Hà Nội có “bún mắng cháo chửi” thì Cali/US cũng có “phở chửi cháo mắng ” !!

baby reading newspaper

“Phở chửi cháo mắng ” của Vịt kìu tại Mỹ !

Vũ Xuân Tráng

 
10 giờ sáng vừa đậu xe vào tôi đã thấy có lác đác vài người đợi bên ngoài. Nhưng khi bước vào trong lại thấy có 3,4 bàn trống. Chưa kịp lên tiếng thì một bác gái lớn tuổi kế bên đã hỏi người phục vụ: “Nhiều bàn vậy sao không cho bác vô ngồi?”.
Bằng một giọng điệu gay gắt, anh phục vụ trả lời như những người khách đang đứng đợi không có mắt: “Bác nghĩ sao có bàn mà không cho bác vô ngồi?”
Tôi cảm thấy có một chút khó chịu về cách nói chuyện của một thanh niên với một bác lớn tuổi nhưng vẫn ghi tên mình vào danh sách những người đợi để vào ăn.
Vài phút sau, một cặp vợ chồng (không phải người Việt Nam, tôi nghe họ nói chuyện thì nghĩ chắc là Hàn Quốc) đang ngồi đợi để kêu món, có lẽ vì lâu quá không thấy người phục vụ mang ra thực đơn nên họ dơ tay để hỏi.
Cũng là anh chàng phục vụ gắt gỏng lúc nãy, lần này với một thái độ còn tệ hơn, anh quát vào mặt đôi vợ chồng trẻ: “Can you wait for a minute? Do you know what waiting means??” – “Anh chị đợi một vài phút không được à? Anh chị có biết đợi nghĩa là gì không??”
Cặp vợ chồng trẻ ngỡ ngàng đến không thốt ra được lời nào. Nhưng chưa hết, anh quát tiếp một cách lập đi lập lại: “Do you not understand what I’m saying??” – “Anh chị không hiểu tôi nói cái gì à??”
Nhìn đôi vợ chồng trẻ đang trố mắt há hốc mồm, tôi nghĩ chắc có lẽ trong đời họ chưa từng tới một nhà hàng nào mà bị phục vụ quát vào mặt như vậy. Đi ăn ở nhiều nhà hàng Việt, tôi cũng quen với cung cách phục vụ tương đối kém hơn các nhà hàng Mỹ, nhưng có lẽ đây cũng là lần đầu tiên tôi chứng kiến một sự việc như thế này.
Sự bực bội kèm theo xấu hổ trước cặp vợ chồng người Hàn yêu ẩm thực Việt, thế là tôi đi đến và nói với người phục vụ: “Anh nên có thái độ lịch sự hơn với khách của anh. Thái độ như vậy với khách là một thái độ không thể chấp nhận được.”
Trong sự ngạc nhiên tột độ của tôi, bạn tôi cũng như nhiều người khách có mặt, anh chàng này quay lại và bắt đầu văng tục như điên cuồng vào tôi, đủ thứ các từ ngữ như “đờ mờ, cờ lờ, v.v. và v.v.”.
Tôi thật sự ít khi gặp phải những trường hợp bị chửi tục như thế này và cũng không có thói quen nói tục nên đâm ra chới với không biết phải phản ứng thế nào. Lúc đó tôi nghĩ may quá, có ông chủ quán đứng đó, tôi bèn đi tới ông chủ định để trình bày sự việc.
Ông chủ quán tên là Tuấn Cảnh, tôi không quen ông nhưng chỉ biết sơ qua về ông qua một vài người bạn vì ông cũng làm trong nghành truyền thông. Ông là một người đọc tin tức ở một đài TV tiếng Việt địa phương.
Tôi đến và nói với ông chủ: “Anh à, người làm của anh chửi khách như vậy và lại còn văng tục đối với em trong khi em nói chuyện rất lịch sự với anh ta. Đây là một thái độ không thể chấp nhận được của một người phục vụ…”
Tôi chưa kịp nói đến câu thứ hai thì ông chủ đã quay lưng bỏ đi, cứ như mắt không thấy, tai không nghe được bất cứ điều gì.  Chưa hết, ông chủ vừa bỏ vào trong thì người phục vụ cũng từ trong bước ra và lại… văng tục vào mặt tôi tiếp tục.
Không cần phải ở lại nơi vô văn hóa như thế này thêm một giây phút nào, tôi và bạn tôi lập tức bỏ đi. Chúng tôi cũng không biết rằng, sau khi chúng tôi bỏ đi thì một số khách khác đang đứng đợi cũng bỏ đi.
Sau đó chúng tôi lái đến nhà hàng Sông Hải, cũng một tiệm phở có tiếng ở gần đó, thì gặp lại vài khuôn mặt quen thuộc ở “quán phở chửi” trước đó. Tôi cũng gặp lại cặp vợ chồng người Hàn Quốc kia. Hai vợ chồng trẻ cho biết những người khách khác đã chỉ họ tới đây.  Tôi thấy thương họ vì dù bị đối xử như vậy, họ vẫn không bỏ quyết tâm để được ăn một tô phở Việt.
Tôi nói xin lỗi họ về những gì đã xảy ra và khẳng định rằng không phải nhà hàng Việt Nam nào cũng đều như vậy. Và tôi cũng hứa với lòng là về nhà phải viết một cái gì đó về sự việc vừa xảy ra, bởi vì tôi không thể im lặng và tiếp tục dung dưỡng loại văn hóa phục vụ như thế này trong cộng đồng của chúng ta.
Vũ Xuân Tráng
 PHỞ KIMMY Ở LITTLE SÀI GÒN TỪNG NỔI DANH MỘT THỜI LÀ “PHỞ CHỬI”
 Comments
Dưỡng Thiên Thu
 Các bạn nếu đến tiệm phở Kim Quy trên đường Euclid và Warner bạn sẽ nhận được một thái độ khác hẳn và cực kỳ khũng khiếp hơn là người chủ quán phở sẽ nhìn bạn với cặp mắt là bạn là người đến tiệm của họ để ăn trộm . Bạn hãy đến một lần đi , đừng chỉ nghe tôi nói mà vội tin nhé .
Trinity Hồng Thuận Dưỡng Thiên Thu: Quán phở Kim Quy (lúc trước gọi là Kimmy), tôi chưa từng ăn bao giờ nhưng có nghe ba tôi kể, cũng một loại “phở chửi” ở Bolsa. Có một lần ba tôi vào ăn không thấy trong dĩa rau có ngò gài bèn hỏi xin người phục vụ. Và đây là câu trả lời của anh chàng phục vụ: “Ở đây không có ngò gai, muốn ăn ngò gai thì vô chợ mà mua!” (??!)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.