Dẫn tình đi xem bóng đá-Vũ Trà My

phiem

logo con bò cười

DẪN TÌNH YÊU ĐI XEM BÓNG ĐÁ 

Vũ Trà My

hài bóng đá

Hồi đó khi mình còn học năm cuối, đi thực tập ở công trình Phú Lợi Bình Dương. Mình lại quen lớn với một anh công nhân nhưng là tuyển thủ trong đội bóng của công ty… Thời ấy nhà nghèo chuyện đưa bạn gái đi ăn kem, uống nước nghe ca nhạc ở nhà VHTN cũng là những khoản tiền không nhỏ thâm vào tiền lương công nhân ít ỏi của anh H. Thay vì vậy, anh ấy lại dành tiền mua vé đưa mình đi xem đá bóng ở sân vận động Thống Nhất. Từ nhỏ lớn mình có biết gì về môn thể thao vua nầy đâu. Nói về thể thao. sự hiểu biết của mình cũng chỉ cho là nhảy dây, đánh đủa được liệt là môn thể thao nữa thôi.

Ở cái thủa mà tình trong như đã-mặt ngoài còn e như vầy- mình còn chờ gì hơn… Ngày có đá bóng vào chúa nhật, anh đến nhà xin phép Mạ cho mình đi xem. Rời nhà từ lúc 2 giờ trưa trên chiếc xe đạp cũ mèm đi đến tận sân vân động TN rề rà cũng hơn 40 phút… Biết là bao nhiêu câu chuyện đẩy đưa sau cái lưng thắm đẫm mồ hôi đó. Mà câu chuyện vẫn không rõ ràng tình trạng bạn bè hay là người yêu. Được cái là cầu thủ của Công ty, nên anh ấy bao giờ cũng xoay được vé chính thức ( Hồi đó những trận đấu lớn Nam Bắc rất là khó mua vé. vì vé bóng đá chợ đen là thu nhập chính của dân phe vé sống quanh sân vận động rất thịnh hành vào thời gian nầy). Giá vé chợ đen có thể gấp đôi gấp ba giá vé thường. Tuy là vé ngồi ở sân lộ thiên phơi mặt ra gần 2 tiếng đồng hồ nhưng ở chổ đó mình được tiếp cận bóng đá rõ ràng. Anh ấy chỉ cho mình biết thế nào là luật đá bóng. Mình cũng biết la lên “việt vị. việt vị” khi thấy một cầu thủ hiên ngang một mình một bóng đi sâu vào vòng cấm địa của đối phương. Cũng biết hồi hộp nhìn theo trái bóng phạt góc, phạt đền. Cũng biết huýt sáo om tỏi hay đứng lên vỗ tay cổ vũ khi đội nhà làm thủng lưới đối phương. Mình dám cá 1 ăn 1000 tinh thần thể thao trong đá bóng, chiếm phần đông máu yêu ghét địa phương trong đó. Nhất là những trận đầu giữa đội bóng miền Bắc vào sân Thống Nhất đấu với một đội miền Nam nào đó vào thời gian nầy. Hể đội bóng phía Bắc làm bàn… Mình thấy trên sân lộ thiên toàn bộ dân chúng đội nón cối đứng lên tung hô la hét. Nhưng nếu đội miền Nam làm bàn thì ôi thôi sân nhà rợp bóng mũ nón vẫy chào huýt sáo la hét…
fan bóng đá Tàu
Cũng vì chuyện cổ võ nầy, mà chuyện tình ấm ớ của mình tan vỡ. Hôm đó hình như là trận đấu giữa đội Thể Công Miền Bắc đấu với đội Hải Quan miền Nam… khi cầu thủ Minh Nhí được Kim Hằng chuyền cho đường bóng kỹ thuật, anh sút thật lẹ vô cầu môn của đối phương trước ánh mắt thất thần của ba mãnh tướng Thụy Hải, Đức Chung, Khắc Chính của Thể Công. Cả sân vận động Thống Nhất hôm đó như muốn bể tung trước sự phấn khích reo hò của cổ động viên trên sân. Mình cũng vụt đứng dậy mừng vui vỡ oà hò reo. Chắc là vì mừng quá mình có nhảy sáo đá chân, hỏng ngờ đôi guốc sapô cao 12 cm của mình sút ra rơi thắng va mạnh vào đầu ông bác ngồi mấy hàng dưới. Thiên hạ reo hò xong ngồi xuống, thì ông bác đứng lên nhìn về phía tụi mình đang ngồi chửi đồng “Mã cha con nào mất nết. Đã lùn thì chịu lùn đi, còn bày đặt mang guốc gổ xe tăng. Con gái con đứa gì mà không nết na. la hét đến tuột guốc làm chọi đầu tao đau muốn chết… ” Giỏi ra măt nè tao đưa guốc lại cho “… etc. Chắc có lẽ cụ đau lắm hay sao. Mà lâu lâu, cụ lại đứng nhìn lên và chửi đổng, đã vậy con quơ quơ chiếc guốc sapo ra cho mọi người ngồi chung quanh cùng thấy nữa… Giữa trưa nắng chang chang, may là mình có đội nón nên chắc ông không thấy rõ cái mặt xanh lè vì quê, vì ngượng, vì sợ của mình… Nhưng anh H. thì biết. Anh ấy có vẽ lúng túng không biết xử trí sao cho phải. Nếu ông cụ đừng giận quá, để cứ um sùm bằng những câu chửi đau lòng lùn nầy lùn nọ- con gái gì mất nết mất na… thì mình đã không ngại xuống xin lỗi cụ và nhận lại chiếc guốc rồi. Nhưng cơn giận của cụ cứ dâng trào, ngồi một chốc, cụ lại đứng lên chửi… rồi cứ giơ cái guốc ra săm soi mãi. Canh lúc nghỉ giữa hiệp, mọi người đi mua nước uống, mình chuồn lẹ ra về. Đương nhiên anh ấy cũng phải về theo bỏ hẳn một trận đấu thật hay còn tiếp diễn… Trên đường về mình cứ im lặng vì quê. Còn anh H… gặp sự cố bất ngờ không lường được và chắc là cũng không có kinh nghiệm để xử lý cho bầu không khí nặng nề nầy. Nên anh cũng làm thinh giống mình luôn.

Chuyện gì đến cũng phải đến, sau khi hết thực tập. Mình trốn luôn anh H. Mặc cho tình phơn phớt héo tàn. Tình chưa thắm đã vội tan theo chiếc guốc 12 cm… Và câu sỉ vả mắng nhiếc của ông cụ còn theo ám ảnh mình mãi…

Bây giờ mỗi lần mang giầy cao gót, mắc chứng gì, mình lại nhớ liền đến ông cụ quắc thước, có củ tỏi búi tó sau gáy và tiếng gầm gừ hằn học của cụ…

Thưa cụ, giờ thì cháu tuy không cao thêm chút nào, nhưng dứt khoát nết na thì cháu trang bị đầy đủ. 40 năm rồi còn gì… Cho cháu xin lỗi muộn cụ vậy, cháu rất hối hận !!

Vũ Trà My

art2all

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s