Tôi đã trả môi cho người,tháng sáu-Thơ Du Tử Lê

mây đã trả tôi – mưa về đáy vực.

những ngọn đèn vay, vịn bóng châng lâng.

phố thảng thốt thâu đêm chờ cấp cứu.

vết thương người tự cắt cũng mưng thêm.

 

biển thong thả trả chỗ ngồi cho sóng.

gió liên doanh cùng nỗi nhớ chông chênh. 

kỷ niệm cũ giăng dây ngoài ký ức.

cây chối từ tiếp thị lá sâu ăn. 

 

tôi đã trả cho người trưa chắt mót, 

đêm trôi qua còn khảm dáng ai chờ,

treo trên vách bức tranh người quá vãng,

ngón chân buồn cào, bấu đất, âm u?

yếm thắm14

 

những trang sách sớm quên mùi chữ gọi

em trả gì cho năm, tháng tôi riêng?  

đời sẽ hết, dù ngày mai vẫn tới

nhưng trong tôi: em không chết một lần.

 

tôi trả tóc người cho “hoành tráng” mới.

cầm trên tay: tôi-trọn-gói-hư-vô.

nghe tiếng dế nậy khuya từng miếng gạch.

tháng năm nào nở lại nụ em xưa?

 

tôi đã trả mắt người cho tháng bảy,

cùng bậc thang chao chát xớ oan khiên.

vai khốc liệt vá, may mùi áo cũ,

những con đường chay tịnh tiếng rơi im.

 

tôi đã trả môi người cho tháng sáu.

em trả gì cho đủ nỗi thương tâm?

mưa tự kỷ dấu mình trong mắt tối,

tôi-vay-tôi từng cánh chim đêm.

 

không vay / trả. Cũng chẳng hề mất / được!

chỉ riêng tôi, tự hỏi miết: tôi đâu?

yếm thắm15

Du Tử Lê,

(June 2014)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s