Chuyện Lắk Kon Ku hôm nay

người sắc tộc đọc báo

Kon Tum: Án mạng trong đêm chung kết U23 châu Á

Ngày 28/1, ông Nguyễn Thành Cơ- chủ tịch UBND P.Nguyễn Trãi, TP Kon Tum– cho biết hung thủ gây ra cái chết cho anh Hoàng H. Kh (48 tuổi, ngụ tại đường Nguyễn Văn Linh, P.Nguyễn Trãi, TP Kon Tum) đã đến Công an P.Lê Lợi, TP Kon Tum đầu thú.

Gia đình lo hậu sự cho nạn nhân

Theo thông tin ban đầu, khoảng 21h ngày 27/1, trên đường Phạm Văn Đồng, TP Kon Tum xảy ra vụ án mạng, nghi phạm là Nguyễn Hoàng Sa (42 tuổi, ngụ tại tổ 4, P.Trần Hưng Đạo, TP Kon Tum) làm nghề lốp ô tô.

Khi đang điều khiển xe ô tô trên đường đi làm lốp trở về đến đoạn đường Phạm Văn Đồng, TP Kon Tum thì va chạm với xe mô tô của anh Hoàng H. Kh, dẫn đến xô xát. Sẵn có cây sắt trên xe, nghi phạm Nguyễn Hoàng Sa đã đánh vào vùng ngực anh Hoàng H. Kh. Hậu quả, anh Khánh tử vong trên đường đi cấp cứu.

Ngay sau khi xảy ra vụ án mạng, nghi phạm Nguyễn Hoàng Sa đã đến Công an P.Lê Lợi đầu thú. Vụ việc đang được Công an tỉnh Kon Tum điều tra làm rõ.

Theo Nongnghiep.vn

Lâm Đồng: Án mạng kinh hoàng – Giết chủ nợ rồi chôn xác phi tang trong rẫy cà phê

 

Chiều 28.1, các cơ quan chức năng tỉnh Lâm Đồng tiến hành khai quật thi hài nạn nhân của vụ án giết chủ nợ rồi chôn xác phi tang trong rẫy cà phê.

Giếng cạn, nơi Vũ phi tang xác anh Tuấn Lâm Viên

Nạn nhân của vụ án mạng là anh Võ Thành Tuấn (27 tuổi), ngụ thôn Đồng Lạc 1, xã Đinh Lạc, H. Di Linh (Lâm Đồng).

 

https://www.facebook.com/plugins/video.php?href=https%3A%2F%2Fwww.facebook.com%2FClip247%2Fvideos%2F1749214811802439%2F&show_text=0&width=560
Thông tin ban đầu từ Công an tỉnh Lâm Đồng, cho biết vụ án mạng xảy ra ngày 23.1, khi anh Tuấn lái xe máy đến nhà Trần Quốc Vũ (31 tuổi, ngụ cùng thôn với Tuấn) để đòi nợ 15 triệu đồng mà Vũ nợ trước đó.

Thu mẫu vật quần áo mà Vũ đốt Lâm Viên

Tại nhà Vũ hai bên xảy ra mâu thuẫn, nên Vũ đã đâm chết Tuấn. Sau đó, Vũ bó xác Tuấn chở vào rẫy cà phê ở khu Sở Hựu, thuộc tiểu khu 645, xã Tam Bố, H. Di Linh (Lâm Đồng), cách nhà Vũ 25km. Tại đây Vũ ném xác Tuấn một giếng cạn, lấp đất và phủ các cành cà phê khô lên để phi tang.

Thu hồi cặp nhẫn của nạn nhân Tuấn mà Vũ giấu dưới gốc cà phê Lâm Viên

Vũ lấy 2 chiếc nhẫn trên tay Tuấn giấu dưới gốc cà phê, sau đó đốt quần áo và bóp của Tuấn.

Tiếp đó, Vũ về nhà lái chiếc xe máy của Tuấn chạy xuống giữa đèo Bảo Lộc cách xa hiện trường vụ án mạng khoảng 80km, ném xuống vực sâu để phi tang.

Người dân hiếu kỳ xem khai quật thi thể anh Tuấn Lâm Viên

Công an địa phương nhận được tin báo từ gia đình, ngày 23.1, Tuấn đi đòi tiền nợ một số người nhưng không thấy về nhà, gọi điện cũng không liên lạc được. Sau khi vào cuộc, Công an tỉnh Lâm Đồng khoanh vùng một số nghi can để điều tra. Bằng các biện pháp nghiệp vụ và kiên trì đấu tranh, sáng 28.1 Trần Quốc Vũ khai nhận hành vi giết chết anh Tuấn.

Nghi phạm Trần Quốc Vũ Lâm Viên

Trưa 28.1, Các cơ quan chức năng đưa Tuấn đến đèo Bảo Lộc để thu hồi chiếc xe máy tang vật. Chiều cùng ngày, cơ quan chức năng đã vượt chặng đường gập ghềnh, cheo leo để đến khu Sở Hựu tiểu khu 645 khai quật thi hài anh Tuấn.

 
 

Đưa Vũ về trại giam Lâm Viên

Vụ việc đang được tiếp tục điều tra mở rộng.

Theo Thanhnien.vn

Đắk Lắk: Ép dân đóng tiền xây dựng đường giao thông nông thôn mới

 

Thời gian qua, người dân thôn 8 (xã Cư Bao, thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk) rất bức xúc về việc chính quyền ép đóng tiền xây dựng nông thôn mới. Mặc dù Thủ tướng Chính phủ, tỉnh Đắk Lắk đã có nhiều văn bản chỉ đạo nghiêm cấm việc huy động đóng góp đối với gia đình chính sách, hộ nghèo, người già… nhưng cấp dưới vẫn “vận động”.

dak-lak-ep-dan-dong-tien-xay-dung-duong-giao-thong-nong-thon-moi

Tỉnh chỉ đạo, thôn không làm theo

 

Sau khi nhận được công văn số 1447, ngày 13/8/2014 của Thủ tướng Chính phủ về việc thực hiện hiện chương trình mục tiêu quốc gia, UBND tỉnh Đắk Lắk đã có văn bản số 6882 chỉ đạo đến các địa phương về vấn đề huy động vốn đóng góp.

Cụ thể, UBND tỉnh yêu cầu các địa phương về việc đóng góp phải bàn bạc dân chủ và được sự đồng ý của dân, trong quá trình thực hiện tuyệt đối không được bắt buộc người dân phải đóng góp và không được huy động quá sức dân; không được yêu cầu những hộ nghèo, người già, người già neo đơn, người tàn tật, hộ khó khăn, hộ chính sách phải đóng góp…

“Trong trường hợp nếu địa phương nào để xảy ra tình trạng huy động quá sức dân, gây khó khăn trong việc xác nhận và giải quyết quyền lợi chính đáng của nhân dân theo chế độ, chính sách của Đảng và Nhà nước thì Chủ tịch UBND các huyện, thị xã, thành phố nơi xảy ra tình trạng đó phải chịu trách nhiệm trước Chủ tịch UBND tỉnh”, văn bản chỉ đạo nêu rõ.

Mặc dù tỉnh đã có chỉ đạo không thu tiền đóng góp của các hộ chính sách, hộ nghèo…, tuy nhiên tại thôn 8 (xã Cư Bao, thị xã Buôn Hồ, tỉnh Đắk Lắk) tình trạng này vẫn diễn ra khiến người dân vô cùng bức xúc.

Theo các hộ dân tại đây, mỗi khi có đợt huy động làm đường giao thông nông thôn mới, những hộ gia đình đều phải đóng theo nhân khẩu. Cụ thể, bất kể người già dưới 70 tuổi, trẻ em đã có giấy khai sinh đều phải đóng góp tiền bằng với người có khả năng lao động.

Một người dân (xin được giấu tên) cho biết, trong năm 2016 khi có kế hoạch làm đường nông thôn mới, gia đình ông đều phải đóng 110.000 đồng/người, tổng cộng với 4 người trong nhà, ông phải đóng số tiền là 440.000 đồng. 

“Gia đình tôi có hai vợ chồng và hai con nhỏ, người con đầu chỉ mới 12 tuổi, con út mới được 6 tuổi chưa có khả năng lao động, nhưng bất cứ khi nào làm đường nhà tôi đều phải đóng cho cả 4 suất”, người dân này bức xúc. Cũng theo người dân này, không chỉ gia đình ông mà còn một số gia đình khác cũng trong hoàn cảnh tương tự.

Trường hợp của ông Nguyễn Quang Duẩn (sinh năm 1962, thôn 8), mặc dù là bệnh binh với tỷ lệ thương tật là 68%, vợ lại mới mổ tim không có khả năng lao động nhưng gia đình ông vẫn phải đóng như các hộ gia đình khác.

Ông Duẩn cho biết, ông là bệnh binh hạng hai nên ông và hai người con trong thời gian đi học vẫn được Nhà nước hỗ trợ nhưng ông không hiểu lý do tại sao từ năm 2012 khi bắt đầu có kế hoạch triển khai đường giao thông nông thôn, gia đình ông bắt buộc phải nộp tiền theo đầu người.

Do không đồng tình nên sau đó ông Duẩn đã làm đơn gửi các cơ quan chức năng. Kể từ năm 2012 – 2014, gia đình ông không phải đóng tiền làm đường giao thông nông thôn. Nhưng vào năm 2015, cán bộ thôn lại yêu cầu gia đình ông đóng 1,7 triệu đồng cho những lần triển khai làm đường. “Sau nhiều lần kiến nghị, đến năm 2016 thôn chỉ miễn giảm cho mỗi cá nhân tôi, còn 3 người trong gia đình vẫn phải đóng. Nếu gia đình nào không đóng tiền sẽ bị “bêu” tên trong mỗi cuộc họp dân”, ông Duẩn bức xúc nói.

Không chỉ các hộ thương binh vẫn phải đóng tiền xây dựng đường giao thông nông thôn mà những gia đình thuộc dạng hộ nghèo, lo cái ăn cái mặc còn khó vẫn phải đóng tiền xây dựng khiến người dân nơi đây không khỏi lo lắng.

Thôn tự đóng góp, xã không can thiệp

Ông Phạm Bá Mạnh – trưởng thôn 8 cho biết, do năm ngoái người dân đã triển khai họp dân thống nhất đóng tiền theo khẩu nên đến năm nay, các hộ dân đều đồng tình với phương án cũ. Cụ thể, trẻ em có tên trong hộ khẩu và người già dưới 70 tuổi đều phải đóng góp số tiền 110.000 đồng.

Theo ông Mạnh, các gia đình hộ nghèo năm 2016 vẫn phải đóng tiền, nhưng năm nay sau khi họp dân đã thống nhất miễn giảm cho những hộ nghèo. Còn về trường hợp thương bệnh binh, theo ông Mạnh chỉ có người trong diện này mới được hưởng chế độ miễn giảm, còn những người khác trong gia đình vẫn phải đóng góp như các gia đình khác.

Về vấn đề này, ông Đậu Công Điền – Phó Chủ tịch xã Cư Bao cho biết, việc thôn 8 vận động theo đầu người đã được thực hiện từ hai năm nay và được người dân thống nhất, ủng hộ, còn về vấn đề có miễn giảm hộ nghèo hay hộ có người khuyết tật thì do thôn tự biểu quyết, còn xã chỉ dựa trên văn bản thôn báo cáo lại và không can thiệp vào việc đóng góp. Theo ông Điền, để xảy ra tình trạng người dân bức xúc như báo chí phản ánh có thể là do thôn sơ suất, sử dụng từ ngữ không hợp lý mới dẫn đến hiểu lầm. Còn về việc áp lực thành tích thì lãnh đạo địa phương khẳng định là không có, ông Điền cho hay.

 

Ông Dương Tín Đức – Phó Chánh Văn phòng Ban điều phối Xây dựng nông thôn mới tỉnh Đắk Lắk cho biết, tỉnh đã ban hành nhiều văn bản yêu cầu các địa phương phải tùy vào sức dân mà vận động, đóng góp, không nóng vội, chạy theo thành tích. Bên cạnh đó, tỉnh nghiêm cấm việc bắt buộc các hộ nghèo, gia đình chính sách phải đóng góp.

Cũng theo ông Đức, Buôn Hồ là xã điểm nông thôn mới nên có thể nhiều thôn, buôn chưa thực hiện việc vận động đúng theo quy định. Đơn vị sẽ cử cán bộ xuống địa phương kiểm tra việc vận động theo đầu người, đồng thời sẽ có văn bản nhắc nhở trên toàn tỉnh

Theo Tapchigiaothong.vn

Thành viên đặc biệt trong gia đình người quản tượng già Tây nguyên

Cao nguyên Gia Lai vốn tự hào về nghề thuần dưỡng voi rừng và có đàn voi nhà đông đúc. Thế nhưng, theo thời gian, đại ngàn nơi đây dần mai một. May mắn thay, vẫn còn đó một con voi độc nhất tồn tại bên người quản tượng già Ksor Chăm (76 tuổi, ngụ làng Plei Pa Kdranh, xã Chư Mố, huyện Ia Pa).

thanh-vien-dac-biet-trong-gia-dinh-nguoi-quan-tuong-gia-tay-nguyen

Con voi nhà duy nhất ở Gia Lai

Trong trí nhớ của ông Ksor Chăm, thời trẻ đã không ít lần được theo ông nội mình ngất ngưởng trên bành voi Thoong Khăm đi uống rượu hết làng này sang làng khác trong sự thán phục của các quan thầy người Pháp. Ông không thể nhớ cả vùng Chư Mố lúc đó có bao nhiêu con voi, chỉ biết là rất nhiều.

Riêng nhà ông đã có tới 3 con voi đực: Thoong Khăm, Thoong Xa và Đak Xom. Nhưng hầu hết đàn voi của buôn làng đều đã chết vì bom đạn Mỹ thời chiến tranh, số ít còn lại cũng ngã xuống vì bệnh tật, thiếu thức ăn. Những người quản tượng vì thế cũng bỏ đi nơi khác, số ít chuyển sang làm ruộng, rẫy. Đến nay, cả Gia Lai chỉ còn lại duy nhất con voi Yã Tao của ông.

Năm 1990, ông Ksor Chăm mang 5 cây vàng qua Đắk Lắk, tìm đến huyện Lạc Thiện mua con voi cái đặt tên là Yã Tao. Theo tính toán của ông, con voi này cũng gần 60 tuổi, hiền lành và ngày ngày mưu sinh cùng ông chủ. Vào mùa thu hoạch mì, cà phê, những nơi mà xe cơ giới không vận chuyển được thì người dân sẽ thuê Yã Tao thồ và phải trả công. Hết mùa thì voi được xích lại và thả tít vào tận rừng sâu vì thức ăn trong đó dồi dào.

Bây giờ, ông Ksor Chăm cũng đã già yếu đi nhiều nên gần chục năm nay ông đã không còn đủ sức để rong ruổi theo con voi vào rừng kiếm cái ăn cho nó nữa. Công việc quản tượng giờ được ông truyền lại cho người con rể Ksor Alơh.

Anh Ksor Alơh gùi gạo, muối vào rừng sâu thay cha vợ mình rong ruổi theo con voi để kiếm cái ăn cho nó và cũng để nó kiếm cây thuốc tự chữa bệnh. Vậy nên có khi cả tháng anh mới về nhà một lần. Còn ông Ksor Chăm thi thoảng nhớ voi lại khăn gói vào rừng tìm voi.

“Tôi nhớ mãi đêm ấy, một tiếng đoàng súng kíp vang lên, rồi Yã Tao bị trúng hơn 20 viên đạn chì ở má phải, máu đổ ròng ròng. Nhờ có cây thuốc trồng ở nhà, tôi giã nát đắp lên mặt, những viên đạn tự rời ra, hơn 1 tuần thì vết thương lành hẳn. Sau đó, ở trên rừng, Yã Tao tự tìm cây thuốc chữa bệnh cho mình”, ông Ksor Chăm cho biết.

 
 
 

Ông Ksor Chăm bảo mình có 9 người con, 6 gái và 3 trai, tất cả đã được dựng vợ gả chồng. 3 người con trai thì đứa làm cán bộ xã, đứa đi làm ăn xa nên cũng mất hơi voi từ lâu. Giờ chỉ có 2 người con rể là Ksor Alơh, Siu Kiêm và ông là ngồi được trên lưng voi.

Biết được nhà ông Ksor Chăm sở hữu voi, lâu nay, rất nhiều người đến hỏi mua voi Yã Tao. “Nhiều người lắm, có cả người nước ngoài hỏi mua Yã Tao. Cách đây ít năm, có công ty du lịch hỏi mua giá 1,5 tỷ nhưng tôi từ chối. Không phải tôi chê tiền mà ai nỡ bán đi một thành viên trong gia đình”, ông Ksor Chăm cho biết.

Nói rồi, người quản tượng già bảo, voi không chỉ là một tài sản lớn mà là con vật linh thiêng, là niềm kiêu hãnh của dòng họ, buôn làng. Ông nhất quyết sẽ không bán, sau này ông có mất đi sẽ để lại cho con cháu nuôi. Ước nguyện lớn nhất của ông lúc này là mong sao tìm cho Yã Tao được một chú voi đực, với hy vọng Yã Tao sẽ sinh được chú voi con. Như thế, làng voi Chư Mố sẽ không lo bị xóa sổ voi.

thanh-vien-dac-biet-trong-gia-dinh-nguoi-quan-tuong-gia-tay-nguyen

Hoài niệm nghề voi

Ngồi trò chuyện, ông Ksor Chăm bảo, nuôi voi cũng phải mời thầy cúng làm lễ đặt tên cho nó, tiệc rượu linh đình mời cả làng đến chứng kiến. Làm điều này là để cho voi nhận mặt làm quen, sau này gặp nhau nó không làm hại đến ai.

Trong lễ đặt tên cho voi, người chủ phải đặt một quả trứng gà dưới đất, gọi lên một loạt cái tên để khi voi ưng cái tên nào đó, nó sẽ giẫm nát quả trứng còn không ưng thì thôi. “Với người Tây Nguyên, voi không chỉ đắc dụng trong công việc nặng nhọc như kéo gỗ làm nhà, vận chuyển nông sản… mà còn chứng tỏ được vị thế của chủ voi trước cộng đồng, thể hiện sự giàu có, địa vị bề trên”, ông Ksor Chăm nói.

Nhưng để huấn luyện một con voi không hề đơn giản, thậm chí có khi còn nguy hiểm đến tính mạng. Quá trình huấn luyện phải dùng chiếc kuh, là một cái gậy làm bằng thân cây le già rắn chắc, phía trước có bịt mũi sắt nhọn và có một móc sắt chìa ra để ngoắc vào huyệt nơi tai voi rồi điều khiển. Muốn voi đi sang phía nào thì dùng chiếc kuh ngoắc vào huyệt ở tai kéo voi đi sang bên đó. Khi voi bướng bỉnh không nghe thì dùng đầu nhọn của chiếc kuh đâm mạnh vào huyệt ở trên đầu, phía sau tai voi. Riêng voi lớn đã thuần dưỡng rồi thì dùng vòi quật mạnh vào thân như răn đe, bắt phải tuân theo.

“Nói thì vậy chứ công việc huấn luyện voi thật không đơn giản. Vì con voi không thích người lạ đến gần. Một con voi phải mất hơn hai tháng, ngày nào cũng phải ăn ngủ gần chỗ nó để cho ăn, trông chừng và để nó quen hơi của chủ. Sau đó, mới chịu cho mình leo lưng nó để huấn luyện”, ông Ksor Chăm cho biết.

Nghề quản tượng cũng rất kén người và có lắm điều phải kiêng kỵ, nhất là không được uống rượu và ăn thịt chó, vì con voi rất ghét chó, khi chó đến gần là nó rống lên dọa nạt và dùng vòi quật chết hoặc xua đuổi. Kể cả khi voi đã thuần dưỡng rồi, chủ voi uống rượu say thì không được đến gần vì sẽ làm con voi sợ. Đã có không dưới 2 lần ông Ksor Chăm phải nhờ người làng lần theo dấu chân voi vào rừng tìm kiếm về vì những lý do như thế.

Trong dịp lễ Tết, nhất là khi mừng nhà mới, chủ voi tổ chức tiệc rượu linh đình mời khách, phải cho voi ăn ngon để tạ ơn nó đã giúp kéo gỗ làm nhà. Trường hợp voi bị chết, chủ voi làm lễ cúng, mời cả dòng họ, cả làng đến uống rượu; làm mộ cho voi ở sâu trong rừng, cách xa khu nhà mả của làng, khắc bia bằng cây rừng có hình voi. Khu vực này nghiễm nhiên trở thành vùng đất thiêng, không ai dám làm ruộng rẫy ở nơi đây.

Rời nhà ông Ksor Chăm, chúng tôi vẫn không quên được hình bóng voi Yã Tao. Chú voi này không chỉ minh chứng cho một thời hùng vĩ của mảnh đất Gia Lai với bạt ngàn rừng xanh, tràn đầy muông thú, mà còn là “nhân vật lịch sử” minh chứng cho sự đổi thay của thời cuộc, khi những cánh rừng tưởng chừng như bất tận đã “biến mất”, muông thú cũng bị tiêu diệt dần.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s