Vở kịch thơ “BÓNG GIAI NHÂN” của nhà thơ Yến Lan

logo thơ          

BÓNG GIAI NHÂN

giai nhân1

ye%cc%82n-lan2

        Nhà thơ Yến Lan

3b72f-lambichthuy_95867556334

Trưởng nữ Bích Thuỷ chuyển tiếp

      Bi kịch 1 hồi 3 màn

 Nhân vật

Tráng sĩ họ Đỗ

Đạo sĩ

Một giai nhân

           Kịch xảy ra tại Bích Gia Thôn, gần bến Hoàng Sa

thôn

MÀN THỨ NHẤT

  Lớp I

              Lý Đạt, Lời thần mộng

 (Trong nhà Lý Đạt đang ngủ, văng vẳng có lời  thần mộng)

Lời thần mộng   (ngâm)

Nắng của trần gian sáng điểm hoa, 

Mộng vàng hanh rạng núi xa xa.

Bích san thôn nở đầy bươm bướm,

Bươm bướm bay về Lý Đạt Gia.

                       (nói)

vẫy thuyền

Hởi Lý Đạt, mười năm ngươi cầu nguyện

Buồm Hà Giang đưa đến một tài ba.

Gió đông đoài thổi lại bến Hoàng Sa

Chàng vũ sĩ đi tìm mua bảo kiếm.

Ngươi đã đúc, đã bao năm giấu diếm

Một thanh gươm bằng máu đẫm tình  thương,

Một thanh gươm: vàng lẫn với linh hồn.

Chao! Quí hóa đức hy sinh vô lượng!

Đời gió bụi, mây thành vây khắp hướng,

Ngập trần gian suối hận chảy mênh mang;

Lầu xuân thu sương cũ núi cư tang;

Nhịp kiếm kích chia lơi giòng lễ nhạc;

Nhưng mũi nhọn vẫn kén tài thao lược.

Ngươi ước mong nay đến lúc phân kỳ:

Kiếm chờ vung theo tuấn mã chờ phi…

Hãy trao lại cho chàng trai họ Đỗ. 

Chàng từ buổi rời xa thành nước Sở

Chưa tìm ra gươm báu lập nên công

Đỡ vầng dương chiếu rạng khắp non sông…

Rồi nho nhỏ dặn chàng điều bí quyết:

(Tiếng thì thào dần)

Ngươi dặn chàng: “gặp trên đường phải  giết…”

LỚP II

            Lý Đạt-Tráng sĩ

tráng sĩ1

– Tráng sĩ ( vào nhà nhìn quanh)

 Bến Hoàng Sa, phải đây nhà Lý Đạt,

 Thợ lành nghề chuyên đúc những gươm thiêng…?

 Từng nghe đồn trên những bến đỗ thuyền,

 Thuyền bỏ bến, cập vào đây, xứ lạ?

    (La Lý Đạt)

Túc hạ! Túc hạ ! Dậy đi thôi, Túc hạ !

Lý Đạt    (giật mình, ngơ ngác)

Ngươi là ai ?

Tráng sĩ   Túc hạ giấc ngon sao !

Tôi vô tình đến rối tơ chiêm bao !

Lý Đạt  – (ngồi dậy)

Ồ, tráng sĩ ! Ngươi từ đâu mới lại

Mà cát bụi phủ đầy lưng áo vải ?

Có việc gì tìm đến kẻ vô danh,

Đến một người lam lũ chốn lều tranh ?

Tráng sĩ

– Nếu không nhầm, phải đây nhà Lý thị ?

Nơi đã đến trăm nghìn chàng dũng sĩ 

Mua gươm thiêng ?

Lý Đạt Và đã được hài lòng,

Đã đi cùng thiên hạ, đã nên công.

Tráng sĩ-

Vâng, tôi biết, nên không nài cách trở;

Đường xa xôi từ biên thùy nước Sở,

Ngược ải Tề khói ráng, bạn tang bồng

Một buồm sương quên lảng gió trăng sông ;

Ca nhạc thủy thường xen câu khẳng khái

Ước vũ trụ chở đưa chèo một mái,

Nhưng gươm đàn còn hò hẹn nơi đây…

Gặp duyên rồi, duyên nợ thật là may

Xin túc hạ hãy cho xem kiếm quí

Giờ vội vã đang đốt lòng tráng sĩ.

Vì hoàng hôn tôi đã phải lên đường,

Lý Đạt  (chỉ vào trong)

Những gươm thần còn kén khách muôn phương

Người hãy đợi (bước vào).

Tráng sĩ   – (ngồi xuống đẩu)

Xin đem thanh quí nhất,

Lý Đạt       (vào mang gươm ra)

Dây là thanh Hổ – trảo

Sức chém vạn cây.

Người nghìn xưa sử dụng,

Anh dũng tay chuyền tay.

(tráng sĩ ngắm gươm, lắc đầu, Lý tiếp)

Ngươi không chịu sao không xem kỹ lưỡng?

Đây hào quang ngời sáng khí nham linh.

 Tráng sĩ  

Nhưng tứ hải trên lưng dài mấy trượng, 

Thanh gươm này không xứng với tài danh.

 Lý Đạt  

– Đây còn có Phi hùng, thanh cổ kiếm

tráng sĩ3

Tráng sĩ  

– Xin mang ra, nếu thật là của hiếm!

Lý Đạt  – (vào mang gươm khác ra)

Ánh ngời xanh rùng rợn

Sức chuyển phá hồng hoang

Luyện theo triền nhật nguyệt

Giá khôn đổi bạc vàng.

(tráng sĩ cầm gươm, hồi lâu lại lắc đầu;  Lý Đạt tiếp)

Ngươi vẫn chưa vừa ý

Tôi biết làm sao đây?..

À, lưu từ thời thái cổ

Còn lại một thanh này (vào lấy gươm)

Tráng sĩ  – (đỡ gươm, xem, hỏi)

Đây ý hẳn lưỡi gươm vàng quí giá,

Thanh cuối cùng, có phải chăng, túc hạ?

Lý Đạt – (gật đầu nhiều lần)

Vâng, vâng! không còn nữa ở trần gian

Một kiếm nào mà anh lộng hào quang

Bằng nó nữa: gươm Song long màu nhiệm

Song long này, cam đoan là của hiếm. 

Đấy ngươi xem, và chắc hẳn vừa lòng.

trang_si_mai_guom

Tráng sĩ 

 lắc đầu, trả lại gươm, xốc áo chuẩn bị đi, than) 

Hừ, công phu uổng cả mấy năm ròng, 

Con bướm đẹp chưa tìm ra Thượng uyển 

  (nói với Lý Đạt)

Xin bái biệt! Dù sao tình nhất kiến

Trong thâm tâm ghi mãi Bích San Thôn. 

                          (cúi chào) (ngâm):

Người ở đây mà kiếm ở đâu?

Mênh mang trời bể khéo trêu sầu!

Mây nhàn không tiện chân bằng điểu,

Sóng dữ thêm lừng cánh hải âu.

Rối ruột nhớ thương đời gió bụi

Uống công mơ ước ấn phong hầu,

Bao giờ họ Đỗ nên xa mã?

Kìa bóng hoàng hôn đã nhạt màu (bước đi)

Họ và tên của kẻ vị thành danh

Mộng tìm gươm, mà mộng vẫn chưa thành !

Lý Đạt – (ngẫm nghĩ rồi nói)  

Thật đã hợp như lời thần mộng

Ôi chao, người anh dũng là đây!

Gươm thiêng còn một báu này, 

Xin trao tráng sĩ cầm tay cho vừa,

(vào lấy gươm ra)

Số là mới nằm mơ vẳng thấy

Lời thần nhân truyền dạy đinh ninh

Rằng: (Xưa rèn đúc gươm linh)

“bao thu chờ đợi, một mình lẻ loi !

“Nay đang có một người họ Đỗ

“Bỏ kinh thành nước Sở, cầu gươm,

“Hà giang tuôn gió, dong buồm ,

“Quyết tìm một thép làm thơm sơn hà”..

tráng sĩ4

Tráng Sĩ  – (nâng gươm xem, giật mình)

Ồ gươm quí, làm ta sờ sững,

Sao ban đầu hờ hững không đưa?

Lý ĐạtBáu này đúc tự năm xưa

Biết bao tráng sĩ không vừa tay so.

Đây tất cả cơ đồ gặp lại

Đổi lấy vàng đúc mãi mới nên.

Đến giờ vẫn chưa mang tên,

Nằm suông đành chịu vô duyên với đời.

Tráng Sĩ 

 – (ngắm gươm, gật đầu, ngâm)

Mát rợn lòng tay ánh lạnh ngời

(bứt một sợi tóc thổi vào lưỡi kiếm)    

Tóc vừa bén lưỡi đã chia đôi

(để lên tai nghe)

Thầm nghe như có lời ta thán,

        (nhìn kỹ và đưa ngang mủi)

Có cả hồn ma lẫn máu người!

      (quay lại Lý Đạt)

 Thưa túc hạ , tôi còn chưa hiểu rõ

Có những gì mà luyện ở gươm linh ?

(Lý Đạt lắc đầu)

E chừng trong giấu diếm một u tình ?

(Lý Đạt vẫn lắc đầu)

Không, tôi biết, cớ sao người nỡ giấu!

Có phải chăng ngươi đã dùng đến máu

Đúc gươm này, dùng máu đúc gươm này ?

                  Lý Đạt 

 – Nhắc làm chi cho bủn rủn chân tay

Thôi tráng sĩ hãy tra gươm vào vỏ !

       -Nhưng tôi muốn nghe, tôi muốn người kể rõ.

 Tôi muốn nghe, muốn biết hết u tình 

                 (vỗ gươm)

Tôi muốn nghe lịch sử của gươm linh !

Dám quả quyết đúc gươm này với máu !

                (vung gươm)

Vì ánh kiếm tỏa ra màu ảo nảo…

Như mặt người ảo nảo lúc đưa gươm ! 

                (nhìn khắp người Lý Đạt)

                   Lý Đạt 

 – (Lý Đạt ngẫm nghĩ hồi lâu, rồi kể)

Ta vốn giòng vũ sĩ

Giữa lúc bụi mù bay,

Giang hồ muôn dặm mỏi,

Dừng gót lại nơi đây.

Rượu khuây mùi loạn lạc,

Máu chính khí nồng say;

Không đành lòng ẩn dật

Quyết những muốn ra tay

Ngày mộ thu năm Dậu

Đúc nên thanh kiếm này

             Tráng Sĩ 

Dám quả quyết đúc gươm này với máu, 

Vì ánh kiếm tỏa ra màu ảo nảo..

            Lý Đạt 

  (hấp tấp và nghẹn ngào)

Máu con tôi! Đấy là máu hai con;

Đành hy sinh, tôi đã thắt lòng son,

Buộc chúng nó nhảy vào lò luyện kiếm.

Có sinh khí mới làm nên màu nhiệm.

Được gươm thiêng đành mất cả hai con !

Đêm dù nghe than khóc những linh hồn,

Nhưng chí khí phải giữ tròn chí khí !

Tráng Sĩ 

  Ôi, đến thế mới là chân dũng sĩ !

             Lý Đạt

 Mười năm qua, khô héo tấm lòng son,

Chí vẫy vùng lỗi hẹn với giang sơn

Vì bản tính tôi: chỉ trò múa rối !

Gươm với chủ e không cùng xứng đối.

Nay theo lời thần mộng tặng cho người,

Vì ngoài kia khói lửa bốc nơi nơi…

            Tráng sĩ 

 Xin đa tạ tấm lòng người dũng cảm;

Hẹn ba năm khi hết thời u ám,

Trở về đây, với một chiến công cao

Với một đoàn xa mã chuyển lao xao...

        

Lý Đạt 

Với một đoàn xa mã chuyển lao xao!

 Tráng sĩ                    

Câu tâm sự xin chờ khi tái ngộ             

                (cúi chào) 

 Tôi phải đi vì bóng vàng nghieng đổ,

Gió chiều lên, buồm đợi bến Hoàng Sa…

 (níu áo) Tráng sĩ ơi chậm rủi bước sơn hà,

Giây phút đã, nghe thêm lời thần mộng:

“Một khi kiếm đã vào tay anh dũng,

“Muốn cho thiêng chàng phải giết ba người..

Tráng sĩ

– Ủa? Ba người?…xin chỉ rõ cho tôi.             

Lý Đạt

Ba người gặp đầu tiên khi kiếm báu

Vào tay chàng trên đường đời bôn tẩu !

Ôi, ba người nhưng đỡ vạn sinh linh,

Không phí sức cũng phải hoàn ca vũ

(nhìn ra ngoài) 

Gió đã phất buồm xao tình viễn thú,

Hoàng hôn rồi, thôi chàng hãy đi đi!

                      (Quay lưng vào)

Tráng Sĩ

(Cũng chào mà đi, đang hớn hở bỗng  biến sắc dừng lại)

Túc hạ ơi! 

 Lý Đạt

 Chàng còn muốn điều chi ?

            Tráng sĩ 

 – (lắc đầu tự nói với mình)

Có lòng nào!.. Nhưng gươm sẽ không thiêng ! 

Lý Đạt đây là kẻ gặp đầu tiên 

                        (lắc đầu)

Nhưng là kẻ đã hy sinh hai trẻ,

Hy sinh hết, đành sống trong quạnh quẽ

Gối gươm thiêng chờ đợi đến ngày nay…

Lý Đạt

-Cánh chim bằng sao chẳng vút cao bay ?

Giờ lâm biệt có chi mà ủ rũ ?

Chàng hãy đi vì bóng vàng nghiêng đổ

 Gió chiều lên, buồm đợi bến Hoàng Sa..

Tráng Sĩ

Lý ân nhân ơi, người chính thực là..

Người chính thực, chao ôi..người.. chính thực..

Lý Đạt

Thôi ân nghĩa sá chi điều nhỏ nhặt !

Gió chiều lên, buồm đợi bến Hoàng Sa.. 

Tráng sĩ 

–Lý nhân ơi, người chính thật là ..

Người thứ nhất khi về tôi kiếm quí.

Lý Đạt

Người thứ nhất đưa tặng chàng kiếm quí,

Rồi tiễn chàng run rủi bước lăng vân;

Sẽ đợi chàng trở lại bên giang tân,

Ca “tái ngộ” dưới vòm xuân cỏ lục.

Ôi, chuyện ngày  mai mà lòng nay rạo rực!

Mừng nhân gian rồi sẽ sạch điêu linh,

Một tay chàng yên hết loạn đao binh !

            Tráng Sĩ         

– Cơ trời định biết sao mà đoán trước,

Lòng túc hạ thiết tha vì mối nước;

Đạo thần dân đến thế thật vô biên

Nhưng than ôi, có lẽ cũng tiền duyên,

Nên lời mộng ứng liền trong gang tấc:

Túc hạ đấy, hiểu chưa, người thứ nhất… 

 Lý Đạt           

– Người thứ nhất ! Người thứ nhất !

Kẻ đầu tiên chàng bảo phải hy sinh ?

Rưới máu đào cho báu kiếm thêm linh !

Người thứ nhất là tôi ư ? Tráng sĩ!…

(một phút lâu) 

Vâng, chí khí vẫn còn nguyên chí khí,

Không tiếc con, tiếc của, tiếc công lao.

Cũng chỉ vì muốn dẹp hết binh đao.

Lòng khấp khởi đã từ trong buổi ấy

Mong thái bình rồi theo con cùng thấy !

Huống thân này còn tiếc nữa làm chi ? 

(nhìn ra xa)

Kìa cuối trời sẫm lại dáng mây đi,

Buồm cuối bãi Hoàng Sa đang lộng gió…

Thôi, tráng sĩ hãy rút gươm ra khỏi vỏ.

   (Lý đạt quì xuống, tráng sĩ rút gươm ra 

                     và màn hạ nhanh)

                                             

MÀN THỨ HAI

Đạo sĩ

LỚP I: Đạo sĩ

ĐẠO SĨ – (Ngâm) 

Lau nghe nhạc trổi ven rừng,

Mây nao giáng nhẹ, suối ngưng giọng buồn,

Phương nao hạc nhả trầm hương,

Phượng về ngậm ngọc bên đường chúc hoa?

Đã thấy mây đùn quan ải lạnh,

Ráng treo chiều loáng bến Hoàng Sa.

Lạc trong vòng nhớ, bầy chim nhỏ.

Khói mịt mùng trôi xám mấy nhà.

Mãi chờ bươm bướm nở trong tay,

Hoa chớm trên mi nở cánh gầy

Mơ nhạc lần theo đường cỏ biếc,

Quen nhìn ven núi có tơ bay.

Lòng chẳng nao nao giữa suối trần,

Một trời sương biếc tỏa lâng lâng

Cây ngàn, hoa động, trăng cao lĩnh,

Mùi đạo muôn năm tuyết trắng ngần.

Hôm nay gió lạ thổi mây trôi,

Nương bến Hoàng Sa viếng một người.

Bến trúc bàn chơi câu chuyện cũ

Nghiêng bình rượu cúc ngát men tươi.

(tráng sĩ ra)

          

LỚP I

            (Đạo sĩ, tráng sĩ)

TRÁNG SĨ – (tay cầm guom trần)

Người thứ hai? Người thứ hai, ta thấy

Trên đương vui, hoa cỏ ngập vinh quang!

ĐẠO SĨ –    (vẫn thản nhiên, ngâm)

Lau nghe nhạc trổi ven rừng

Mây xao giáng nhẹ, suối ngưng giọng buồn.

           đạo sĩ1

TRÁNG SĨ – Ta phải giết!…

Nhưng lại là đạo sĩ..

Nhưng là người đạo hạnh, giết sao đang…

ĐẠO SĨ – (ngâm)

Phương nao hạc nhả trầm hương,

Phương về ngậm ngọc bên đường chúc hoa ?

TRÁNG SĨ – 

Nghe rạo rực gươm linh đang khát huyết,

Dù đạo sĩ, nhưng ta đành phải giết. 

             (giơ thẳng gươm).        

Đạo sĩ ơi-đạo sĩ qua đường ơi,

Dừng lại đây cho giải tỏ đôi lời!

ĐẠO SĨ –  

Ngươi là ai mà khí phách hiên ngang

Trên vũ hài và trên khắp y qua

Người đi đâu, lại tuốt trần bảo kiếm ?

TRÁNG SĨ –  

Tôi là người đã quên lãng quê hương ?

Bỏ gia đình, lặn lội khắp bao phương,

Theo danh vọng với một thanh kiếm báu.

ĐẠO SĨ – 

Ôi, danh vọng thường xây trên vũng máu,

Cô-lâu-đài chồng chất khắp non sông !

Trăm năm thôi, mang một tiếng anh hùng,

Thân bách chiến tiêu ma cùng cỏ rác !

Có vui chăng với bầy nai, lũ hạt,

Suốt tháng ngày sống giữa động hoa tươi.

Lắng hương đưa, mây nổi sáng ven trời,

Cao giọng hát để non xa vọng lại

Nương ty, trúc tiêu dao trên hồ hải,

Bụi phàm gian rũ sạch áo chân nhân,

Đạo tràng sinh quên lấp mọi duyên trần.

TRÁNG SĨ – 

Người là kẻ thứ hai ta đã gặp (nói với minh)

       đạo sĩ2

ĐẠO SĨ-

Giữa phù thế mà sống không vồ vập.

Chấp thời gian và chấp cả không gian

Muốn kiếm cung quay lại nẻo u nhàn

Quên tất cả, quên đi dời tấp nập.

      

TRÁNG SĨ – Người là kẻ thứ hai ta đã gặp 

                   (nói với mình)

ĐẠO SĨ –

Giữa phù thế mà sống không vồ vập Chấp thời gian và chấp cả không gian.

Muốn kiếm cung quay lại nẻo u nhàn

Quên tất cả, quên đi đời tấp nập.

      

TRÁNG SĨ –  Người là kẻ thứ hai ta gặp 

                        (nhìn thẳng vào Đạo sĩ)

 ĐẠO SĨ 

Ngươi nói gì ? 

Ta người của thiên thai.

Không ích kỷ, nhưng chán chê cuộc sống!

Đời lăn lóc cát bay lồng lộng,

Còng lưng tôm nâng mãi đỉnh giàu sang;

Mòn gót chân theo mãi giấc mơ vàng,

Sầu bạc tóc mê cuồng danh với lợi.

Sóng tình ái mắt mê ly trao gửi.

Thề nước non rồi non nước lỗi thề !

Mặt đồng tiền trăm góc cạnh chi ly

Ôi giả dối! Phù sinh toàn ảo ảnh !

Hỡi tráng sĩ ! Lần theo đường vô định  

Khắp hải hồ, sao lại chẳng theo ta

Cũng hải hồ, nhưng hồ hải sênh ca

Trong bất diệt tâm hồn luôn ấm áp  

TRÁNG SĨ 

  Nhưng là kẻ thứ hai ta đã gặp 

(vung gươm)

ĐẠO SĨ

Giết làm chi người khách lục lâm ơi.

Ta đâu phải kẻ mang  đầy vàng bạc

Đẫy không gạo, đai rơm không ngọc giát

Đường thênh thang hay đèo uốn cheo leo

Một thân nhàn với áng mây theo.

TRÁNG SĨ –  

tráng sĩ5

Sao ngươi vội cho ta phường trộm cướp,

Giữa ban ngày đi làm điều nhơ nhớp?

Ta vốn là một tráng sĩ hiên ngang.

ĐẠO SĨ – 

Nhưng cớ sao đòi giết một thân nhàn,

ôi bất nhẫn ! Cùng một phường vô đạo.

TRÁNG SĨ –

Lời thần mộng, muốn cho truyền gươm báu 

                 (chỉ vào gươm)

Lần đầu tiên, cần đẫm huyết ba người.

Để uy linh chấn động đến muôn

Người thứ nhất, chính người đưa tặng kiếm,

Ân nhân ta mà ta còn phải chém.

Huống chi ngươi là đạo sĩ nhàn du.

Không cao xa trong ý niệm hải hồ

Rất huyền hoặcthuyết trường sinh bất tử !

                        (chậm lại)

Chỉ danh vọng mới là bất tử.

Ngươi không nghe khắp nẻo khói mù vây ?

Sinh linh giữa lửa tro đang ngẩng đợi,

Tay vũ dũng vẹt quang trời phơ phới ?

ĐẠO SĨ –

 Bởi vì chưng nhân loại cứ mê man

Thù ghét nhau vì một đỉnh giàu sang.

TRÁNG SĨ – 

Người ích kỷ-gieo say mùi đạo hạnh.

Huyền hoặc trần gian ra màu nghịch cảnh

Kìa trời cao đang rựng chảy sông Ngân,

Giây phút thôi, u tối chụp gian trần.

Chuyện hư ảo khó si lòng dũng cảm.

Và thuyết lý không thông nguồn đọng hãm.

Lưỡi gươm thần cần dấy động vân lôi

Người thứ hai, đạo sĩ, chính là ngươi !…

ĐẠO SĨ

– Khoan tay đã.  Ta đâu người sợ chết,

Hòng lưu luyến với non xanh nước biếc !

Chẳng cần xin nấn ná phút giây thừa.

Ngươi không nghe trong sử sách nghin xưa.

Đời dũng sĩ mấy ai toàn tính mạng ?

Gây sự nghiệp bằng bao nhiêu ta thán !

Vượt đường lên trên vũng máu, thi hài …

Não nuột lòng, tráng sĩ hỡi, lúc vung tay !

Ta có chết cũng không lời ân hận,

Song chỉ tiếc cho cuộc đời anh tuấn

Có tiền duyên với lá động, hoa ngàn

Lại lấp vùi theo cỏ rác hoang tàn 

Thôi, tráng sĩ hãy bẻ phăng lưỡi kiếm,

Trăng đỉnh núi sáng đêm nay màu nhiệm!…

Hãy cùng ta đi ngược nẻo phù linh

Đứt lòng trần xa thế sự u minh.

TRÁNG SĨ – 

Nhưng vàng son ngời chói khắp thành đô,

Nhịp kiếm cung sang sảng chí ganh đua,

Bệ cẩm thạch vươn dài theo nếp gấm

Voi nhung phục đọ ngà như chuyển sấm,

Cờ anh đào phấp phới, kiệu hoa phô.

Ôi thái bình, danh vọng giữa hoan hô.

Những cảnh ấy, đạo sĩ ơi có thấy.

Lòng trai trẻ đang say sưa đón láy,

Bởi vinh quang-ôi, chỉ bởi vinh quang

Nâng cuộc đời lên tận đỉnh cao sang.

ĐẠO SĨ –

Thôi hư ảo, ngươi nằm trong hư ảo !

Vinh quang ấy như bụi trên tà áo ;

Như suong trên màn cỏ sáng mong manh;

Như hoa tươi, sớm nở, tối sa cành,

TRÁNG SĨ – 

Thôi đừng nói! Không nghe! Toàn ngụy thuyết

Ta chỉ biết có thanh danh là bất diệt

Vậy ngươi đành sang thế giới bên kia !

ĐẠO SĨ  

  (Lắc đầu rồi quì xuống)

Hạt thiên thai ! Mau đến đón ta về !

(Tráng sĩ vung gươm)  Màn hạ nhanh

    MÀN THỨ BA

 LỚP I  

             Tráng sĩ

   

TRÁNG SĨ –  (ngâm)

Chuông gióng sầu buông liễu thướt tha,

Nửa vầnh trăng lệ ghé thăm hoa ;

Đã nghe gờn gợn buồn ven bến,

Gió lộng đùa xao ánh nước nhòa.

Bên giếng sầu tư ngửa đón trời

Thu vèo giá lạnh lá mưa rơi

Đầu thôn trên những dòng đê vắng

Đôi cổng nhà ai quanh bóng người !

Nghiêng ngã bờ xa đôi bóng cây 

Mơ hồ theo gió áng phương mây.

Lòng ơi, chạnh nhớ chiều quang ải

Nương trống thu-không tiễn bóng ngày.

Đã thấy nguyệt trên lối mòn giải ánh,

Sáng dài theo đường tới Hoàng Sa.

Lá lã tã gieo vàng trong ngõ lạnh,

Như xuống sầu khuất lấp nẻo bôn ba ?

Ai ca hát mơ màng trên Dịch-Thủy,

Não nùng ngâm trăng gió giữa Tầm-dương ?

Ai lơ đãng với tiêu đàn ủy mị,

Đôi vũ hài dan díu thú phong sương ?

Nam nhi ấy, nam nhi không chí cả,

Thẹn áo cơm thời kiếm kích chen vai

Hãy hun đúc, hãy làm nên xa mã,

Nườm nợp trời võng lọng với cân đai!

(rút gươm nhìn)

Gươm linh hỡi,

Hồn thiêng vừa uống máu.

Hai mạng rồi, sao chẳng hết say sưa?

Gió bảng lảng chòm lau nơi thuyền đậu,

Gần ra khơi mà khát vẫn chưa bưa!

(vỗ mạnh vào gươm)

Hỡi linh hồn u ẩn ở trong đây!

Giúp ta cùng, đài danh vọng cao xây.

Hãy xui khiến đến một người xấu số:

Người thứ ba – để từ đây, họ Đỗ

Tung cánh bằng múa tít lưỡi gươm thiêng,

Chọc thủng trời cho núi ngửa sông nghiêng.

(dừng lại, lắng nghe)

Đường êm êm trên cát động chân ai,

Đường trăng nghe run rẩy nhịp văn hài

Chùng đến kẻ thứ ba cho kiếm báu!

 LỚP II

       Tráng sĩ, giai nhân  

(người giai nhân xách một lẵng hoa 

 lững thững đi ngang qua)

TRÁNG SĨ – 

Ờ đang đến một đời người kết cấu.

           (bỗng sửng sốt nhìn)

Ta đứng đây, tiên cảnh hay phàm gian ?

Bỗng vương qua một nhan sắc huy hoàng.

Mắt sờ sững, đôi tay run bỡ ngỡ !

Trán bừng cháy, ngực dường như nghẹn thở.

Nàng là ai mà đẹp tựa sao băng ?

Nàng là ai mờ tối hết cung Hằng ?

Khiến ta nhớ những tiên thiều ca vũ.

Ôi viễn ảnh như bờ Tương liễu rũ

Nàng đi qua mang hết cả hồn ta…

 (giai nhân khuất-Tráng sĩ sực nhìn đến gươm)

Nhưng gươm ơi giờ là lúc xông pha

Loa danh vọng ngàn năm vang tiếng dậy.

Người thứ ba là nàng, ai khiến thấy ?

Não nùng thay, lòng hỡi, khéo vô duyên.

Gươm sao đành chém vỡ mộng tình duyên

(vỗ tráng suy nghĩ)  

Không, phải giết, phải giết, đành phải giết,

Nàng ơi, biết chăng đây cõi chết ? (vào theo)

(sân khấu vắng một lúc)

LỚP III  

      Giai nhân-tráng sĩ

GIAI NHÂN – 

(Ngồi xuống sửa lại lẵng hoa, rồi lững thững 

vào trong có những chỏm cây triễu hoa)

TRÁNG SĨ – 

(ra,chùn bước lại nhìn giai nhân. Lắc đầu tra 

      gươm vào vỏ)

Nàng bước đi, gót nở những sen vàng,

Hương màu nhiệm nhẹ vương trên nếp áo !

Ôi huyền ảo, một phi thường huyền ảo

(gọi với vào)

Giai nhân ơi, dừng cánh bướm, chờ tôi

Ngát màu hoa, cho tỏ một đôi lời (tự nói)

Không thể được. Dường đâu đây tiếng gọi

Dài vinh quang muôn tầng cao vòi vọi

(phân vân)

Nhưng mà ai nỡ giết một giai nhân ?

Ai muốn nhìn máu đẫm vóc thân tân,

Lá trinh nữ lụy rơi, ngà ngọc vỡ

Thân đó lạnh mà lòng ta cháy lửa.

 (lại rút gươm ra, dáng quả quyết)

Kìa xa xa hiện rõ bóng cờ thành,

Những vinh quang thơi thới buổi thanh bình

Ta chợp thấy vạn uy nghi hình tượng.

Sấm hoan hội bốn phương trời hưởng ứng,

Vọng mặt rồng ngọc phoi ánh kim giai !

Đổi bình sinh lấy mãnh lực muôn người,

Huy bảo kiếm ta suy tôn minh chủ

(Bâng khuâng đôi phút)

Hồn vũ sĩ mạnh như dòng thác lũ,

Ôi, giết nàng, như phải uống cường toan…

          (Đau đớn, dằn vặt)

Phải giết nàng, vì chết một hồng nhan

Nhưng sẽ tránh được bao nhiêu mệnh bạc

Những con đỏ, những đầu xanh lung lạc

Đang hải hùng trong sóng gió truân chuyên !

Nhưng than ôi, nàng dường một trích tiên

Sắc khuynh quốc đang nao lòng dũng sĩ

Trước sắc đẹp tâm hồn sao ủy mị !

            (nhìn lâu vào gươm)

Hỡi gươm vàng, trăng gió đã nôn nao,

Buồm Hà giang chờ lướt sóng lao xao…

Có linh thiêng hãy khua lên bảo kiếm !

Nếu không giết, sao cho ngươi màu nhiệm ?

Sao cho tròn sóng dậy khắp tề bang,

Muôn năm thuyền neo lại bến vinh quang !

(Vẫn còn thấp thoáng bóng giai nhân trong

Vòm hoa, nên tráng sĩ gọi với tới)  

Hỡi tuyệt thế giai nhân dừng gót lại...

 (Trong khi tráng sĩ chần chừ đau đớn,

 thì giai nhân khuất hẳn)

thần nhân ơi, dặn chi lời dị quái !

Giết ba người !…sao lại chẳng là hai !…

Dù là ba…sao lại chẳng là ai ?

(lại vỗ vào gươm) 

Nhưng muốn thiêng, hãy khua lên bảo kiếm,

Nếu không giết sao cho ngươi màu nhiệm,

Sao cho thành sóng dậy khắp tề bang 

(Chầm chậm bước)

Rối lòng dây, nàng có biết chăng nàng ?

Màn hạ từ từ

Yến Lan

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s