“Tù binh chiến tranh trong cuộc chiến”chống Tàu cứu nước 1979-1989″(phần 2)-Huỳnh Tâm

Tài liệu

logo văn hóa

mẹ Việt tôi

Tù binh chiến tranh trong cuộ chiến

“chống Tàu cứu nước 1979-1989 (phần 2)

Huỳnh Tâm’ s blog

Trại tù Bác Lý Hà (八里河) tăng cường đội ngũ cai tù, đẩy mạnh quan điểm chiến tranh”tự vệ”, chủ yếu giáo huấn nữ tù binh Việt Nam thấm nhuần tư tưởng thân Mao. Quản lý tù binh sống trong giam cầm chặt chẽ, về cơ bản cải tạo tù binh có mối quan hệ tốt với nhà tù, dần dần sâuđậm đem lòng cảm kích Trung Cộng.

 
 
 
 

Xe bọc thép Trung Cộng thuộc Trung đoàn 55, đang làm nhiệm vụ thảm sát trại nữ tù binhViệt Cộng. Những tù binh còn sống họkhai thác tình dục, đối sử bất lương, mỗikhi có bệnh nhân, bác sĩ không quan tâm,cai tù lạnh nhạt. Họa sĩ Thiết Huyết, loantải trên Lịch sử diễn đàn Trung Quốc.

Đặc biệt nữ tù binh có một số làm rối loạntrật tự, mục đích tập trung vào mối liên hệnam nữ, một số ít nữ tù binh công khai quan điểm chiến tranh biên giới của Trung Cộng. Nhà tù tăng cường quy định giáo
dục và phê bình chiến tranh, nhưngkhông làm tổn thương lòng tự trọng của họ.
Từ khi có các biện pháp quản lý chặt chẽđược hiệu quả, không còn hiện tượng ăn mòn tâm trí của nữ tù binh. Có một số tù binh cẩn thận phát biểu về sự tra tấn của ban quản chế trại tù, do đó, các nữ tù binhViệt Nam đã trải qua những thay đổi quanđiểm lên án Việt Cộng thân Trung Cộng, lúc
này trong lòng họ xuất hiện nhiều câu chuyện lẫn lộng dối trá trong chiến tranh.

Cai tù Danh Khiếu Đinh, và Vương Việt Quân cho biết những nữ tù binh nhập trại càngngày càng đông, họ là lính của Quân độiNhân dân Việt Nam, nay họ được giáo huấn tư tưởng Mao Chủ tịch, cho thấy nhữngnhà lãnh đạo thối nát hiện trên khuôn mặtchế độ chủ nghĩa bá quyền Việt Nam. Ông
thẳng thừng phát biểu: “Chúng tôi, vàngười dân Việt cũng đều muốn sống trong hòa bình, xây dựng tư hữu quốc gia,nhưng các nhà lãnh đạo Việt Nam đi vớiLiên Xô, việc thực hiện chính sách mởrộng, tham gia chủ nghĩa bá quyền bất kể  cuộc sống và cái chết của con người, sở dĩ Trung Cộng mở cuộc chiến tranh”tự vệ”, cơ bản cho Việt Cộng một bài học”.

 
 
 
 
 

Trên chiến trường biên giới Việt Nam-TrungQuốc 1979-1989. Nữ tù binh Việt Cộng bị đánh đập, tra khảo, lấy khẩu cung và làmmồi tình dục cho lính Trung Cộng. Họa sĩ  Thiết Huyết, loan tải trên Lịch sử diễnđàn Trung Quốc.

Chiến binh Nguyễn Thị Liễu, phục vụ trong Quân đội Việt Cộng sau khi bị thương vàlàm tù binh, cô thất vọng ngày đêm phá vỡnước mắt, cô phải vật lộn để ngồi dậy từ trên  đôi cáng, đưa cô vào trạm xá dã chiến nghỉ
qua đêm, cô vội vàng trốn nhưng khôngthoát khỏi bàn tay hảm hiếp, tràng trềnước mắt, đầu hàng: “Việt Nam sẵn sàng tuyên bố bất khả chiến bại. Việt-Hoa mãi mãi tình bạn!” Cho thấy chỉ có tinh thầnchiếu đấu của người Cộng sản sợ kẻ thù  muôn kíp, còn cảm ơn các lực lượng vũ trang và chính phủ Trung Cộng!

Những tình báo Trung Cộng so sánh, nếuđem trại tù binh chiến tranh của TrungQuốc có thể tương đương với ĐứcQuốc Xã. Việt Cộng-Trung Cộng không đề cặp đến vì nó là tội ác chiến tranh, đáng trách Việt Cộng không lên tiếng tố cáoTrung Cộng có phải vì lý do khiếp nhược.

Xe bọc thép Trung Cộng T-62 cỡ nòngtrơn 115-mm, tầm hoạt động trên địa hìnhxấu là 320 km, trên đường bằng phẳng450km, trước khi viên đạn ra khỏi nòng,những nữ tù binh Việt Nam treo lên đạipháo sẽ nhận được độ nóng và độ giật, rồi chết, đây là một lối tử hình tù binh trongchiến tranh Việt Cộng-Trung Cộng1979-1989. Họa sĩ Thiết Huyết, loan tải trênLịch sử diễn đàn Trung Quốc. [2]

Năm 1970, Cán binh Việt Cộng Phùng BảoHiến đã từng bị VNCH bắt làm tù binh,không may, nay làm tù binh lần thứ hai dướitay người anh em Trung Cộng, ông nói: “Tôi đã bị VNCH bắt làm tù binh, nhốttại trại Phú Quốc, một đảo chuyên về ngư  nghiệp của những người giàu có, các doanh
trại được bao phủ bằng tấm lưới sắt,thông qua các hàng lang trại, mọi ngườingủ rộng rãi, ăn uống thừa thải, ngủ trên tấm phản xi măng có chiếu, màn chống muỗi, một năm nhận được ba bộ quần áo, cấp giày, dép, phương tiện vệ sinh rất tốt. Cổ  phần mỗi ngày, ăn sáng, trưa và chiều có
rau, cá, thịt, trứng, nước mắm, đường và sữa.

Còn cho thân nhân gửi tiền mua thuốc lá, bánh kẹo v.v…không bị đánh đập, chonghe đọc báo đài, tự do tập thể dục và chơi thể thao, tổ chức văn nghệ, đờn ca lúc nàocũng thuận tiện, tự do tín ngưỡng có nhànguyện, chùa và thánh thất rất chu đáo. Trừ phi tù binh vi phạm kỹ luật trại, nếu nhẹ
ngủ một đêm trong căn phòng tối, hoặckhông cho ăn rau, trốn trại tù binh phải chịuphạt ngồi trên dây thép gai một buổi.

Trước khi tôi bị bắt, trái tim rất sợ hãi,nhưng bây giờ chúng tôi sống quá tốt, cảm thấy nhẹ nhõm. Chính sách VNCHđối xử nhân đạo với tù binh, tôi ngưỡng mộ điều này, chỉ có chính phủ VNCH xử lý rất ưu đãi duy nhất trên thế giới về tù binh  chiến tranh. Có vào nhà tù mới biết đâu làchân lý, tôi xin chân thành cảm ơn VNCH!”

Trong khi ấy chúng tôi ở tù tại trại ĐôngSơn (东山) tỉnh Vân Nam, Trung Quốc, sốngvà học tập theo Mao, thiếu thốn tối thiểu nhu cầu thiết yếu hằng ngày, chịu đựng tra tấn “7 không”. Không khiếu nại, nguyền rủa, nói chuyện, ăn mặt, phát biểu, phương tiện sinh hoạt tập thể, liên lạc trong ngoài trại. Và “5 học tập” theo quy định của nhà tù: Học tập theo gương Mao Chủ tịch, chiến tranh “tự vệ”, ăn năng hối cải, tù binhgương mẫu, chấp hành quy định nhà tù.Người bị tù như chúng tôi đã hết không còn
hy vọng để sống.

Nữ tù binh trên đường chuyển trại. Họa sĩThiết Huyết, loan tải trên Lịch sử diễn đànTrung Quốc.

Những tù binh sau khi giáo huấn, phát biểu theo cảm hóa:

Dương Đức Bình cựu chiến binh Việt Minh hoạt động quân báo, trong thời chiếntranh chống Quốc Dân Đảng đã có mười lần đến Trung Quốc tiếp nhận nguồn cung cấp chiến tranh cho Việt Nam và giao thôngvận tải nói: “Trong chiến tranh đời tôi quá trớ trêu đã từng làm tù binh của Trung
Cộng, từ đó hóa thân sâu sắc và nhận rõ đâu là giáo dục của nhà tù chiến tranh”.

Ô, Mai Liêu một tù nhân chiến tranh chobiết: “Tôi là một chứng nhân của Trung Cộng chân thành truy tố chiến tranh Việt Nam-Trung Quốc. Họ tuyên truyền dối trávà bóp méo sự thật tù binh trong chiến
tranh 1979-1989, đôi khi vu khống sai thựctế”. “Họ rêu rao tối ngày về tình hữu nghịgiữa nhân dân hai nước và những nỗ lực để khôi phục lại các nhân chứng, nhưngkhông bao giờ thực hiện bất kỳ điều nào”.
“Sau khi học tập vì sợ hãi người tù phátbiếu như một, tất cả mọi thứ nghe một chiều. “Trung Cộng giáo dục những thế hệ tương lai trân trọng tình hữu nghị giữa nhân dân hai nước và phục hồi tình hữu nghị Việt Nam và Trung Quốc đã một lầnchiến tranh tự vệ”.

Tù binh Nguyễn Đinh Chí cho biết: “Trong những năm qua, Trung Cộng viện trợ choViệt Cộng vô điều kiện, cho dù đó là vũ khíđạn dược, hoặc gạo, vải, thậm chí cả giàyvà vớ, bàn chải đánh răng và những vậtdụng cần thiết hằng ngày, cuộc xung độtvũ trang tại biện giới vào những năm1979-1989, các nhà chức trách Việt Cộng-Trung Cộng đã biết trước”.

Cai tù Ngô Hiểu Khoa (Wu Division) chobiết: “Tôi là người Việt Nam, lớn lên ăn cơmcủa Trung Cộng, bây giờ mặc đồngphục viện trợ Trung Cộng, cao hơn tôi phải sử dụng vũ khí Trung Cộng để chống lạinhân dân Việt Nam, mà tôi đã tham giachiến tranh xung đột biên giới 1989, hồi
tâm tôi là người bất lương, sau khi hoàn tấtnhiệm vụ cai tù giết lại người Việt”.

khóc ảnh động

(còn tiếp)

Huỳnh Tâm

 

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.