Mẹ đã xa và ai sẽ quên ?-Thơ Du Tử Lê

thieu_nu_chai-toc-le_pho

MẸ ĐÃ XA VÀ, AI SẼ QUÊN?!!

Dutule5
Du Tử Lê –

bên mộ cha

khi người ném trả đời cho bão táp,
tôi chọn cho mình một bến sông.
khuya khua vỡ bóng cây chung nghiệp.
vũng tối trôi cùng tôi / biển đông.

khi người ngửa mặt neo thương tích,
tôi chọn cho mình đêm. thủy tinh.
tóc thơm hương cũ. môi tiền kiếp.
nước mắt không mầu / tôi / chảy nghiêng.

khi người đứng trên triền dốc / ngược,
tôi chọn cho mình: tâm tịnh yên.
thời gian sẽ lắng như trầm tích.
ký ức tôi: bầu ngực thiếu niên!

khi người chở buồn xuôi. cuối mắt,
tôi chọn buôn hàng chuyến: nỗi đau.
đường xa, ai gánh sầu tôi / mỏi?
khung vải lên màu nâu. xót nhau!

khi người chọn lửa. rừng nguyên thủy
tôi nhớ cội nguồn tôi là chim.
trở lui. tôi thấy tôi thân thiết:
– quỳ dưới chân người: môi / mắt / riêng.

khi người chọn làm cơn lốc / dữ,
thơ ấu tôi là tâm bão / lên.
ngỡ em cúi xuống. em như mẹ (?)
– mẹ đã xa! và, ai sẽ quên!?!

Thy Nguyên

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s