Nồi cao tinh tinh(vượn) nấu nhầm bằng…XÁC NGƯỜI !?-Báo Pháp Luật

Tài liệu

khóc123

PLO_logo

Rùng rợn:

Nồi cao tinh tinh nấu nhầm…. xác người

 

4/7/2014 10:45 GMT+7
(PLO) – Gần 6000 ngày đã trôi qua, nhưng những người dân thôn Đá Cóc vẫn không thôi sợ hãi về hình ảnh người thợ săn buộc xác “con tinh tinh quý hiếm” kéo về sân nhà, và nồi “cao tinh tinh” có màu đỏ nhờ nhợ, với cảm giác gây gây rợn người…

Mười sáu năm, gần 6000 ngày đã trôi qua, nhưng trong những giấc mơ, đôi khi một số người dân thôn Đá Cóc vẫn còn gặp lại hình ảnh cái buổi chiều định mệnh ấy. Người thợ săn buộc xác “con tinh tinh quý hiếm” bằng dây rừng rồi vượt mấy ngọn đồi cao kéo về sân nhà, chuẩn bị mổ xẻ để ngày mai nấu cao. 
Biết tin, cả làng nô nức kéo ra xem, ai cũng tò mò muốn được tận mắt thấy “con vật lạ”, rồi trầm trồ khen thợ săn may mắn. Sau ba ngày ba đêm thay phiên nhau đốt lửa, nồi cao được nấu xong, pha với rượu uống liên hoan. Để rồi cái cảm giác gây gây xộc thẳng lên mũi choáng váng, cũng từ khoảnh khắc ấy xộc thẳng lên trí óc, ám ảnh họ suốt 16 năm, và có thể sẽ ám ảnh cả cuộc đời.
Câu chuyện kinh hoàng này đặt cho mọi người nỗi day dứt: Chỉ vì một chút hám lợi nhỏ nhoi, một số người tại ngôi làng vùng trung du này lại quên khuấy đi chuyện đặt ra những nghi vấn. Người ta hồ hởi mang “con tinh tinh” đi nấu cao, hồ hởi chúc rượu nhau, để rồi sau đó “chết đứng” khi biết rằng sự thật là mình đã mắc một nhầm lẫn nghiêm trọng không thể sửa đổi.
Tinh tinh từ Lào chạy sang Phú Thọ?
Mười sáu năm trước đây, ông Đinh Văn Ngạch (SN 1946, ngụ thôn Đá Cóc, xã Thắng Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) được một chủ rừng trong vùng tên Nguyễn Văn Ước thuê trông coi khu rừng trồng cây lấy gỗ trên đồi Đồng Cốc, cách nhà hơn 3km. Lúc bấy giờ vùng này còn khá hoang vu, nhiều rừng rậm. Trong quá khứ, cha ông Ngạch là thợ săn có tiếng trong vùng nên ông Ngạch và một số anh em trong gia đình cũng nối nghề thợ săn. Cứ có thời gian rảnh là anh em nhà này lên rừng săn thú, chim muông. 
Chiều ngày 5/12/1998 (âm lịch là 17/10/1998), người thợ săn lên khu rừng mình trông coi để kiểm tra, kết hợp đem theo dụng cụ săn bắn. Len lỏi trên cánh rừng rậm rạp tìm chim muông thú rừng, khi cách đỉnh đồi khoảng 80m, ông phát hiện một khu vực có nhiều ruồi nhặng bay. Tiến lại gần, ông thấy một khoảng rừng bằng phẳng cháy trụi. Đặc biệt gần đó xuất hiện một vật thể lạ, đã cháy phái ngoài đen thui do lửa đốt, dáng giống hệt một con khỉ, nhưng to lớn hơn khỉ đến vài lần. 

 Núi rừng Đá Cóc vẫn còn ám ảnh câu chuyện rùng rợn
Mười sáu năm trước, ở vùng bán sơn địa này, báo chí hiếm như lá mùa thu, internet còn là chuyện trong cổ tích, cả làng chỉ có vài cái vô tuyến, nên tin tức không vượt quá lũy tre làng. Khi ấy đúng dịp người ta truyền tai nhau đồn đại, ở tận nước Lào (mấy ai biết nước Lào cách xa Phú Thọ đến 600 – 700km), rừng nguyên sinh bên ấy bị cháy lớn, nhiều con vật quý hiếm chạy tán loạn đi tìm nơi khác sinh sống. Nhìn vật thể cháy đen, ông thợ săn cả đời mới vài lần rời làng liền suy đoán, đây là một con vật, “nạn nhân” cháy rừng ở nước Lào, chạy đến đây thì không may “tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa”, gặp một đám cháy nhỏ khác, bị chết cháy. Quan sát kỹ hình dáng, ông thợ săn khẳng định đây là loài tinh tinh quý hiếm. Chính nhận định này là khởi nguồn cho một loạt câu chuyện rùng rợn sau này. 
Người thợ săn cho rằng xác chết là con vật quý hiếm nên mừng thầm, tìm cách đưa về làng. Ông tìm loại dây rừng bền chắc, dẻo, buộc vào xác “con tinh tinh”, vắt dây lên vai, kéo vượt qua quả đồi, đưa về làng cách đó hơn 3km. Về đến nhà thì trời chiều muộn, ông bỏ “con vật” ở góc sân, đợi sáng mai trời sáng sẽ tiến hành xử lí. 
Biết tin ông Ngạch săn được loài “động vật quý hiếm” xưa nay chưa từng xuất hiện ở địa phương, dân làng từ già đến trẻ nô nức kéo đến sân nhà ngắm nghĩa, trầm trồ ngợi khen “con vật” lạ. Ông Hoàng Văn Dũng, Trưởng thôn Đá Cóc nhớ lại, khi đó ông đã làm trưởng thôn, nghe tin nhà hàng xóm “săn” được “thú quý hiếm” nên cũng sang xem tình hình.
Kiểm lâm viên xin “đầu tinh tinh” làm kỷ niệm
Theo mô tả của ông trưởng thôn, xác “con tinh tinh” khi ấy đã bị biến dạng, cháy xém, đen thui, lưng gù, bắp chân vừa to vừa dài. Đặc biệt, quan sát thấy hai bàn tay co quắp, móng tay khá dài, chi trước phồng lên. Do bị cháy nên cằm hất lên, cổ rụt, khuôn mặt co lại khiến cả hàm răng nhe ra trắng nhởn. “Trông giống y hệt con tinh tinh mà mọi người được xem trong tranh ảnh, vô tuyến. Quả thật nó quá giống tinh tinh, khiến cả tôi khi đó cũng tin rằng đó là loài vật quý hiếm”, ông trưởng thôn trần tình. 
Vì thấy “con vật” có kích thước to, dài, dân làng còn khiêng ra giữa sân để đo chiều dài, cân nặng.Mọi người thực hiện động tác đo đạc với vẻ tò mò, hăng hái, cười nói rôm rả. Đến tận đêm muộn, mọi người mới tản ra, ai về nhà nấy. Gia đình ông thợ săn cũng đi ngủ sớm để sáng mai tiến hành mổ xẻ “con vật”.
Sáng hôm sau, ông Ngạch cùng anh em trong nhà và một số hàng xóm thân thích chuẩn bị dao, thớt, gầu múc nước, ra ao đầu làng. “Con tinh tinh” được khiêng theo để rửa sạch, mổ xẻ. Tổng cộng có khoảng trên mười người trực tiếp tham gia việc mổ xác “con tinh tinh”, cùng hàng chục người khác là dân làng tò mò đến xem. Người trực tiếp cầm dao lóc thịt, chặt xương là ông Đinh Viết Dung, em rể của ông Ngạch. Hoàn tất công việc, ông Dung còn giữ nguyên một chi trước của “con tinh tinh”, mang về treo ở gác bếp trong nhà làm kỷ niệm.
Cũng trong buổi sáng hôm đó, thông tin về việc dân làng bắt được “động vật quý hiếm” đã đến tai cơ quan chức năng. Một cán bộ kiểm lâm địa phương được cử đến. Vị kiểm lâm viên đến muộn, khi người làng đã hoàn tất xong việc mổ xẻ, nên ông chỉ chụp được 7 kiểu ảnh về bộ xương “tinh tinh”. Vị cán bộ kiểm lâm còn xin chiếc đầu “tinh tinh” về làm kỷ niệm. Trước khi rời đi, kiểm lâm viên đề nghị mọi người hoãn việc nấu cao lại để ông lên cấp trên báo cáo tình hình, nhưng cả một tuần sau mới thấy quay lại, khi đó nồi cao đã nấu xong từ lâu. 
Loại cao đặc biệt có màu đỏ nhạt
Cán bộ kiểm lâm vừa quay lưng đi, những người đàn ông cũng phớt lờ lời dặn dò. Sau khi xương, thịt được phân loại xong xuôi, bắt tay nấu “cao tinh tinh”. Ông trưởng thôn nhớ lại, khi đó ông còn năn nỉ mua lại một phần xương cốt để mang về nấu cao, nhưng không được ông thợ săn đồng ý. “Cũng may về sau tôi không mua được. Nghĩ lại đến giờ vẫn thấy rùng mình dựng hết gai ốc”, ông trưởng thôn nhớ lại.
Để chuẩn bị nấu cao, người nhà ông thợ săn chuẩn bị một cái nồi to, xây một lò bếp thật lớn, chất củi thành đống bên cạnh. Hơn chục người cả ngày lẫn đêm thay phiên nhau trực nồi cao. Lò lửa luôn được đốt hết công suất, lâu lâu lại thêm nước vào nồi, tránh việc nước cạn, có thể cháy nồi cao. Ai cũng háo hức chờ đợi “nồi cao quý” ra lò. Sau ba ngày ba đêm, việc nấu cao hoàn thành. Mọi người vớt cao ra đĩa, rồi để nguội. Theo hồi ức của những người chứng kiến, loại cao này khá mềm, có màu đỏ nhạt chứ không giống màu nâu, cứng như những cao khỉ thông thường. Mọi người cứ gạt đi: “Cả đời mới thấy tinh tinh một lần, đương nhiên cao tinh tinh phải khác cao khỉ chứ”. 

 Một nhân chứng kể lại câu chuyện
Bõ công bao ngày háo hức chờ đợi, nay nồi cao nấu xong, mọi người liền đi mua rượu, ngâm với một phần cao rồi tò mò thưởng thức “rượu quý”. “Lộc bất tận hưởng”, rất đông dân làng cùng được uống loại rượu này chứ không riêng ai.
Nhân chứng Nguyễn Văn Đông (SN 1964, ngụ khu Dốc Cóc, xã Hoàng Xá, huyện Thanh Thủy, Phú Thọ), một người hôm đó tình cờ có mặt tại thôn Đồng Cóc, cũng được “thưởng thức” loại rượu này. Ông Đông nhớ lại, từ nhà ông đến nơi nấu cao tinh tinh chỉ hơn chục km. Khi đó ông thường xuyên qua đó chở đá thuê. Một hàng xóm của chủ nồi cao là người quen với ông Đông, nên hôm đó khi đang chở đá qua đường trước nhà, ông được mời vào nhà uống “rượu quý”. 
Nhân chứng nhớ lại: “Chủ nhà mời tôi uống hai chén nhỏ. Khi ấy tôi còn đùa với ông ấy là mang số còn lại uống hết đi thì anh ấy cười, không đồng ý, nói rằng rượu này quý, uống ít thì mới bổ, có tác dụng rồi cất cẩn thận vào góc tủ”. 
Ông Đông nhớ lại, không hiểu sao “cao tinh tinh” màu đỏ nhờ, nhưng khi pha vào rượu, hỗn hợp này lại có màu vàng như mỡ gà. Và đặc biệt, cảm giác gây gây khi uống vào thì đến chết vẫn không quên được. “Nói thật khi ấy mọi người nói là rượu quý, lại rất bổ, cả đời gặp một lần nên tôi mới uống hai chén. Nó gây xộc thẳng lên mũi, gây đến mức không thể tưởng tượng được vì trên đời này chưa có cái gì để so sánh”, nhân chứng nhớ lại.
Nồi cao hôm đó, sau khi cô đặc lại, có trọng lượng hơn 1kg. Trong thời gian chờ cao khô cứng để phân chia, mọi người rụng rời chân tay vì một nghi vấn. Mới nghe đặt giả thiết, người nào đã lỡ uống “cao tinh tinh”, cảm giác gây gây lại xộc lên, móc mồm móc miệng ọe ra cả tuần lê lết. 
Nhóm phóng viên

Hành trình giải mã vụ án nấu nhầm cao… người (P1)
Thứ Tư, 5/11/2014 09:12 GMT+7
(PLO) – Chỉ vì một chút hám lợi nhỏ nhoi, một số người tại ngôi làng vùng trung du lại quên khuấy đi chuyện đặt ra những nghi vấn, để mắc sai lầm tai hại nhầm xác người với xác tinh tinh. Người ta hồ hởi mang “con tinh tinh” đi nấu cao, hồ hởi chúc rượu nhau,.

Xác người chết bị nhầm xác tinh tinh đã được nấu thành cao (hình minh họa)

Tinh tinh chết cháy?
Như PLVN đã đưa tin, trong bài viết Rùng rợn nồi cao tinh tinh nấu nhầm xác người, kể câu chuyện ông Đinh Văn Ngạch (SN 1946, ngụ thôn Đá Cóc, xã Thắng Sơn, huyện Thanh Sơn, Phú Thọ) là đầu mối gây ra sự việc nhầm lẫn hi hữu. Năm ấy, ông được một chủ rừng trong thuê trông coi khu rừng trồng cây lấy gỗ.
Chiều ngày 5/12/1998, ông Ngạch lên rừng kiểm tra, phát hiện một khoảng rừng có nhiều ruồi nhặng bay. Tiến lại gần, ông thấy giữa khoảng rừng bằng phẳng cháy trụi là vật thể lạ, cháy phía ngoài đen thui, hình dáng giống hệt khỉ.
Đúng thời gian ấy, khi ấy đúng dịp người ta truyền tai nhau đồn đại, ở tận nước Lào, rừng nguyên sinh cháy lớn, nhiều con vật quý hiếm chạy tán loạn. Nhìn vật thể cháy đen, ông thợ săn suy đoán đây là con tinh tinh tận nước Lào chạy sang đây. Nhận định sai lầm này là khởi nguồn câu chuyện rùng rợn sau này.
Người thợ săn tìm dây rừng buộc xác “con tinh tinh”, kéo vượt qua quả đồi, đưa về làng cách đó hơn 3km. Về đến nhà thì trời chiều muộn, ông bỏ “con vật” ở góc sân, đợi sáng mai trời sáng.
Biết tin ông Ngạch săn được loài “động vật quý hiếm” xưa nay chưa từng có, nhiều người kéo đến ngắm nghía. Ông Hoàng Văn Dũng, Trưởng thôn Đá Cóc nhớ lại, xác “con tinh tinh” khi ấy đã bị biến dạng, cháy xém, đen thui, lưng gù, bắp chân vừa to vừa dài. Đặc biệt, quan sát thấy hai bàn tay co quắp, móng tay khá dài, chi trước phồng lên. Do bị cháy nên cằm hất lên, cổ rụt, khuôn mặt co lại, hàm răng nhe ra trắng nhởn.
“Trông giống y hệt con tinh tinh mà mọi người được xem trong tranh ảnh, vô tuyến. Quả thật nó quá giống tinh tinh, khiến cả tôi khi đó cũng tin rằng đó là loài vật quý hiếm”, trưởng thôn trần tình.
Dân làng còn khiêng “con tinh tinh” ra giữa sân đo chiều dài, cân nặng, cười nói rôm rả. Đến tận đêm muộn mọi người mới tản ra, ai về nhà nấy.
Sáng hôm sau, ông Ngạch cùng một số người mang “tinh tinh” ra ao đầu làng rửa sạch, mổ xẻ. Tổng cộng có khoảng trên mười người trực tiếp tham gia mổ xác “con tinh tinh”. Người trực tiếp cầm dao lóc thịt, chặt xương là ông Đinh Viết Dung, em rể của ông Ngạch. Hoàn tất công việc, ông Dung còn giữ nguyên một chi trước của “con tinh tinh”, mang về treo ở gác bếp làm kỷ niệm.
Cao “đặc biệt” có màu đỏ
Cũng trong buổi sáng hôm đó, thông tin về việc dân làng bắt được “động vật quý hiếm” đã đến tai cơ quan chức năng. Một cán bộ kiểm lâm được cử đến. Vị kiểm lâm viên đến muộn, khi người làng đã hoàn tất xong việc mổ xẻ, nên chỉ chụp được 7 kiểu ảnh về bộ xương “tinh tinh”.
Vị cán bộ kiểm lâm còn xin chiếc đầu “tinh tinh” về làm kỷ niệm. Trước khi rời đi, kiểm lâm viên đề nghị mọi người hoãn việc nấu cao lại để ông lên cấp trên báo cáo tình hình, nhưng cả một tuần sau mới thấy quay lại, khi đó nồi cao đã nấu xong.


Ao làng nơi ông Ngạch xẻ thịt “tinh tinh”

Hơn chục người cả ngày lẫn đêm thay phiên nhau túc trực. Sau ba ngày ba đêm, việc nấu cao hoàn thành. Mọi người vớt cao ra đĩa, chờ để nguội. Có điều lạ là không giống cao khỉ màu nâu và cứng, loại cao này khá mềm, có màu đỏ nhạt. Mọi người gạt đi: “Cả đời mới thấy tinh tinh một lần, đương nhiên cao tinh tinh phải khác cao khỉ chứ”.
Nồi cao nấu xong, được ngâm rượu để nhiều người làng tới nếm thử. Nhân chứng Nguyễn Văn Đông (SN 1964, ngụ khu Dốc Cóc, xã Hoàng Xá, huyện Thanh Thủy, Phú Thọ), một người hôm đó tình cờ có mặt tại thôn Đồng Cóc, cũng được “thưởng thức” loại rượu này, nhớ lại: “Chủ nhà mời tôi uống hai chén nhỏ, còn dặn “cao này quý, uống ít mới bổ, có tác dụng””. “Cao tinh tinh” màu đỏ nhờ, khi pha vào rượu, hỗn hợp này lại có màu vàng như mỡ gà. Đặc biệt, cảm giác gây gây khi uống thì đến chết vẫn không quên được.
“Nói thật khi ấy mọi người nói là rượu quý, lại rất bổ, cả đời gặp một lần nên tôi mới uống hai chén. Mùi gây gây xộc thẳng lên mũi, gây gây đến mức không thể tưởng tượng được vì trên đời này chưa có cái gì để so sánh”, nhân chứng nhớ lại.
Nồi cao hôm đó, sau khi cô đặc lại, có trọng lượng hơn 1kg. Trong thời gian chờ cao khô cứng để phân chia, mọi người rụng rời chân tay vì một nhân chứng phát hiện ra đám cháy rừng sau vài ngày đi chơi xa vừa trở về.
Đám cháy bí ẩn
Nhân chứng đó là ông Đinh Văn Tám (SN 1948, ngụ thôn Dốc Kẹm, xã Hương Cần, huyện Thanh Sơn). Đối diện lán của ông, bên kia quả đồi là khoảng rừng nơi ông Ngạch đã phát hiện ra “xác tinh tinh”.

Một nhân chứng thuật lại sự việc

Ông Tám nhớ lại, nửa đêm 29/11/1998 sáu ngày trước khi ông Ngạch tìm thấy “xác tinh tinh”, ông đang nằm ngủ ở lán thì nghe một tiếng nổ khá lớn, kêu “bụp” phát ra từ bên kia quả đồi. Nhìn sang khu rừng đối diện, ông thấy xuất hiện ánh lửa phát ra từ đám cháy nhỏ, kèm theo đó là tiếng nổ lép bép. Cho rằng người nào đó đi đốt ong rừng ban đêm, ông quay lại giường ngủ tiếp.
Hai hôm sau, ông có việc mấy ngày liền ở tận Hà Giang, nên việc người làng bên bắt được xác “tinh tinh quý hiếm” ông không hay. Cả tuần sau về nhà, được nghe kể lại người dân thôn Đá Cóc tìm thấy xác “con tinh tinh quý hiếm” gần đám cháy tối hôm trước, ông bán tin bán nghi.
Lão nông đã tự làm một cuộc điều tra nho nhỏ, tìm đến vạt rừng cháy hôm trước, thất thần nhận ra một số vật chứng gần đám cháy. Sự liên tưởng lóe lên trong đầu khiến điều này dù mới là giả thiết, vẫn khiến ông sợ hãi không thể đi được nữa, phải bò lết xuống chân đồi, vừa lết vừa van vái: “Không phải tôi, không phải tôi”.

Hành trình giải mã vụ án nấu nhầm cao… người (phần 2)
Thứ Sáu, 7/11/2014 06:00 GMT+7
(PLO) – Hành trình giải mã vụ án nấu nhầm cao… người bắt đầu được hé lộ khi một người trông rừng trở về sau chuyến đi dài ngày. Những hoài nghi đã đưa ông đến hiện trường phát hiện sinh vật lạ. Ông đã thu nhặt được những chứng cứ khiến cả làng rụng rời chân tay vì nồi “cao tinh tinh được nấu bằng… xác người.


Khu rừng nơi phát hiện đám cháy

Nhân chứng đặc biệt bắt đầu cho Hành trình giải mã vụ án nấu nhầm cao… người là ông Đinh Văn Tám (SN 1948, ngụ thôn Dốc Kẹm, xã Hương Cần). Ông được giao trồng 18ha rừng ở thôn Đá Cóc. Đối diện lán ông ở, bên kia quả đồi, là khoảng rừng nơi phát hiện ra “xác tinh tinh”.
Tinh tinh biết… mặc quần áo?
Đêm 29/11/1998, sáu ngày trước khi phát hiện xác sinh vật lạ, ông Tám đang nằm ngủ ở lán thì nghe một tiếng nổ khá lớn. Ông choàng tỉnh dậy, nhìn sang khu rừng đối diện, thấy xuất hiện ánh lửa phát ra từ đám cháy nhỏ. Đoán rằng người nào đó đi đốt ong rừng ban đêm, ông quay lại giường ngủ tiếp.
Hai hôm sau, ông có việc đi Hà Giang. Cả tuần sau về nhà, mới được nghe kể chuyện người dân thôn Đá Cóc bắt được “con tinh tinh quý hiếm” ở gần đám cháy tối hôm trước, ông đã nghi ngờ.
“Tôi nói với mọi người rằng khó có tinh tinh ở khu rừng này được, khả năng bị nhầm lẫn rất cao. Tuy nhiên, nhiều người trong bàn nhậu phản bác lại ý kiến của tôi, cho rằng sinh vật giống hệt con tinh tinh”, ông Tám nhớ lại. Tranh luận một hồi lâu, men rượu đã ngà ngà, ông cao hứng: “Giờ ai dám cùng tôi lên chỗ bị cháy xem không?”. Ban đầu một số người chần chừ, nhưng được ông Tám “khích tướng”, nên khoảng 16h, nhóm bốn người do ông Tám dẫn đầu lần lên ngọn đồi.
Khu vực đám cháy là một bãi đất khá bằng phẳng, rộng cỡ hai manh chiếu ghép lại, ở giữa là đống tro tàn. Ông Tám dùng que bới đống tro tàn lên, quan sát thật kỹ, bàng hoàng nhận ra một cúc áo bằng đồng, một cặp tóc bằng nhôm, mảnh vải nhỏ màu xám chưa cháy hết. Cả nhóm người dụi mắt đi dụi mắt lại vài lần: Phải chăng “tinh tinh” cũng mặc quần áo?
Chân tay run rẩy, họ ngồi phịch xuống đất một lúc cho tĩnh tâm, rồi lại tiếp tục sục sạo. Trong những thanh củi chưa cháy hết quanh đám tro, ông Tám còn thu được mấy sợi tóc dài giống như tóc của phụ nữ. Bốn người ngơ ngác hỏi nhau: “Tinh tinh làm gì có tóc và những thứ này được”.
Sợ hãi tột cùng, nhưng không được tháo chạy, phải cố bình tĩnh. Đầu óc lùng bùng, chân xiêu vẹo, nhóm người lê lết rời khu rừng lần xuống chân đồi.
Sợ nhũn người
Đoàn người run run đi về. Tối hôm đó, ông Tám lại có cảm giác lạnh mình, không dám ở lán trong rừng lạnh lẽo, mà về nhà ở thôn Dốc Kẹm. Chiếc phong bì đựng những tang chứng trong túi ông cứ cảm giác lúc nặng lúc nhẹ.
Ông say rượu, hay ảo giác có cảm giác ai đó níu kéo túi quần ông? Cảm giác kinh hoàng hơn khi chợt nhớ lại chuyện lạ hôm trước mấy người ở thôn Đồng Cóc nói, những xoong nồi dùng để nấu “cao tinh tinh”, khi mang đi rửa, dìm mãi mà vẫn không chịu chìm, cứ nổi lềnh phềnh trên mặt nước như “ma làm”.
Nghĩ đến đây, chân ông như nhũn ra. Ông ghé vào một cửa hàng tạp hóa, mua bó nhang. Đến trước cổng nhà mình, ông cẩn thận bỏ chiếc phong bì ra, kẹp vào hai thanh gỗ hàng rào trước sân, thắp nhang cầu khấn: “Tôi về đến nhà mình rồi, ông bà không phải là người nhà tôi nên không vào nhà được. Mong ông bà cứ tạm ở đây”.
Sáng sớm hôm sau, câu chuyện lọt đến tai bà phó thôn. Bà phó thôn thì nhanh chân bước về trụ sở ủy ban xã báo cáo sự việc.
Cả xã “nổi sóng”
Chiều cùng ngày, Trưởng công an xã Hương Cần đến nhà ông xác minh sự việc. Nhìn vật chứng, ông ta sững người, lập tức mời ông Tám lên xã.
Một cuộc họp bất thường được triệu tập ngay lập tức tại trụ sở UBND xã Hương Cần, có mặt đầy đủ chủ tịch, bí thư. Sau khi ông Tám giở tang vật ra và trình bày ngắn gọn quá trình đi tìm những chứng cứ, chủ tịch xã lập tức gọi điện thông báo sự việc đến lãnh đạo xã bạn Thắng Sơn. Toàn bộ công an viên hai xã được triệu tập.


Xác “sinh vật lạ” đã được nấu cao (hình minh họa)

Một nhóm công an viên được phân công lên hiện trường xem xét lại tình hình, bảo vệ hiện trường; một nhóm được cử đến chỗ những người nấu cao.
Nồi cao đã nguội, đã được đổ ra túi bóng, đựng trên đĩa tròn. Những khúc xương sau khi nấu cao cũng vẫn còn, trắng bệch, nhẹ tênh. Chỉ ít hôm nữa, có thể những cục xương này cũng được tán thành bột, hòa vào với cao. Tất cả tang vật này đều được lực lượng chức năng thu giữ. Bàn tay “tinh tinh” đang treo ở gác bếp nhà một người trong xóm, chiếc đầu “tinh tinh” ở nhà vị cán bộ kiểm lâm cũng lập tức được thu về.
Nghe thông tin tìm thấy tóc người, quần áo trong đám cháy, những người tham gia quá trình xẻ thịt “tinh tinh” người mặt tái mét, cắt không còn giọt máu; người thì trấn an “Cả làng cùng xem, ai cũng nói đó là giống khỉ, nhầm lẫn sao được”.
Tất cả được lệnh yên vị, chờ công an huyện và tỉnh sáng hôm sau sẽ tới.

Hữu Sơn
Nguồn: Baophapluat

Lưu trữ Trunghochoangdaokontum
 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s