Khoa Ngữ Văn(ĐH Vinh) “bằng hà”-Sương Ngọc Minh

baby-reading-newspaper
Image may contain: people standing, sky and outdoor
Image may contain: text
Image may contain: outdoor

Sương Nguyệt Minh

Sương Nguyệt Minh

Khoa Sư phạm Ngữ Văn – Đại học Vinh đã “băng hà”!!!

***
Đóng cửa, sáp nhập Khoa Sư phạm Ngữ Văn vào các khoa Lịch Sử, Địa Lý – Quản lý tài nguyên và Giáo dục chính trị thành Viện chả khác gì 1 nồi lẩu thập cẩm là thông tin nóng ngang với World Cup?
Nghe nói Đại học Quy Nhơn cũng sắp sửa “tái cấu trúc” như vậy? Có phải chủ trương “tích hợp” của anh Nhạ không, anh Nhạ ơi? Nếu quả là từ anh Nhạ, thì các thầy trong Ban Giám hiệu không biết cãi hả, các thầy ơi? Nếu không phải chủ trương của Bộ, mà là của Ban Giám hiệu, thì anh Nhạ nên đắn đo, cân nhắc và chỉ đạo, anh Nhạ ạ!
***
Xã hội loài người càng phát triển thì càng chuyên ngành, chuyên sâu. Chỉ riêng nước Nam ta các ngành khoa học càng ngày càng gộp chung, còn sở ban ngành hành chính thì càng ngày càng.. tách.
Thảm thương cho một Khoa Sư phạm Ngữ Văn lừng lẫy một thời với những tên tuổi lớn: Nguyễn Đăng Mạnh, Hoàng Ngọc Hiến, Huỳnh Lý, Nguyễn KHắc Phi, Phùng Văn Tửu, Trần Đình Sử, Khac Hoa La…vv…, đến bây giờ vẫn kế tiếp vang danh. Đi khắp Bắc miền Trung đâu đâu cũng thấy thầy cô học từ Khoa sư phạm Văn – Đại học Văn. Bao nhiêu nhà văn, nhà thơ ra đời từ cái nôi tinh anh ấy. Nguồn cơn nào để đến nỗi Khoa sư phạm Ngữ Văn gần 60 năm vang lừng Bắc Nam bị xóa sổ, bị “về giời” đột ngột thế?
***
Mình không học Sư phạm Vinh nhưng cũng thấy nổi giận và xót xa, buồn tê tái. Nỗi buồn này trước hết vì cái sự tách ra, nhập vào rồi nhập vào tách ra. Chán cái “tích hợp” phản động, kéo lùi lịch sử nhân văn, không chuyên sâu, không chuyên ngành, không chuyên nghiệp. “Lẩu” mà! Sau đó, mình có tí cục bộ riêng tư là: Khi mình đang học lớp 10 thì có 1 đoàn sinh viên Khoa Ngữ Văn, Đại học Sư phạm Vinh về trường mình thực tập. Mình được các thầy cô tương lai ngày ấy rất quý mến, chỉ vì hay xung phong phát biểu. Bây giờ vẫn nhớ và ám ảnh. Thầy giáo dạy Văn lớp 8+9 của mình ngày trước học Đại học Sư phạm Vinh. Bây giờ, thầy đã về hưu. Nếu nghe được tin này, chắc thầy cũng buồn lắm.
Đến lúc Văn bị coi thường, hạ thấp thì hồn nước cũng lụn bại rồi. Dấu hiệu của một đất nước mạt vận chăng?
***
Không biết ai làm bài Văn tế này? Xin giới thiệu cùng bạn nào tiếc nhớ và buồn thương với tình cảnh Văn khoa về trời!
Nể phục tác giả này quá!

VĂN TẾ KHOA SƯ PHẠM NGỮ VĂN ĐH VINH

Tết Đoan Ngọ nắng dường đổ lửa

Chốn thành Vinh lệ ứa, mắt nhòe

Từ đây hồn chẳng lối về

Khoa Văn kiếp ấy, giờ đi nẻo nào?

Nhớ những bậc anh hào một thuở

Tay bút nghiên mà mở cơ đồ

Dày công xây móng đắp bờ

Cùng nhau dựng một lá cờ TRƯỜNG VINH

Xứng cái nôi của ngành Sư phạm

Tuy đơn sơ ai dám coi thường

Tuổi tên lừng lẫy một phương

Thầy trò cùng thảo từng chương sử vàng

Nhớ những lúc bão tràn mưa xối

Nhớ những khi đạn dội bom tuôn

Quỳnh Lưu (1), Nghi Lộc(2), Thanh Chương(3)

Thạch Thành(4), Hoằng Hóa(5)… nối đường Hà Trung(6)

Chưa ấm chỗ ở vùng Vĩnh Lộc(7)

Đã chuyển ngay tức tốc Yên Thành(8)

Đường xa sơ tán gập ghềnh

Làm sao quên được ấm lành tình dân

Nhớ những khi đói dồn khó dập

Chia từng cân gạo mốc, khoai sùng

Vẫn ca vẫn hát tưng bừng

Miệt mài sôi nổi trên từng trang văn

Rồi ngày tháng cơ hàn cũng khép

Ngỡ từ nay thoát kiếp phong trần

Ngẫm câu “lạc đạo an bần”

Nắng mưa hôm sớm chuyên cần luyện tu

Thầy trau dạy và trò chăm học

Chưa hơn ai đã cóc thua ai

Chẳng thơm cũng thể hoa nhài

Không lừng danh cũng thể người Khoa Văn

Nhiều tên tuổi đã vang quốc nội

Sánh tầm bao gạo cội ngành ta

Thênh thang một dải sơn hà

Anh em bè bạn gần xa sum vầy

Thoắt đã đến cái ngày thảm họa

Tên Khoa Văn bị xóa mất rồi

Nhập vào một mớ lôi thôi

Sử, Văn, Địa, Chính tựa nồi lẩu chay

Phút nhập Viện mặt mày ảo não

Có khác chi lơ láo hàng thần

Hàng thần còn chỗ trú thân

Phận này nhập Viện hình nhân vật vờ

Từ một Khoa giương cờ kiêu hãnh

Thành một Ngành như nhánh cây khô

Nam nhi giờ ở nơi mô

Để em gánh vác cơ đồ một vai

Sức đã mọn mà tài lại mỏng

Việc đến tay lóng ngóng lơ ngơ

Mai sau dù có bao giờ(9)

Cái ngày mạt vận đâu ngờ từ đây

Mấy trang văn các thầy để lại

Ấy hồn thiêng thác gửi hậu sinh

Chứng cho một tấm lòng thành

Cúi đầu xin tạ tấm tình cố tri

“Phật hữu tình từ bi phổ độ

Chớ ngại rằng có có không không.

Nam mô chư Phật, Pháp, Tăng

Độ cho nhất thiết siêu thăng thượng đài”(10).

(Khuyết danh)

Chú thích

(1), (2), (3), (8): Những địa điểm ở tình Nghệ An nơi Khoa Văn sơ tán những năm kháng chiến chống Mỹ.

(4), (5), (6), (7): Những địa điểm ở tình Thanh Hóa nơi Khoa Văn sơ tán những năm kháng chiến chống Mỹ.

(9): Truyện Kiều (Nguyễn Du).

(10): Văn tế thập loại chúng sinh (Nguyễn Du)

 

3 responses to “Khoa Ngữ Văn(ĐH Vinh) “bằng hà”-Sương Ngọc Minh

  1. Vốn đầu tiên là Khoa Văn Sử! “Thân cát bụi lại trở về cát bụi”! Nhưng Khoa Văn giờ vẫn còn Đinh Trí Dũng, Phan Huy Dũng, Đặng Lưu,.. những đại thụ của tác giả sách giáo khoa phổ thông mới!

  2. Trong văn có sử, trong địa có văn, sử địa văn văn, văn sử địa / Cần chia để nhập, cần nhập để chia, nhập nhập chia chia, chia nhập nhập!

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s