Những bài thơ mới của Như Quỳnh De Prelle(Bỉ)

ảnh đẹp

Những bài thơ mới

Như Quỳng De Prelle3

Như Quỳnh de Prelle(Bỉ/Belgium/Belgique)


Mẹ Nấm
tranh Tuấn Khanh

Quỳnh và mùa thu

Tôi chưa bao giờ gặp nàng
chưa bao giờ biết nàng
như chính tên của tôi
Như Quỳnh

Nàng có 2 con nhỏ
đấu tranh cho sự thật
cho quyền con người
giải phóng tự do của đồng bào mình

Nàng vào tù
như những người đàn ông làm cách mạng
cứu rỗi bao người khác
nói thay bao người khác
sống thay cho bao người khác
và chết thay cho nhiều người khác

Nhà tù và song sắt
đầy mùi hương của Quỳnh
lấp lánh như Ngọc là Quỳnh
màu đỏ của những vết son khô là máu
và nước mắt
không bao giờ cạn khô

Quyền được sống như Quyền được chết
nhà tù và song sắt cũng chỉ như một bông hoa và viên ngọc là nàng
Nguyễn Ngọc Như Quỳnh
Mùa thu sẽ cầu nguyện cho nàng
Mùa lá chết sẽ phục sinh nàng
Mùa tạ ơn tôn vinh nàng

Cứ thơm như mùa Quỳnh và sáng như Ngọc là Quỳnh

 

Lũ chúng tôi

co-don3

Chúng tôi thế hệ đi sau như măng đang nhú mầm mọc lên giữa rừng
toàn cổ thụ và cả những cây hoang cây bụi

một cơn mưa làm cho măng cao hơn dài hơn
một sợi nắng làm cho măng xanh hơn lớn hơn
một con lợn rừng đi ngang qua gặm măng như thức ăn
một con người đi qua bẻ măng cho vào túi
một con sóc chạy ngang qua
một con cáo lùng sục khắp nơi những chú lợn nhỏ hiền lành

cây cổ thụ che bóng mát và có thể bị sâu từ trong thân cây và từ rễ cây
con người đến cưa đi và nó nằm xuống ngang đường ngang cả những thân măng
những cây hoang cây bụi lộn xộn quấn lên nhau chả ai nào gỡ ra được
thế rồi
măng chả thể trong rừng thành tre thành trúc
lụi dần lụi dần
tre trúc làm hàng rào thì thành hàng thành lối

tha thứ cho chúng tôi ư
bao dung cho chúng tôi ư
hay trả nợ cho chúng tôi bằng ân oán hận thù
hay vùi xéo chúng tôi bằng oan nghiệt

chúng tôi phải tự đi tự vệ chính mình
tự vệ làm người tử tế
dù một mình cô độc
dù không bè cánh rẽ chia ai

lũ chúng tôi không thể khóc như một cơn mưa buồn
càng không thể tự vùi mình trong cát
chúng tôi hóa thành thuỷ tinh
hay thành những con sóng nhởn nhơ
chạy trốn kiếm tìm
trên những cánh đồng đầy gai kẽm
máu bung ra không đau đớn bằng
niềm tin tắt ngúm
không hy vọng
không tương lai
hiện tại thì không nương náu

lũ chúng tôi như thế qua bão giông của thời thanh xuân
thành những người khác trong đôi mắt cũ kỹ tị hiềm

vì chúng tôi hiểu chúng tôi hơn dành cho sự thấu hiểu của kẻ khác mong chờ vào kẻ khác

măng cứ mọc rồi gãy
thành tre trúc thẳng hàng
do chính chúng tôi tự định đoạt

 

Thơ gửi người đàn bà không quen trộm chữ trộm thơ

Trộm chữ vì nghèo
vì giàu cũng có
giàu sĩ diện và hư danh
Ăn cắp vì nghèo tự trọng
thói háo danh

Những người đàn bà có học
thông minh
mà thiếu từ tâm
quen sống trong giả dối
mơ hồ

ôi những kẻ hư hỏng
trộm chữ trộm thơ bớ nhà ai
những bài thơ được sinh ra từ những cuộc phẫu thuật thẫm mỹ của ngôn từ
độn chữ
edit mông,
sửa vú
kéo dài chân ra
để dự thi trình diễn
giả dối
sinh ra trong cơ hội rủi may
trong những giọt nước mắt dối lừa
sự hư danh
tủm mủn và tắt mắt
cửa quyền
quyền của tài năng
quyền của danh tiếng
quyền coi thường người khác
sống dựa vào hơi danh quá khứ lối mòn

ôi những kẻ tâm thần đạo đức
đừng lấy chữ nghĩa mà phản bội tinh thần và bản thân
đừng vin danh giá mà chà đạp người khác
vì có chết ở dưới biển cá mập cũng rỉa trắng xương
chết ở đâu cũng thành tro tàn cát bụi
ôi những kẻ hư hỏng của thời đại chúng tôi
tâm thần đạo đức

logo nghiên cứu

Nỗi buồn trên cây
của những người đàn bà viết
giữa luật của rừng chữ
luật của người đời
luật của thiên lương
của cái Tôi làm người
không cần sâu sấc như cái cơi
chỉ cần từ tâm khoan nhượng
không cần phẫu thuật thẩm mỹ
chỉ cần thành thật dù vụng về

Nỗi buồn bay đi đâu
của những người đàn bà viết
một mình giữa sóng đời
sóng người cuồn cuộn
chả có sóng nào hơn sóng lương tâm của tình mẫu tử
những đứa con thơ đang ngắm nhìn
xung quanh
trong trẻo
đừng bao giờ làm tổn thương thêm
thế hệ tiếp theo
bằng sự cố chấp hẹp hòi của cái Tôi
đừng để những đứa trẻ lớn lên
bằng sự bủa vây
của người lớn
Nỗi buồn trên cây
của những người đàn bà viết

Nỗi buồn trên cây
đến chết có hết buồn không
đến chết có hết buồn không

 

Được chết như anh

Kính mến anh Trần Huỳnh Duy Thức

Trần Huỳnh Duy Thức

hơn cả những cơn hạn hán
hơn cả những cái đói chết tràn lan
mùa hè năm nay thế kỷ này
ngột ngạt, nghẹt thở

cá chết hay cả dân tộc đang bị chết dần chết mòn
người chết hay cả những giá trị đang bị tiêu huỷ

anh được chết như anh muốn
một người tù lý tưởng cho quê hương Việt Nam
cho tương lai mịt mù
mà anh vẫn chọn được chết như bao người đang được sống
dưới gầm trời tưởng như tự do mà chả thế nào bứt phá
chả thể nào tự do
chả thể nào thở nhẹ nhàng
chả thể nào yêu thương trọn ven

anh được chết như con đường anh chọn
bao họng súng đen ngòm tăm tối
chĩa vào anh
vào thế giới ước mơ
thoát khỏi những đầm lầy

được chết như anh
cả mùa hoa hồng hơn cả tình yêu sự kính trọng hơn cả nỗi đau chồng chất chất chồng
kính thương một cõi con người
một số phận và nhiều thân phận
sinh ra để đấu tranh để được chết như anh
như bao người còn đang sống
sống mà không như chết nhưng lại là chết tự thẳm sâu
chết mà như đang sống lấp lánh trong tối tăm
mặt trời vỡ tung
sau song sắt
bao nước mắt ngập tràn không đủ
cho tình yêu quê hương xứ sở buồn

mặt trời vỡ tung trong yên lặng
cháy mãi mùa hè
một mùa hè cô đơn
nước mắt mặn nồng hơn cả biển trào dâng

Như Quỳnh de Prelle

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s