Khi quan kách mệnh đi nước ngoài học tập kinh nghiệm…

Muốn xây dựng CNXH phải đào tạo con người XHCN

(Khi quan kách mệnh đi Nhật)

cán bộ đi Mỹ
minh hoạ
Ngo Thu

theo lời kể Quốc Hưng Nguyễn

Đợt này có đoàn quan chức của tỉnh Nghệ An đến tỉnh Gifu giao lưu học hỏi. Dù vừa gặp các ông này đã gạ dẫn họ đi Tokyo để shopping.

Trong lúc dẫn đi thăm quan thì các ông này mặc dù tiếng Nhật không biết, tiếng Anh cũng không biết nhưng rất tự tin, cứ tách đoàn đi lẻ, báo hại phải đi tìm.

Hôm nay tiễn ra sân bay cũng vậy, sau khi đưa họ qua cổng soát vé thì ông Phó chủ tịch Huyện Tân Kỳ, Đặng Thọ Xuân phăm phăm đi vào trước, người bên tổ chức hỏi ông ta đâu thì mấy người khác nói rằng: “cứ yên tâm, đây là lãnh đạo nên không phải lo”. Thế rồi ông này mải đi mua sắm, nhỡ chuyến bay, ở lại sân bay một mình. Làm bên phía Nhật loạn hết cả lên.

Sau khi tìm khách sạn gần sân bay cho ông ta, thì ông ta nói “không cần, để kệ anh”. Mấy tiếng sau thì bên tổ chức lại nhờ tìm ks khác vì ông này đi shopping tiếp, mãi sau mới đến nên ks đã hết phòng.

Điểm chung của mấy ông này là rất nhiều tiền, nhưng văn hóa lùn, nên với người nước ngoài mà nói thì họ không tôn trọng.
…………
Vài năm trước cũng có đoàn của tỉnh Nghệ An đến tỉnh Gifu học tập kinh nghiệm và giao lưu.

Bên Nhật đã chuẩn bị kế hoạch rất kỹ đi đâu, làm gì, mấy giờ.

Trong khi mấy ông quan chức thì đến tập trung trễ giờ. Mà bên này việc tuân thủ giờ giấc và việc bắt người khác phải đợi là rất nghiêm trọng, làm thế là bị khinh luôn dù trước mặt họ vẫn cười rất tươi.

Đang đi theo lịch trình thì tự nhiên ông chức to nhất bảo thôi không đi chỗ đó nữa, đi đến làng rèn kiếm nổi tiếng của Gifu. Mấy ông này mua gần sạch bách kiếm của cửa hàng. Mà mỗi thanh cũng tầm nghìn đô. Chủ hàng khiếp luôn. Lúc tiễn khách họ còn ra nói “cảm ơn các anh đã đóng góp cho kinh tế của tỉnh Gifu”.

Nghe mà cay, tỉnh Nghệ An là tỉnh nghèo, nhiều năm phải xin gạo cứu đói mà các công bộc của dân tiêu tiền như nước. Kể cả dân nước giàu như Nhật cũng không dám tiêu tiền như thế.
……………………
Tiếp xúc với những quan chức này thì thấy mấy điểm chung:

– Họ bị ảo tưởng sức mạnh. Lúc nào cũng nghĩ mình kinh lắm mà không hề biết là người Nhật coi mấy lão này như mọi. Lúc hai bên nói chuyện thì bên NA nói “đề nghị các anh phải đầu tư vào …”. Một người nghèo hơn, dốt hơn nói với người giàu hơn, giỏi hơn là “đề nghị… phải…” thì có buồn cười không. Bảo làm sao mà ông Phúc sang Nhật rồi nói “đề nghị Nhật cung cấp thêm ODA cho Việt Nam”. Kiểu như thằng ăn mày bảo “đề nghị mày cho tao thêm tiền”. Lại nhớ đến ông gì ngày xưa sang Sing gặp ông Lý Quang Diệu rồi “yêu cầu Sing phải hỗ trợ tiền cho Việt Nam”. Họ nghĩ mình là bố thiên hạ quá.

– Họ vô văn hóa. Buổi sáng họ chỉ chào nhau còn không chào người bên đoàn Nhật đến đón và nói với nhau rằng “nó là người Nhật không cần phải chào nó”.

– Họ vô tri. Chỉ nói đến chuyện ăn gì, uống gì, đi mua sắm. Cánh đàn ông thì thêm chuyện sex, chuyện bồ nhí. Tức là họ cũng khác con lợn là mấy. Vì con lợn thì cũng chỉ có ăn, uống, địt. Hết. Và con lợn nó không biết suy tư.

– Họ rất nhiều tiền. Mình lĩnh lương của Nhật mà tiêu tiền vẫn phải tính toán. Còn họ tiêu không cần phải nghĩ luôn. Vì tiền đó là tiền đánh quả, tiền ăn cướp. Chứ đi làm lĩnh lương thì ai mà dám tiêu như thế.

che mặt xấu hổ

——————————-
Nên rất dễ hiểu vì sao dù họ có nhiều tiền nhưng vẫn bị xem thường.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s