chiều xưa người qua đây/riêng cho một người-thơ tình nguyễn minh phúc

Thơ 1

chiều xưa người qua đây

nguyenminhphuc

nguyễn minh phúc

thiếu nữ bên hoa đào

bước chân về rất nhẹ
chiều xưa người qua đây
ru hồn tôi khe khẽ
một trời mù sương bay

gió trên đồi vẫn thổi
thao thiết cuối chân ngày
người về phơi tóc rối
hiên một trời nắng phai

mắt môi kia hờn tủi
cũng xin người bao dung
nụ hôn nào đắm đuối
nghe dâu bể muôn trùng

trong mệnh đời đứt gãy
thì ơi người đôi môi
vẫn là tình tôi đấy
trao cho người tinh khôi

chiều vẫn chiều đang tới
mà người giờ sương bay
em về không tôi đợi
như chiều nào qua đây…

 

Image may contain: 1 person, smiling, standing, text and outdoor

riêng cho một người

còn gì trả lại cho tôi
thôi em giữ lấy một đời bão giông
cũng đành nước chảy về sông
đò kia bến nọ lạc giòng xa trôi

còn gì lại giữa đời tôi
nửa chăn chiếu lệch nửa đôi môi cuồng
con tim cũng ngác ngơ buồn
yêu thương vỡ vụn mây nguồn hư không

tình còn gì nữa mà mong
sương phai đầu dốc mưa trông cuối chiều
ngồi mà vớt những đìu hiu
gió giông tạt bóng lưng đèo phôi phai

tương tư cơn mộng đêm dài
cõi tôi buồn thức một loài bướm đêm
nghe tình hóa kén buồn tênh
cô liêu rời rã dành riêng một người…

 

Image may contain: 1 person
nguyễn minh phúc

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s