Đọc thơ Chu Vương Miện về TỐ HỮU

thơ

chuvuongmien

Chu Vương Miện

Về TỐ HỮU

ToHuuvaphunhan

MỘT PHÚT HUY HOÀNG

 

rồi chợt tắt

trước làm thơ

sau làm đồ tể tà lọt

chết o nhắm mắt

vì sát sinh thủ tiêu

quá nhiều người cầm bút

đúng sai gì cũng giết

ôi đất nứơc

sao lắm thằng dùi đục

cấm đủ trò cho các bạn văn thơ

trông chờ mỏi mắt

những nhà thơ đúc thơ thành đạn đại bác

thì toàn là bọn nhà thơ trí thức

ảnh hưởng thi ca lãng mạn Pháp

đứa thì là thi sĩ là ru vơi gió

đứa thì theo ả phù dung ngả hồn theo mây

đứa thì nhậu nhẹt tối ngày ?

ôi kách mạng mùa thu tháng 8

mang theo 1 lũ giả cầy

nửa ta nửa tây

cũng quá may

san khấu hề 1 mình ta thủ diễn

cũng may chiến khu chiến đít

o có điện

Tố Hữu la quá thét thành khùng

SẠCH NHƯ CHÙI

dailokinhhoang

 

với chủ trương của Mao Xê Tông

giết dân Hoa Lục gần 75 triệu 

  kể cả những năm chết đói 

thập niên 60 ” dân 

gấp đôi Stalin giết dân Xô Viêt

và cục tình báo Hoa Nam

dàn dựng cho thiếu tá Hồ Tạp Chương

thay thế Hồ Chủ Tịch

chủ trương trước sau như 1

” giết lầm hơn bỏ sót “

ra lệnh cho các tư lệnh Chiến Trường

 “cục R “

giết sạch 10.000 người

Tết Mậu Thân 1968 nơi kinh thành Huế

Mùa Hè Đỏ Lửa giết dân Quảng Trị 

gần một nửa

bỏ xác trên đai lộ kinh hoàng

nhà cửa thành thị làng xóm nát tan

dailo 4

KHÓC MAO ÍT

 

đông phương hồng

gió đông lùa gió tây

bùng tề Đông

tay liềm tay búa vùng lên

đi theo Stalin

đến 1 cánh đồng o

đến địa ngục đại đồng

đi tiếp chân Mao Trạch Đông

làm chủ Đông Dương

bùng tề đông

một lúc chết quá chừng chừng

chết ngay cu đơ chết o kịp ngáp

đoàn văn công văn nô

đi theo tiếng cồng tiếng kiểng

hai bên có công an và chó canh chừng

cứ kiểng thì đi

cứ cồng thì dừng

đằng sau có chim cắt

chim két mỏ đỏ Châu Mỹ La Tinh

cùng Tố Hữu đi kèm

cứ thẳng một đường

không quẹo phải không quẹo trái

 đứa nào đi trật bắn cái bùm

Mao trong qian tài

thương biết mấy nghe con tập nói

tiếng đầu lòng con gọi viva Stalin

bố trọn đời làm ở mỏ than Cẩm Phả Min

bao nhiêu than kíp lê theo xe gòong

chở hết ra bến cảng

tàu hù còi và đi đâu ? mất ?

đời phu mỏ cha o đi học

làm với Tây chỉ biết oong đơ

buổi chiều ” bon xoa”  buổi sáng “bon jour “

toàn nghe ” mec xa lù, co choon , bú ka’k

nên cha quyết 1 đường đi theo bác

 ” tức là làm giặc “

nhận Mao là cha , nhận Stalin là ông nội

mong con lớn lên tròn  tuổi

tiếng đầu lòng con gọi Hít Le

” à quên Stalin “

là ông cố nội của con

cùng quê hương Cẩm Phả Min

tiếng thứ nhì con gọi 

” Lạc Chíu Chương “

sau đó thì con câm luôn ?

LỜI TRĂN TRỐI

Tố Hữu2

 

*

tôi là villa thơ

cây cổ thụ xanh rờn của làng thơ Việt Bắc

có đôi giòng trăn trối

trước khi qua bên kia thế giơi để gặp Bác

trải tấm lòng thành đến các nhà văn thơ

mấy chục năm từ cách mạng mùa Thu

đến tận giờ

toàn uốn sừng viết không thành có

toàn sửa xoáy viết có thành không

có lắm khi bức xức trong lòng

trong tâm khảm không bao giờ muốn thế ?

ngồi nhai cứt gà cứt chó cứt chim

đầu độc gần 3 thế hệ

nhắm mắt gật đầu nhai toàn đồ cặn bã

miệng hít hà khen ngon thật là ngon

yêu quê hương giống nòi

yêu Bác đảng cùng nước và non

không có cách nào khác hơn nói dối

đứng dưới một người

mà đạp trên đầu cả triệu người

giết oan bao nhiêu dân lành vô tội

lấy hai tay che mặt trời

thả ra toàn bóng tới

nên rất buồn bẻ bút bỏ làm thơ

Phùng Quán

chịu Phùng Quán từ xưa cho tới bây giờ

” người làm xiếc đi dây rất khó

nhưng không khó bằng làm nhà văn

đi trọn đời trên con đường chân thật “

ôi kiếp người

trước hoặc sau ai mà chả chết

chết nhẹ như lông hồng

chết nặng nề như thú vật

thương toàn dân nghèo nàn

chết trong chiến dịch

” cải cách ruộng đất “

ôi văn chương thủa bầy giờ

toàn viết nhăng viết cuội

hai vai kéo pháo lên đồi

miệng hát Tiến Quân Ca của Văn Cao

không bao giờ biết mệt

nào Rừng Lạng Sơn nào Sông Lô nào Bắc Sơn 

nào Nhà Tôi Bên Chiếc Cầu Soi Nước

ôi quê hương thương mến cả 3 miền

có người nhiệt thành yêu quá hoa điên

cứ nghễng ngãng mà còn hạnh phúc

ta nhai đủ thứ Cứt

mà nhắm mắt gật đầu khen là ngọt

ôi về già nhục nhằn hơn đồ chó liệt ?

nằm bệnh ai cũng tránh xa

xin tạ tội với quê hương

đồng bào đồng chí ruột rà

hãy rộng lòng tha tội cho ta

bao nhiêu năm nói và viết

 toàn điều không thật

nước mắt tuôn giòng chẩy xuôi

trước khi ta nhắm mắt ?

Tố Hữu4

sống là chó

chết cũng là chó

” thơ Tố Hữu “

sống cũng khổ

và chết cũng khổ

bao nhiêu năm sông trong chế độ

con tát vào mặt cha

trò đánh thầy

vậy mà những nhà văn nhà thơ

chỉ có duy nhất thi sĩ Hữu Loan

giữa ban ngày chửi thẳng vào mặt….

……………………………………………………………

TỐ HỮU

 

*

thời Gia Long có Tố Như

thời Hồ Chí Minh có Tố Khổ Tố Hữu

gặp thời thế thế đành phải chịu

thủa anh chưa ra đời

con người còn tiếng nói câu cười

đời sống nhọc nhằn

lúc cực lúc vui

thủa anh sinh làm người?

nhân loại bắt đầu cấm khẩu

chỉ khóc thầm nói thầm ban đêm

vừa nhìn nhau vừa lắc đầu thở dài

ăn toàn là ăn độn

miệng luôn hô  muôn năm

Mao Trạch Đông mộ đông phương hồng

đánh thực dân Pháp đế quốc Mỹ

đến người Việt cuối cùng

có nghĩa là chết hết trọi

để mời người Đại Hán sang sống chung

nuốt cái gì vào mồm

phát ngôn ra toàn những lời bất nghĩa

vô thủy vô chung

có thằng làm thơ kiêm đứa đổ thùng

thượng đội hạ đạp

một tên văn nô 1 đứa văn công

thổi ống đu đủ vào hậu môn Stalin

” thương cha thương mẹ thương chồng

thương mình thương 1 thương ông thương 10 “

đồ chó chêt sủa lên ăng ẳng

văn chương văn học 

có chó berger đi kèm hai bên

lùa văn nghệ sĩ đi thẳng một lèo

duy nhất để đến thiên đàng mù

trong nhị tỳ

Tố Khổ Tố Hữu làm phú lít 

đứng dơ tay chỉ đường

phia này là cách mạng mùa Thu

phía bên kia là Hỏa Lò

 

……………………………………………………..

Tố Hữu4

Tố Khổ Tố Hữu về vườn

ngày ngày lang thang ngoài bến Thương Bạc

nhìn Hương Giang nhìn cầu Trường Tiền

vừa nuối vừa tiếc

những nhàm danh villa thơ số một

của Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa

theo sau đuôi

Cộng Hòa Liên Bang Xô Viết

trọn một đòi sinh sát

ho ra bạc khạc ra tiền

bây giờ hết thời về vườn

sống ngang con cho chết ?

No Học

Mao và bước nhãy vọt

Mao nghĩ

chỉ có ngũ cốc lúa gạo là quí

không cần tự do

nuôi bọn nông nô

bọn vệ binh và công an

bảo vệ chế độ

chớ chim hoang ăn thóc

 ca hót o sản xuất

để sống chật đất vô ích

thế là 1 ngày đẹp trời

toàn dân Hoa Lục

xuống đường la hét

 tiếng chiêng tiếng cồng tiếng trống

tiếng súng

chim trên trời sợ qúa rớt xuống

thu gom vào bao tời  hàng tạ

hàng tấn

chấm dứt cuộc đời ăn bám

không sản xuất

những năm sau mất mùa liên tục

vì không có chim để ăn sâu

sâu tha hồ mà ăn lúa

dân tha hồ mà chết đói

kẻ ngu có quyền

chỉ nghĩ đựơc như vậy ?

nạn đói thời Mao

Chu Vương Miện

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.