Chiến tranh thương mại (Trade War) giữa (đế quốc giẫy chết) Mỹ và Tư bản XHCN Tàu !

 
A Boeing 737 on the assembly line in Renton, Wash. Aircraft and their parts are the single largest American export to China, making Boeing a tempting target in a trade war. CreditKevin P. Casey/Bloomberg

In the escalating economic showdown between the United States and China, President Trump is trying to put American shoppers first. The administration did not place tariffs on necessities like shoes and clothes, and mostly spared smartphones from the 25 percent levy on Chinese goods announced this week.

But by shielding consumers, Mr. Trump has put American manufacturers — a group he has championed — in the cross hairs of a potential global trade war. If the measures stand, along with China’s retaliatory tariffs, they could snuff out a manufacturing recovery just beginning to gain steam.

“If you want to spare the consumer so you don’t get this massive backlash against your tariffs, then there goes manufacturing, because that’s what’s left,” said Monica de Bolle, an economist at the Peterson Institute for International Economics. “The irony is, you cannot spare manufacturing from anything because manufacturing is globally integrated. The sector sources its parts and components from all over the world.”

That intricate supply chain often runs directly between the two countries, sometimes in both directions. Chinese factories make wing panels and doors for Boeing’s Next Generation 737 planes, which are assembled by union workers in Renton, Wash. General Motors makes its Buick Envision, a sport-utility vehicle, in Shandong Province, and sells it to American consumers. Construction workers in Denver use building materials manufactured in China, made in part from ethane gas produced in Texas.

A central aim of Mr. Trump’s America First agenda is to bring back pieces of the supply chain lying outside the country. The tariffs announced this week are just a bargaining point in a broader negotiation between the United States and China over trade.

“They are trying to force end-product manufacturers here to use more American content by making it more expensive for them to use Chinese content,” said William Reinsch, a trade expert at the Center for Strategic and International Studies.

The United States trade representative, Robert Lighthizer, has said that the administration carefully conceived the tariffs using an algorithm that would “maximize the impact on China and minimize the impact on U.S. consumers.”

The result is a list of more than 1,300 targets, many of them obscure products that may not deliver a direct hit to consumers’ wallets. The victims include industrial robots, chemicals, medical devices and heavy machinery used in everything from processing food to crushing rock.

Such industries have been a vibrant piece of the economy, adding 224,000 jobs in the past year, the strongest growth since the recession ended nearly nine years ago. But underpinning that rebound has been a strong global appetite for American goods — demand that could now be weakened.

“This is a pretty tenuous recovery, and employment is still at much lower levels than it was before the crisis,” said Mark Muro, an economist at the Brookings Institution. “This is not a super dynamic, healthy industry.”

Recent job growth has been concentrated in industries that could be affected by American tariffs on China, Chinese tariffs on the United States, or both.

How Trump’s Protectionism Could Backfire

President Trump’s tariffs against steel and aluminum imports, designed to protect blue-collar workers, could instead undermine their livelihood.

Some of the strongest gains in the past year have come from makers of metal products, industrial machinery and transportation equipment. All those industries rely heavily on steel and aluminum, goods that Mr. Trump hit with tariffs earlier this year in a move aimed indirectly at China’s production.

In the latest salvos, the United States took aim at a multitude of technical components — items like circuit breakers, consoles and touch screens. Those tariffs could raise costs for electronics manufacturers, who have been hiring more aggressively lately and whose supply chains run through China.

Beijing, for its part, zeroed in on an array of American products, including plastics, a fast-growing export. Chinese companies imported $3.2 billion worth of plastic resins from the United States in 2017, according to the American Chemistry Council, a trade group. Chinese factories turn those resins into building materials, automobile instrument panels, eyeglasses and thousands of other products, many of which end up back in the United States.

Companies aren’t likely to abandon those plans overnight, said Calvin M. Dooley, president of the American Chemistry Council. But if the trade barriers persist, projects could be in jeopardy. “That is going to impede our ability to capitalize on that competitive advantage,” Mr. Dooley said.

Even with the flurry of measures and countermeasures between the United States and China, the moves so far have touched only a fraction of their $650 billion in annual trade. But they are beginning to signal how much damage could be caused, and who would suffer most.

In some cases, the tariffs seem intended to deliver a message rather than a fatal blow. The United States said it would impose tariffs on aircraft parts — an important and high-profile American industry, but not one facing much competition from China. Beijing said it would impose tariffs on cars and S.U.V.s, the third-largest American export to the country. But the move may not hit American automakers as hard as it might seem.

China already has a 25 percent tariff on imported cars, so General Motors, Fiat Chrysler and Ford have all agreed to manufacture inside the country as joint ventures with domestic producers, to avoid the extra charge to consumers. Foreign carmakers operating in the United States — Daimler and BMW — do send vehicles to China from factories in the Southeast. A report by analysts at Evercore ISI suggests that those companies, rather than the Detroit automakers, would bear the brunt of the Chinese levies.

Tesla might have the most to lose. The electric-car company had been lobbying hard for permission to produce cars in Shanghai, but hasn’t reached a deal. It sends vehicles to the Chinese market from its plant in Fremont, Calif., and its chief executive, Elon Musk, has expressed frustration even at the existing duties.

Aircraft and their parts are the largest single category of American exports to China, making Boeing a big target. For now, though, Beijing seems to be moving slowly. It said it would impose tariffs on planes between 15,000 and 45,000 kilograms, which includes some older models that Chinese buyers have ordered from Boeing. But it seemed to stop conspicuously short of whacking the company’s newer 737 MAX 8, which weighs 45,070 kilograms empty.

That near miss is meant to convey to Boeing, and Mr. Trump, what China is capable of, said Richard L. Aboulafia, a longtime aviation and aerospace analyst at the Teal Group.

“Their attitude toward a trade war assumes that the other side will lie down and stay horizontal,” Mr. Aboulafia said. “I’m not sure the easy and fun approach to trade wars holds up against return fire.”

Chiến tranh thương mại

(Trade War)

Nguyễn Đạt Thịnh

Nguyễn Đạt Thịnh

Thép nhập cảng vào Hoa Kỳ qua ngả California. (Hình: Getty Images)

Cuộc chiến tranh thương mại giữa Hoa Kỳ và nhiều nước trên thế giới  được phát động vào lúc 4:50 sáng sớm Thứ Sáu, ngày 2 Tháng Ba, 2018; chiến thư viết: “Khi Hoa Kỳ thua lỗ nhiều tỷ Mỹ kim trong việc giao thương với gần như mọi quốc gia khác, thì chiến tranh thương mại là điều tốt, và dễ chiến thắng. Thí dụ, chúng ta mất $100 tỉ với một nước nào đó, và họ tỏ ra dễ thương, thì đừng giao thương với họ nữa là đủ thắng lớn rồi. Dễ lắm.”

Nguyên văn bức thư bằng tiếng Anh:

Donald J. Trump

✔@realDonaldTrump

When a country (USA) is losing many billions of dollars on trade with virtually every country it does business with, trade wars are good, and easy to win. Example, when we are down $100 billion with a certain country and they get cute, don’t trade anymore-we win big. It’s easy!

4:50 AM – Mar 2, 2018

Quả là dễ,  không phải làm gì cả mà lợi lộc lại rất lớn, nếu chuyện giao thương quốc tế giản dị như vậy. Nhưng ngay sau khi tổng thống Hoa Kỳ hạ chiến thư bằng twitter, phản ứng của thế giới đã vô cùng sôi nổi, nhiều nước đòi trả đũa.

Ông Jean-Claude Juncker, chủ tịch Ủy Ban Âu Châu tuyên bố với phóng viên truyền thông là nếu Hoa Kỳ đánh thuế nặng trên số thép và nhôm họ xuất cảng sang Mỹ thì họ cũng trả đòn y như vậy – tăng thuế đánh trên những chiếc mô tô Harley-Davidsons, những chiếc quần bluejeans, và những chai rượu bourbon, sản phẩm của tiểu bang Kentucky.

Juncker còn nói Âu Châu sẽ tăng thuế nhắm sản phẩm của những tiểu bang có những dân biểu, nghị sĩ ủng hộ chính sách tăng thuế nhập cảng thép và nhôm, như tiểu bang Kentucky, đơn vị đã bầu ra nghị sĩ  Mitch McConnell, và tiểu bang Wisconsin, địa phương gốc của Chủ Tịch Hạ Viện Paul D. Ryan.

Ông Juncker nhìn nhận, “Dĩ nhiên những biện pháp trả đũa đó có thể không hợp lý, nhưng đa số những việc đang diễn ra trên thế giới có mấy việc hợp lý đâu. Tuy nhiên chúng tôi sẽ giữ đúng quy tắc được tổ chức WTO (World Trade Organization – Tổ Chức Thương Mại Thế Giới) ấn định. Ẩn ý của Juncker mỉa mai tổng thống Hoa Kỳ vi phạm quy ước WTO.

Tổng thống Hoa Kỳ ấn định sẽ tăng 25% thuế đánh vào thép và 10% thuế đánh vào nhôm nhập cảng.

Phát ngôn viên Steffen Seibert của Thủ Tướng Đức Angela Merkel nói, “Đức không chấp nhận thuế nhập cảng mới của Mỹ, vì loại thuế đó sẽ đưa thế giới vào một cuộc chiến tranh thương mại tai hại cho tất cả mọi người.”

Ông Hans Jürgen Kerkhoff, chủ tịch Tổng Hội các nhà sản xuất thép tại Đức, nhận định, “Biện pháp tăng thuế nhập cảng trắng trợn vi phạm quy điều của WTO; nếu Liên Âu không có phản ứng, thì kỹ nghệ thép của Âu Châu sẽ phải trả bill cho chủ nghĩa bế quan tỏa cảng của Mỹ.”

Kerkhoff kêu gọi Liên Âu có phản ứng cần thiết.

Dân Biểu Anh Simon Clarke, phó chủ tịch tổ chức All Party Parliamentary Group on Steel and Metal Related Industries, viết Twitter, “Tăng thuế nhập cảng là biện pháp nguy hại nhất cho nền kinh tế toàn cầu và cũng là một đe dọa nặng nề cho kỹ nghệ thép của Anh Quốc.”

Ông Roy Rickhuss, tổng thư ký Nghiệp Đoàn Lao Động Anh tố cáo “thuế nhập cảng” bằng Twitter; ông này viết, “Donald Trump đang đe dọa công ăn việc làm của công nhân trên cả 2 ven bờ Đại Tây Dương; hàng chục ngàn thợ luyện thép đang sống yên vui trong thế hệ mới của thị trường thế giới bỗng nhiên  rất lo ngại.”

Rickhuss kêu gọi bà Thủ Tướng Anh Theresa May quan tâm đến việc thép sản xuất tại Anh sẽ không bị tăng thuế nhập cảng.

Trung Quốc cũng là một nguồn xuất cảng thép vào thị trường Mỹ; họ gửi ông Liu He, cố vấn kinh tế của Chủ Tịch Tập Cận Bình sang Mỹ; ông Liu – tốt nghiệp tiến sĩ kinh tế tại Hoa Kỳ – sẽ gặp nhiều yếu nhân có trách nhiệm về kinh tế tại Hoa Kỳ, nhưng không dự trù gặp tổng thống Mỹ.

Một nhân vật trong Bạch Cung xác nhận là quý ông Gary D. Cohn, giám đốc Hội Đồng Kinh Tế Quốc Gia, ông Robert E. Lighthizer, đại diện thương mại của Hoa Kỳ, và ông Steven Mnuchin, tổng trưởng Ngân Khố sẽ tiếp đón ông Liu, và thẳng thắn trao đổi quan điểm với ông này về những vấn đề liên quan đến thương mại và kinh tế.

Phản ứng quyết liệt trả đũa của tất cả những quốc gia có giao thương với Hoa Kỳ có vẻ vẫn chưa làm Tổng Thống Trump thay đổi quyết định tăng thuế nhập cảng  đánh vào thép và nhôm – quyết định sẽ giúp bảo vệ công ăn, việc làm cho 140,000 công nhân Hoa Kỳ đang phục vụ trong kỹ nghệ kim khí.

BTBS_040618_1080

Tuy nhiên,  ký giả Paul Wiseman lại viết trên bản tin của hãng thông tấn Mỹ Associated Press, là phản ứng của thế giới đối với thuế nhập cảng sẽ gây thiệt thòi cho 6.5 triệu công nhân Mỹ phục vụ trong những kỹ nghệ cần thép và nhôm, như các hãng sản xuất xe hơi, đóng máy bay, hoặc sản xuất vật liệu xây cất.

Ông Mark Zandi, một kinh tế gia Mỹ nổi tiếng, cho rằng nếu việc tăng thuế nhập cảng ngưng ngay trong giai đoạn giằng co này, thì nền kinh tế Mỹ cũng đã thiệt hại đến 1 phần ngàn (0.01) lợi tức, tính thành job thì tổn thất này được thể hiện bằng 190,000 job mất đi.

Nhiều kinh tế gia khác lo tổng thống sẽ thực hiện việc tăng thuế nhập cảng, và các nước khác cũng trả đũa bằng cách đánh vào hàng Mỹ bán sang nước họ, tạo ra cảnh vật giá gia tăng, làm giảm tiêu thụ và sản xuất.

Bà Gerry Rice, phát ngôn viên của Quỹ Tiền Tệ Quốc Tế (IMF) nhận định, “Tăng thuế nhập cảng, không giúp tăng lợi tức cho Hoa Kỳ, mà chỉ làm bế tắc kinh tế của toàn thế giới, và của chính Hoa Kỳ nữa.”

Dù tin lời bà Rice, người công dân Mỹ cũng đành thắt lưng buộc bụng cho qua cảnh vật giá gia tăng, thất nghiệp lan tràn thôi. Cả 3 thứ quyền – hành pháp, lập pháp, và tư pháp – đều tuân lệnh tổng thống, thì còn trông đợi vào đâu!

Nguyễn Đạt Thịnh

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s