Sự tàn nhẫn đến cùng cực: triễn lãm thân xác con người được “nhựa hoá” bên..Tàu

Gần đây người dùng Internet hay gặp phải quảng cáo online kỳ lạ về các sản phẩm mang danh khoa học của một công ty Trung Quốc: Cơ thể người và bộ phận cơ thể người được nhựa hóa. Thoạt nhìn thì không có vấn đề gì, nhưng ít người biết rằng nhựa hóa cơ thể người ở Trung Quốc liên quan đến một tội ác cùng cực.

Nếu bạn là một người thường xuyên duyệt web để nghiên cứu các bài viết về khoa học, đặc biệt là khoa học giải phẫu cơ thể người, thời gian gần đây có thể bạn sẽ gặp các quảng cáo online về các tiêu bản toàn bộ cơ thể hay một bộ phận cơ thể người được nhựa hóa của một công ty Trung Quốc, có tên là Meiwo Science.

Triển lãm thân thể người nhựa hóa
Quảng cáo online các tiêu bản cơ thể người nhựa hóa của Meiwo Science phổ biến trên mạng Internet

Khi click vào quảng cáo, bạn sẽ đến trang web của Meiwo Science, nơi giới thiệu hàng trăm các tiêu bản giải phẫu cơ thể người và động vật. Các tiêu bản của Meiwo Science hầu hết là toàn bộ hoặc một bộ phận cơ thể người được chế tạo thật đến từng chi tiết, từ các tư thế tạo dáng, khuôn mặt người đến các bộ phận rất nhỏ của cơ thể như các mạch máu, múi cơ, hệ thống dây thần kinh…

Triển lãm thân thể người nhựa hóa
Một cơ thể người người được nhựa hóa trong tư thế khiêu vũ trong trang web của Meiwo Science (ảnh: meiwoscienc.com)

Các tiêu bản được làm như thế nào?

Các tiêu bản cơ thể người và bộ phận cơ thể người được giới thiệu là có “kích thước tự nhiên” này, công ty Meiwo Science tuyên bố là làm từ chất liệu cao su silicon (silicon rubber) khiến người ta nghĩ rằng toàn bộ chúng là do nhân tạo. Tuy nhiên, thực tế chúng là các cơ thể hoặc bộ phận cơ thể của người thật đã được nhựa hóa, tiếng Anh gọi là plastinated speciemens.

Mặc dù một đại từ điển của Đức là Brockhaus Encyclopedia, vào năm 1922, từng chỉ ra danh từ Nhựa hóa hay Plastic hóa (Plastination) là xuất phát từ tiếng Hy Lạp (plassein = tạo hình, tạo dáng), nhưng thực sự, thuật ngữ này là một sáng chế của Gunther Von Hagens, một tiến sĩ người Đức, người phát minh ra kỹ thuật nhựa hóa các xác chết.

Gunther Von Hagens đã phát minh ra cách nhựa hóa cơ thể người bằng cách thay thế nước và chất béo của cơ thể bằng các chất dẻo có độ bền khác nhau. Quá trình mổ, ướp, và nhựa hóa một xác người hoàn chỉnh tiêu tốn khoảng 1.500 giờ công và thường mất khoảng 1 năm để hoàn thiện.

Triển lãm thân thể người nhựa hóa
Gunther Von Hagens bên cạnh một tiêu bản cơ thể người được nhựa hóa (ảnh: zimbio.com)

Lợi nhuận khổng lồ từ thi thể người chết

Nhà máy nhựa hóa cơ thể người đầu tiên được Von Hagens xây dựng tại Đại Liên, Trung Quốc vào tháng 8/1999 nhằm cung cấp các cơ tiêu bản cơ thể người nhựa hóa cho các triển lãm, các cơ sở giáo dục, y tế trên khắp thế giới.

Hiện có hai triển lãm lớn nhất và cạnh tranh với nhau, đó là “Thế giới cơ thể người”(Body Worlds) thuộc về Gunther Von Hagens, và “Triển lãm cơ thể người” (Bodies…The Exhibition) thuộc công ty của Tùy Hồng Cẩm, Đại học Y Đại Liên, Trung Quốc. Tùy Hồng Cẩm vốn là học trò của Von Hagens.

Các triển lãm xoay tua tại rất nhiều thành phố trên thế giới, số người tham quan đã lên đến hàng chục triệu người. Riêng số lượt xem “Thế giới cơ thể người” đã thống kê đến con số 40 triệu người vào năm 2010, mang về cho công ty của Von Hagens số tiền lên đến tỷ đô la.

Theo chân Von Hagens và Tùy Hồng Cẩm, nhiều nhà máy nhựa hóa cơ thể đã được mở ra tại khắp nơi ở Trung Quốc, khiến Trung Quốc trở thành nơi xuất khẩu xác chết số một thế giới. Theo Đài Á châu Tự do, một cơ thể nhựa hóa có thể được bán với giá một triệu đô la. Người ta ước tính rằng Tùy Hồng Cẩm đã bán gần 1.000 mẫu vật cho các nước khác nhau từ năm 2004. Hiện nay Meiwo Science đang chào bán một cơ thể người được nhựa hóa với giá 25.000 USD.

Một báo cáo từ Thời báo New York vào năm 2006 cho biết: “Thế giới cơ thể người”của Von Hagens đã thu hút 20 triệu người trên toàn cầu và thu về hơn 200 triệu đô la. Ít nhất 10 nhà máy cơ thể khác của Trung Quốc đã được mở ra để thực hiện đơn đặt hàng triển lãm, chuyển các tử thi được bảo quản đến Nhật Bản, Hàn Quốc và Hoa Kỳ, Meiwo Science đến từ thành phố Trịnh Châu, tỉnh Hà Nam, Trung Quốc là một ví dụ điển hình.

Tiêu bản nhựa hóa cơ thể người cưỡi ngựa được trưng bày ngoài trời để quảng cáo cho triển lãm của Gunther Von Hagens (ảnh: gettyimages)

Những thi thể đến từ đâu?

Ngay từ ban đầu, nguồn gốc các thi thể được các công ty sử dụng để nhựa hóa vẫn luôn là một bí mật. Các bộ phận thân người hoặc nguyên thi thể nhựa hóa vẫn được đều đặn xuất đi các nơi trên thế giới cho các trường học, bảo tàng, triển lãm… Nhưng cả Tùy Hồng Cẩm lẫn Von Hagens và các công ty khác đều không thể cung cấp tài liệu chứng minh các thi thể này là của những người tình nguyện hiến tặng.

Năm 2006, kênh truyền thông NPR đã phát hiện chứng cứ các văn bản không rõ ràng từ lúc một người hiến tặng đã chết đến khi trở thành một cơ thể nhựa hóa. “Tiến sỹ Von Hagens… nói rằng ông ta đã có được chúng [các thi thể] chỉ từ những nguồn tin cậy, tuy nhiên không có người bên ngoài nào xác nhận rằng chúng không phải là từ những người bất đồng chính kiến bị giết trong một nhà tù ở Trung Quốc (trong trường hợp xấu nhất), rồi bị bán đến một trường y thông qua một tay môi giới, và sau đó trưng bày ra công chúng.”

Các công ty sản xuất tiêu bản cơ thể người được nhựa hóa cho rằng chỉ các xác vô danh mới được sử dụng. Tuy nhiên, theo Quy định về giải phẫu thi thể do Bộ Y tế Trung Quốc ban hành vào tháng 2/1979, chỉ sau khi một thi thể vẫn vô danh trong ít nhất một tháng, thì nó mới được cho là “vô danh” và được dùng cho nghiên cứu giải phẫu bởi những trường y. Những thi thể này lúc đó không còn phù hợp cho quy trình nhựa hóa vốn yêu cầu xác chết phải còn tươi và không được ướp chất bảo quản.

Ngay từ năm 2006, Thời báo New York cũng đặt nhiều câu hỏi liên quan đến nguồn gốc các thi thể mà ông Von Hagens có được, và ví đây như một “ngành tiểu công nghiệp ngầm man rợ mới xuất hiện ở Trung Quốc.”

Thời báo New York cho biết: “Tại Trung Quốc, xác định được ai kinh doanh cơ thể người và những cơ thể đến từ đâu quả thực không dễ dàng. Các viện bảo tàng, nơi tổ chức những buổi triển lãm cơ thể người tại Trung Quốc nói rằng họ đột nhiên ‘quên’ ai đã cung cấp thi thể, công an thường xuyên thay đổi những câu chuyện về những gì họ đã làm với các thi thể, và thậm chí các trường đại học đã xác nhận và sau đó chối bỏ việc tồn tại những cuộc phẫu thuật bảo quản cơ thể người trong trường của họ.”

Cho đến tháng 5 năm 2008, một thỏa thuận với Tổng chưởng lý New York đã buộc đối tác của Tùy Hồng Cẩm là Premier Exhibitions phải công bố thông tin liên quan đến trách nhiệm và nguồn gốc các thi thể trong triển lãm. Trên website của mình, Premier Exhibitions đã cho rằng các thi thể có nguồn gốc từ “Văn Phòng Công An Trung Quốc.”

Triển lãm thân thể người nhựa hóa
Ảnh chụp màn hình website của Premier Exhibitions về thông tin nguồn gốc các thi thể

Liên quan chặt chẽ đến cuộc đàn áp Pháp Luân Công?

Báo cáo phát hành năm 2016 của Liên minh Quốc tế chống Mổ cướp Nội tạng ở Trung Quốc tiết lộ, có khoảng 60.000 – 100.000 ca cấy ghép tạng được tiến hành ở Trung Quốc mỗi năm, trong khi công bố chính thức từ phía chính quyền là chỉ có 10.000 ca. Nguồn tạng thường đến từ tù nhân lương tâm, chủ yếu nhất là từ những người tập Pháp Luân Công; ngoài ra còn có một số nhóm người khác chiếm số lượng nhỏ như người Hồi giáo Duy Ngô Nhĩ, tín đồ Phật giáo Tây Tạng và Ki-tô giáo.

Ngày 13/6/2016, Hạ viện Mỹ đã thông qua Nghị quyết 343 yêu cầu chính quyền Trung Quốc chấm dứt hoạt động mổ cướp nội tạng đối với các tù nhân lương tâm, đồng thời kết thúc cuộc đàn áp người tập Pháp Luân Công vốn đã kéo dài trong nhiều năm qua.

Ngày đầu tiên của phiên họp Nghị viện châu Âu (12/9/2016), Chủ tịch Nghị viện ông Schulz đã chính thức công bố Bản tuyên bố số 48 được 414 nghị viên ký thông qua: kêu gọi dừng hành vi mổ cướp nội tạng các tù nhân lương tâm đang diễn ra tại Trung Quốc, và kêu gọi tiến hành điều tra độc lập ngay lập tức.

Một báo cáo của Tổ chức Thế giới Điều tra Cuộc đàn áp Pháp Luân Công (WOIPFG) cũng đã khẳng định rằng, thay vì là “những người hiến tự nguyện” hay “những thi thể vô danh”, phần lớn thi thể trong triển lãm cơ thể người nhựa hóa là của những người tập Pháp Luân Công đã bị ĐCSTQ giết sau khi lấy đi nội tạng. Như vậy toàn bộ thân xác và nội tạng đều bị buôn bán để thu lại một nguồn lợi nhuận khổng lồ.

Các công nhân đang gia công cơ thể người nhựa hóa trong một nhà máy ở Trung Quốc (ảnh: Internet)

Von Hagens từng nói với các phóng viên rằng sở dĩ ông ta chọn mở một chi nhánh ở Đại Liên, không chỉ bởi giá nhân công rẻ, mà còn bởi sự hỗ trợ tích cực từ các quan chức và nguồn cung cấp thi thể dồi dào. Nhà máy nhựa hóa cơ thể người đầu tiên được Von Hagens xây dựng tại Đại Liên, Trung Quốc vào tháng 8/1999. Điều này rất trùng hợp với cuộc bức hại Pháp Luân Công do cựu lãnh đạo Giang Trạch Dân phát động vào tháng 7/1999.

Do bản chất ôn hòa của Pháp Luân Công, quyết định đàn áp vô lý này đã gặp phải sự phản kháng mạnh mẽ đối với cuộc bức hại thậm chí ngay cả trong Bộ Chính trị. Để vận động cho chính sách bức hại, ông Giang đã đến thăm thành phố Đại Liên vào tháng 08 năm 1999, và nói với thị trưởng lúc bấy giờ là Bạc Hy Lai: “Hãy cứng rắn với Pháp Luân Công, và ông sẽ có một tương lai tươi sáng.” Theo lệnh của Giang, Bạc đã chỉ đạo những cuộc bắt giữ người tập Pháp Luân Công đưa vào tù, mở rộng các nhà tù để giam cầm họ, và chỉ thị cho công an: “Các người có thể đối xử tệ tùy ý với người tập Pháp Luân Công, thậm chí khiến họ chết.”

Từ khi cuộc đàn áp bắt đầu vào năm 1999, người tập Pháp Luân Công từ các nơi đã đổ về Bắc Kinh để thỉnh nguyện, yêu cầu các lãnh đạo ĐCSTQ dừng cuộc bức hại. Các nhà tù và trại lao động ở Bắc Kinh và những khu vực xung quanh đã quá tải. Họ, đặc biệt là những người từ chối tiết lộ danh tính vì không muốn liên lụy đến gia đình và quan chức địa phương, đã nhanh chóng bị chuyển đến các nhà tù và trại lao động ở Đại Liên.

Tùy Hồng Cẩm cũng từng nói rằng một số “thi thể” là đến từ Cục Công an. Ông ta nói sự hỗ trợ từ các quan chức chính phủ đã xây được nhà máy nhựa hóa cơ thể người lớn nhất thế giới. Một quan chức của Phòng 610 (là một lực lượng bí mật đứng ngoài pháp luật, được các nhà hoạt động nhân quyền gọi là “Gestapo của Trung Quốc” chuyên trách đàn áp Pháp Luân Công) Thiên Tân đã xác nhận rằng một số nội tạng và thi thể là của người tập Pháp Luân Công.

Bí mật đen tối đang bị phanh phui

Von Hagens thừa nhận rằng ban đầu ông đã gặp khó khăn khi trưng bày cơ thể nhựa hóa ở châu Âu, “… nơi mà ông ta bị gọi là Tiến sĩ Tử thần và Tiến sĩ Frankenstein. Báo chí châu Âu thậm chí còn so sánh ông với Josef Mengele, bác sĩ của trại tử thần Đức Quốc xã.” Ông ta cũng nổi tiếng với cá tính kỳ quái không kém những “tác phẩm” xác chết của mình. Sau đó Von Hagens đã đến Trung Quốc, nơi ông ta làm việc với Tùy Hồng Cẩm vì “nhân công rẻ, sinh viên hăm hở, ít hạn chế từ chính quyền và dễ dàng tiếp cận với các thi thể người Trung Quốc.”

Nhưng sự phát triển của ông ta ở Trung Quốc, vốn dựa trên những giới hạn pháp lý lỏng lẻo, bảo vệ nhân quyền yếu kém, và cuộc đàn áp tàn bạo đối với Pháp Luân Công, đã tái định hình nên các doanh nghiệp triển lãm cơ thể người nhựa hóa. Với nỗ lực tham gia của Tùy Hồng Cẩm và những kẻ theo sau khác, sự tàn bạo của chế độ chuyên chế đã được ngụy trang và chuyển thành một dạng thương mại sinh lời.

Các cơ thể người nhựa hóa được mang ra triển lãm phần lớn là từ người tập Pháp Luân Công vô tội bị đàn áp (ảnh: heidelberg-marketing.de)

Tháng 02 năm 2008, Đại hội đồng California đã thông qua điều luật yêu cầu “Thế giới cơ thể người” đưa ra bằng chứng rằng mỗi cơ thể là được hiến tặng với “thông báo đồng ý.” Nữ chủ tịch Fiona Ma, người đề xuất điều luật, đã nói với ABC 20/20 rằng:

“Là một người gốc Trung Quốc, tôi không tin rằng bất kỳ gia đình nào sẽ đồng ý cho thân nhân của họ xuất hiện theo cách này.”

Cốc Khai Lai, vợ của Bạc Hy Lai, đã được cho là giữ vai trò chính trong việc chuyển các tù nhân là người tập Pháp Luân Công bị giam cầm thành những nạn nhân nhựa hóa. Đặc biệt hơn, Cốc đã khám phá ra hai cách để sinh lợi từ những người tu bị giam. Nội tạng của họ có thể bị lấy ra và cho các bệnh viện ở tỉnh Liêu Ninh cấy ghép, và thi thể có thể được bán cho các xưởng nhựa hóa.

Nhiều nghi ngờ rằng Cốc và phụ tá là Neil Heywood – một doanh nhân người Anh – đã cung cấp cho các nhà máy những cơ thể của các người tập Pháp Luân Công, trong đó phần lớn là cung cấp những xác chết người Trung Quốc đến các xưởng nhựa hóa ở Đại Liên. “Theo nguồn tin, Cốc nắm giữ vai trò quản lý tài chính, quảng cáo trực tuyến quốc nội và hải ngoại, và mở ra những kênh xuất khẩu nội tạng và buôn bán cơ thể người.”

Cốc Khai Lai, Bạc Hy Lai và Neil Heywood – những người liên quan chặt chẽ đến nạn mổ cắp nội tạng và nhựa hóa cơ thể người tập Pháp Luân Công

Sau khi Heywood bị giết ở Trung Quốc vào năm 2011, Cốc đã bị kết tội giết ông ta vào tháng 08 năm 2012 và bị kết án tử hình treo. Bạc bị kết án chung thân vì tham ô vào năm 2013. Nhưng mối liên quan của họ đối với cuộc bức hại những người tập Pháp Luân Công vô tội, đặc biệt là mổ cướp nội tạng và nhựa hóa cơ thể người, vẫn đang bị che đậy.

Cho đến nay nạn mổ cắp nội tạng người tập Pháp Luân Công và nhựa hóa cơ thể của họ tại Trung Quốc vẫn chưa có dấu hiệu chấm dứt. Đặc biệt, việc thương mại hóa các tiêu bản cơ thể người nhựa hóa có vẻ đã được nâng lên một tầm cao mới với mức độ quảng cáo online dày đặc trên mạng.

Hoàng Tuấn tổng hợp

Xem thêm:

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s