleut sans cesse sur Brest

Comme il pleuvait avant

Mais ce n’est plus pareil et tout est abimé

C’est une pluie de deuil terrible et désolée

Ce n’est même plus l’orage

De fer d’acier de sang

Tout simplement des nuages

Qui crèvent comme des chiens

Des chiens qui disparaissent

Au fil de l’eau sur Brest

Et vont pourrir au loin

Au loin très loin de Brest

Dont il ne reste rien.

JACQUES PREVERT

NHỚ KHÔNG. BARBARA

Nguyen Xuan Thiep

nguyễnxuânthiệp dịch thơ

thiếu nữ đẹp14

Nhớ không

barbara

mưa rơi không ngớt. xuống brest. ngày hôm ấy

em bước đi

cười tươi

rạng rỡ

ướt xối

trong mưa

nhớ không. barbara

trời mưa. trời mưa. xuống brest

tôi gặp em. ở phố siam

em cười. rạng rỡ

và tôi cũng cười. với em

nhớ không. barbara

  1. người tôi không quen biết

và em cũng không quen tôi

nhớ không

dẫu sao. xin hãy nhớ

đừng quên. nha barbara

gã đàn ông. đứng dưới vòm cổng. trời mưa

gọi tên em

barbara

và em. chạy về phía hắn

trong mưa

rạng rỡ

ướt xối

lao vào vòng tay. ôm

barbara. em có muốn tôi gọi em là em

tôi gọi anh em tất cả những người tôi yêu

dù chỉ gặp một lần

tôi gọi anh em tất cả những người yêu nhau

dù không hề quen biết

nhớ nhé

đừng quên

cơn mưa hạnh phúc

trên khuôn mặt em rạng ngời

mưa reo mừng

trên thành phố

trên biển

trên công binh xưởng

trên con tàu Ouessent

ôi. barbara

chiến tranh. khốn kiếp

em bây giờ ra sao

dưới trận mưa

sắt

thép

lửa. máu

và gã đàn ông ôm em trong tay

nồng nàn

bây giờ hắn đi đâu

về đâu

còn sống. hay đã chết

trời vẫn mưa. không ngớt. xuống brest

nhưng không còn như xưa nữa

tất cả đã sụp đổ

bây giờ là trận mưa tang tóc. bi thương

và cũng không còn là cơn giông

sắt thép và máu

chỉ là những đám mây

buồn thảm

như những con chó

mất dạng

trên làn nước đổ xuống brest

và rồi tan biến ở nơi xa

xa brest

không còn lại gì nữa

thiếu nữ và mùa đông

Nguyễn Xuân Thiệp

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.