Chính sách đới với người Hoa( người Tàu)của chính quyền Sàigòn ngày xưa,thời Đệ I Cộng Hoà

Tài liệu chuyện xưa tích cũ

logo nghiên cứu

Chính sách đối với Hoa Kiều(người Tàu) cuả chế độ Mỹ Diệm !

Người Hoa tại miền Nam thời Đệ I Cộng Hòa.

người Tàu1

Sau năm 1954, Thủ tướng Ngô Đình Diệm không công nhận những đặc quyền mà người Pháp dành cho người Hoa sinh sống ở miền Nam. Trong những năm đầu, sau khi tạm giải quyết những vấn đề an ninh trật tự trong nước, chính phủ Ngô đình Diệm đặt trọng tâm vào vấn đề an sinh xã hội và phát triển kinh tế. Ngoài việc tái định cư hơn 800,000 người Bắc di cư, chính phủ kêu gọi người Việt và những cộng đồng sắc tộc lớn như người Hoa, người Khmer, người Thượng ở cao nguyên tiếp tay với chính quyền mới xây dựng đất nước. Lúc đó dân số người Hoa khoảng 800,000 đang nắm giữ những khâu quan trọng trong nền kinh tế miền Nam, họ tìm cách bảo vệ các đặc quyền đặc lợi được hưởng từ thời Pháp thuộc. Để tránh tình trạng lệ thuộc ngoại bang, chính phủ muốn tất cả những hoạt động kinh tế phải do người Việt nắm lấy. Hai lãnh vực quan trọng nhứt của nền kinh tế là kỹ nghệ và thương mại
.saigon xưa
Thời Pháp thuộc, kỹ nghệ thuộc đặc quyền của người Pháp, thương mại là sở trường của người Hoa. Doanh nhân Việt Nam hoàn toàn vắng bóng vì thiếu khả năng và kinh nghiệm. Chánh phủ Ngô Đình Diệm đề ra hai biện pháp:

-Kêu gọi người Hoa tham gia nhiều hơ vào lãnh vực kỹ nghệ,
– Biến người Hoa thành công dân Việt Nam bằng cách buộc họ gia nhập quốc tịch Việt Nam.
Ông Diệm muốn mọi người Hoa sinh sống tại miền Nam phải chia sẻ một phần trách nhiệm dân sự như bao công dân khác trong một nước vừa mới độc lập.

Chợ Lớn1

Dụ số 52 ban hành ngày 29-08-1956 qui định Hoa kiều sinh sống tại miền Nam phải mang
quốc tịch Việt. Khi có quốc tịch, họ được tự do cư trú, giao dịch, đi lại và buôn bán. Người Hoa phải Việt hóa tên họ như Trịnh, Quách, Lâm Vương v.v….và không được xưng tên ngoại quốc hay tên gọi riêng như Chú,A, Chế…kể cả bí danh trong các văn kiện chánh thức. Tên hiệu cácsở doanh nghiệp hay văn hóa phải viết bằng Việt ngữ.

Dụ số 53 ban hành ngày 6-09-1956 cấm người ngoại quốc không được làm 11 nghề như buônbán cá thịt, chạp phô, than củi, nhiên liệu, tơ sợi, trung gian mua bán, kim loại, lương thực, chuyên chở, xay gạo và dịch vụ. Đạo dụ nầy đặc biệt nhắm vào thành phần chủ nhân, thương gia người Hoa. Thành phần kỹ nghệ gia hay người Hoa lai Việt hay có vợ Việt vẫn được tiếp tục kinh doanh dưới tên vợ hay tên bà con người Việt.

SONY DSC

Ngày 24-10-1956 thủ tướng Ngô đình Diệm đắc cử tổng thống, chương trình Việt hóa sinh hoạtkinh tế càng đẩy mạnh, nhứt là tại các địa phương. Tại Chợ Lớn trong tháng 10-1956 có 976 tiệm của Hoa kiều bị đóng cửa, 2860 người mất việc. Tại Sài Gòn, cảnh sát bắt giữ nhiều người Hoa, tịch thu thẻ căn cước Đài Loan và tự động cấp thẻ căn cước Việt Nam cho họ. Tại Mỹ Tho có 300 xí nghiệp bị đóng cửa, những tiệm tạp hóa do Hoa kiều sở hữu phải tìmcho ra người thay thế trong vòng một tháng. Thủ Dầu Một gắt gao hơn, 25 hàng thịt phải dẹp trong vòng 24 giờ, 13 tiệm vải, 9 tiệm tạp hóa phải đóng cửa trong vòng 72 giờ, 20 chủ tiệm Hoa kiều khác phải đổi nghề sau 18 ngày. Những hình thức cưỡng ép người Hoa trên đây xảy khắp nước.

Dĩ nhiên người Hoa phản đối kich liệt vì họ chưa chuẩn bị tình thần để sống dưới sự quản trị của người Việt. Có ba lý do để họ không chịu hợp tác
Chợ Lơn3
 

 
– Đa số họ là thương gia không muốn chuyển sang kỹ nghệ, một lãnh vực họ chưa có nhiều kinh nghiệm.
– Hai chánh phủ Saigòn và Đài Bắc chưa có một thỏa thuận nào về quốc tịch của người Hoa tại Việt Nam..
– Họ cho rằng hai đạo dụ trên có tính cách bài Hoa. Họ muốn được tự mình lựa chọn quốc tịch hơn là bị cưỡ ng ép. Họ không muốn trở thành công dân Việt Nam với đầy đủ quyền lợi và nghĩa vụ, trong đó họ ngại nhứt là bổn phận thi hành quân dịch. Có lẽ kinh nghiệm chiến tranh Nguyễn Ánh – Tây Sơn và cuộc nổi dậy của Lê văn Khôi thời vua Minh Mạng cho họ thấy rằng thái độ khôn ngoan nhứt là tránh không tham gia vào các cuộc tranh chấp giữa các bên Việt Nam.

 

Lúc đầu họ nghĩ rằng chánh phủ Việt Nam không dám làm mạnh. Hoa kiều đang nắm giữ những khâu kinh tế quan trọng và miền Nam cần Đài Loan hợp tác trong công cuộc chống cộng. Chánh phủ Đài Loan và người Hoa tại Hồng Kông và Đông Nam Á ủng hộ họ rất mạnh.
Sự đối đầu căng thẳng đã có hậu quả là toàn bộ kinh tế người Hoa bị ngưng trệ làm kinh tế Việt Nam cũng bị thiệt hại không ít. Hàng chục ngàn người Hoa xin hồi hương về Đài Loan. Hàng tỉ đồng bạc bị rút ra khỏi ngân hàng. Nhiều hình thức chuyển ngân và chuyển người bất hợp ra nước ngoài đã được phát hiện. Hàng hóa các chợ bị thiếu thốn. Người bán thịt chuyển sang làm thịt nguội, người bán vải hay bán các thứ hàng khác thì tích trử để sau đó tuôn ra bán chợ đen.
Mặc cảm yếu kém vẫn còn ngự trị trong giới doanh nhân Việt, rất ít người dám xuất vốn lớn để đầu tư. Những gia đình giàu có thường đầu tư vào đất đai, ruộng vườn hay chuyển ngân ra ngoại quốc và tìm cách cho thân nhân xuất ngoại. Chính quyền và tư nhân Việt Nam không thể tổ chức mạng lưới thu mua và phân phối như người Hoa vì thiếu cơ sở, vốn liếng và nhứt là thiếu kinh nghiệm.

Chợ Lớn4

Tại các tỉnh người Hoa không được phép cho nông dân vay để làm mùa, nông dân cũng không biết vay mượn và bán lúa nơi đâu. Có một thời gian quân nhân, công chức được lịnh đứng ra làm thế người Hoa, nhưng hiệu quả kinh tế không cao vì thiếu nghiệp vụ chuyên môn, nạn tham nhũng gây phiền hà, tiền bạc thanh toán chậm chạp, nông dân không mấy hưởng ứng.
Hàng thủy sản trở nên khan hiếm, ngư dân có cá không tự mình bán được cho người tiêu thụ, người nuôi heo thiếu cám và không bán được thịt. Thị trường than củi, vật liệu gia dụng và nhiều thứ cần thiết cho đời sống người dân không ít thì nhiều bị xáo trộn.

Sàigòn năm 1956 có 400,000 người thất nghiệp. Toàn quốc năm 1959 có 1,5 triệu người không có việc làm. Riêng người Hoa trong 3 ngành nghề than củi, sắt thép và chạp phô đã có 50,000 người thất nghiệp. Lạm phát gia tăng, giá gạo gia tăng, lợi tứcgia đình suy giảm, nhiều gia đình lâm vào hoàn cảnh khốn đốn.

 

Về phía người Hoa càng gặp nhiều khó khăn. Chế độ bang trưởng bị bãi bỏ năm 1948, Hội Ái Liên bị cấm hoạt động năm 1956, Văn phòng Thương Mại Chợ Lớn không người lãnh đạo, cộng đồng họ thiếu vắng một giai cấp trung gian lãnh đạo tại chỗ. Về Đài Loan chỉ là lựa chọn thứ hai, vì gia đình họ nhiều đời quen sống ở đây và tài sản có ra đi cũng không đem theo được. Còn về Hoa Lục họ lại càng không muốn.

Dư luận nước ngoài càng gây bất lợi cho chánh phủ. Các báo Hoa ngữ tại Đông Nam Á và Hồng Kông lên tiếng đã kích kịch liệt. Hồng Kông từ chối mua 40,000 tấn gạo đặt mua từ trước, số gạo nầy chở qua Singapore cũng bị từ chối. Người Hoa có lối làm ăn liên lập với người đồng chủng của họ tại các quốc gia trong vùng. Những người Hoa nầy cũng đóng một vai trò quan trọng trong việc vận hành nên kinh tế các nước sở tại. Nay thì họ liên kết với nhau tẩy chay hành hóa Việt Nam và ngưng việc đến Việt Nam tìm kiếm thị trường. Khi công du Hoa Kỳ tháng 5 -1957, Tổng thống Ngô Đình Diệm được chính phủ Mỹ khuyến cáo là liên minh chống cộng Á Châu đang ủng hộ Việt Nam sẽ không thể tốt đẹp nếu Việt Nam tiếp tục giữ nguyên chánh sách kỳ thị nầy. Tháng 3-1958, Bộ trưởng ngoại giao Đài Loan viếng thăm Saigòn cũng lên tiếng ủng hộ quyền chọn lựa quốc tịch của Hoa kiều.

Sự đối đầu đã gây thiệt hại cho cả hai bên. Sau hai năm gay cấn, cả chánh phủ lẫn người Hoa đều thấy sự vô lý của mình và cùng nhận thức rõ vai trò hổ tương giữa sinh hoạt cộng đồng và sinh hoạt quốc gia. Vả lại lúc nầy tổng Thống Diệm cũng bớt lo âu về những biến động kinh tế do Hoa kiều tạo ra: gia đình nhà Ngô, đảng Cần Lao và các cơ quan ngoại vi của chế độ nắm giữ được các ngành dịch vụ kinh tế quan trọng.

Tháng 5 – 1958 Tổng thống Ngô đình Diệm công du Đài Loan thảo luận về vấn đề Hoa kiều sinh sống ở Việt Nam và chủ quyền hai đảo Hoàng Sa và Trường Sa. Sau đó quan hệ hai nước bình thường trở lại, chánh phủ nới lỏng sự cấm đoán, nhiều người Hoa gia nhập quốc tịch Việt Nam.
Một số người Hoa còn cho rằng sống ở Việt Nam phải tuân theo pháp luật Việt Nam. Một số nhân vật thân tín của chánh quyền quan hệ trực tiếp với các thương gia gốc Hoa để hòa giải, lần lần sự hợp tác của hai bên trở lại bình thường, người Hoa được phép kinh doanh trở lại, ngân quỷ quốc gia thu thêm thuế khóa, nền kinh tế quốc gia bắt đầu cất cánh trở lại

(còn tiếp)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s