Vọng cổ :Kiếp cầm ca-Soạn giả Viễn Châu

thiếu nữ đàn tỳ bà

Tân cổ giao duyên

KIẾP CẦM CA

Viễn Châu

Soạn giả Viễn Châu( & Huỳnh Anh)

Tiếng hát:

Phượng Liên

-Phượng Liên

Phi Nhung

-Phi Nhung

cải lương Saigon xưa

Thanh Ngân

KIẾP CẦM CA

Khi bức màn buông, danh vọng hết
Người về lòng rũ sạch sầu thương
Người vào cởi áo lau son phấn
Trả cả vinh hoa lẫn đoạn trường

Đêm đêm đem lời ca tiếng thơ
Đời ca hát cho người mua vui
Nhưng khi cánh nhung khép im lìm
Ánh đèn lặng tắt gởi ai nỗi niềm

Vọng Cổ:
Trời sinh em ra đã phó thác cho tiếng hát giọng ca để trang điểm cuộc đời làm vui cho thiên hạ.
Hát nữa đi em để cho con tim chìm trong nhịp thở, theo lời ca nhung nhớ từng âm giai nức nở lệ hoan…mờ
Nghệ sĩ không của riêng ai, sân khấu là gia đình
Khi trống giục đờn reo đèn màu bật sáng thì mọi khuất mắt vui, buồn để lại sau lưng.
Tôi là người của nắng gió mười phương, đêm xuống phải dấn thân bước vào cuộc sống
Màn nhung mở ra, tâm hồn trải rộng, em bay cao trong khát vọng của muôn ngàn khán giả.

Vang bên tai tiếng trống quân vừa reo
Cao xanh ơi bao cảnh lá lay
Biết tính phải làm sao bây giờ
Cao Lang Quân Bảo hiểu chăng cho lòng
Thiếp thần vương mang khổ đau.

Đêm nay cũng trong vai võ tướng
Tôi đã để lệ tuôn rơi thấm ướt mảnh nhung bào
Nắm chặt trường thương mà lòng cứ nghẹn ngào
Nếu ai còn nhớ đến giọng hát liêu trai qua từng cơn sầu muộn, xin hãy xem như bóng mờ dĩ vãng.
Để rồi mai này khi nước mắt trôi xuôi, còn gì đâu khi dung nhan tàn tạ.
Nửa khoảng hoa niên là tiền tài danh vọng, còn nửa khoảng đường chiều đều là chiếc bóng bơ vơ.

Đêm đêm mang tiếng nhạc lời ca, dệt gấm thêu hoa giữa chợ đời man trá.
Thế cuộc đổi thay lòng người điên đảo. Mới có phong trần bởi nặng nợ cầm ca.
Đó rồi đêm đêm , trút cạn máu tim cho nhân thế vơi sầu
Dưới ánh đèn đêm thương vay khóc mướn
Khi màn nhung khép lại rồi, môi cũng nhạt màu son.

Trong hàng vạn khán giả bỏ tiền ra mua vui bằng những tấn tuồng trên sân khấu,
có mấy ai cảm thông được nổi lòng người nghệ sĩ khi cánh màn nhung khép lại đã lâu… rồi.
Những hàng ghế trống trơn, sàn diễn lặng như tờ.
Sau những phút giây hết mình đem niềm vui cho khán giả
Giờ chỉ còn nổi trống vắng cô đơn.

Rồi đây có ai còn nhớ đến tôi không?
Nhớ người nghệ sĩ nửa quãng đời xuân sắc
Ai đã khóc với tôi qua những vai sầu muộn
Đến ngày mai đã gọi cố nhân rồi.
Khi đèn sân khấu tắt, bức màn nhung buông xuống hết chúa hết tôi, hết công hầu khanh tướng
Nghiệp cầm ca chỉ có bấy nhiêu thôi, có còn chăng là một kiếp sống đơn côi

Đêm đêm bên thềm một bóng ai
Dừng chân bước giang hồ phiêu lưu
Mưa đêm vẫn rơi mãi không ngừng
Có người nghệ sĩ khóc đời quạnh hiu

Cái kiếp con tầm dâu xanh còn nặng nợ
Tôi quên làm sao những tiếng hát cung đàn
Rồi đêm từng đêm khi hí viện đã vắng rồi khán giả
Ngồi lẳng lặng sau hậu trường quạnh quẻ
Thấm giọt lệ sầu trên hai bức màn nhung.

thanh-nga

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s