“Chùm” thơ của Chu Vương Miện về Bà Huyện Thanh Quan/Hồ Xuân Hương

Bà Huyện Thanh Quan

VỀ BÀ HUYỆN THANH QUAN

Và HỒ XUÂN HƯƠNG

chuvuongmien

Chu Vương Miện

* BÀ HUYỆN THANH QUAN

đèo Ngang

con chim quốc nhớ nước kêu cuốc cuốc
con chim da da nhớ nhà kêu gia gia
ta nhòm bờ bãi đông tây nam bắc
chả chốn nào quê hương ? chả chốn nào nhà ?
nơi đèo Ngang [ đang nghèo ] bà Huyện đi qua
chôn Động Hời xưa mồ mả Chămpa
giờ hiu quạnh lờ mờ toàn sương khói
nhà rợ nghiêng nghiêng bóng xế tà
bà Huyện trên quan lộ về Thuận Hóa
cung miếu triều xưa rủ bòng cờ
lau sậy mọc hoang ven đường quan tái
chung nỗi lòng người với xót xa
lác đac nom sông thuyền vài lá
sóng lan man vỗ mãi lên bờ
người xưa giờ đã về qui ẩn
gió lào thổi mãi nỗi can qua

mỗi năm Bà Huyện về thăm nhà
nơi này đang nghèo nghèo xót xa
qua Quảng Bình Đèo Ngang rồi Hà Tĩnh
núi sông thấm mệt net can qua
bà ra rồi bà lại vào
Hoành Sơn Nhất Đới tự thủa nào
thiên thư để sẵn cho nhà Nguyễn
xưa rầy chừ ? chỉ thế sao ?

ĐÈO NGANG

qua-deo-ngang

*
cả tháng nay trời chớm vào hè
hương đồng mưa lệch dưới lùm tre
người đang nằm khểnh nơi hẻm núi
chan hòa gió thổi 1 giòng khe
bước tới đèo Ngang bóng xế tà
ngươi về bà Huyện bước trong mưa
dặm hòe cô lẻ nơi Thuận Hóa
rải rác đồi nghiêng rợ mấy nhà
thôi đành mỏi miệng con quốc quốc
chuông sớm mủi lòng cái gia gia
người về hay người còn nán lại
cõi ngoài rêu đã phủ phên thưa
đèo Ngang chắn nẻo Hoành Sơn cũ
bà Huyện đương tim dấu vết xưa
cảnh cũ liu điu thung với lũng
cố nhân giờ đã tếch trong mù
khách đi qua đó chồn chân lại
chạnh niềm cố quận buổi can qua
niềm đau còn nặng trong tỳ phế
ngẩn ngơ bảng lảng mấy canh gà?
mình cây nắng nhuộm ở phương mô
bà Huyện ngó hoài rặng liễu đưa
cung miếu triều xưa hồn thu thảo
hồn thiêng sông núi ở phương nào ?

bây giờ thiên hạ đang ngủ cả
Bà Huyện nhớ quê thức trên đèo
1 giải Hoành Sơn chia thiên hạ
thảo nào khúc khủyu lắm gien nan
nghe hoài o thấy chi cuốc cuốc
tìm hoài chả thấy cái gia gia
cung miếu triều xưa hoang cùng phế
lay lắt ven sông mấy rặng dừa

LẠC ĐƯỜNG

đèo ngang2

lạc đường theo chó
lạc ngõ theo trâu
con chó có bờ hè để ngủ
con trâu có chuồng tới tối về
bao năm ta có quê để ra đi
có nước thì ra khỏi nước
Thục đế thác đi hoá thành chim quốc
kêu suốt ngày suốt tháng suốt năm
bây giờ ta có nhiều thứ hồi âm
mà cầm bút chống cằm viết chả nổi
cũng chả còn nhìn thấy con thuyền
dong buồm về Pắc Hổi
phiá đông biển Hai Nàm
ta vẫn chiều chiều ngó mãi về trung
bên kia Thái Bình Dương rặng dừa vẫy gọi
chả lẽ làm mỏm nuí phiá tây đứng đợi
bụi tàn canh gió lốc cuối trời
quê hương chừ 1 chốn đôi nơi
đất mầu mỡ để cho ngươi chia cắt
nay phần đất phần nuí đồi phần thác
sông liền sông liền giải gĩa từ ta ?
những miền đồng rừng đất mẹ quê cha
nay được chuyển tên nhập vào Trung Quốc
tỉnh Lạng Sơn đâu còn thác Bản Giốc
thác quanh năm đổ nước xuống nuôi ngươì
ta chốn này gọi lớn Việt Nam ơi ?

bước tới Đèo Ngang đã hết ngày
Hoành Sơn Quan trụ ở nơi này
ngày xưa biên giới Chăm- Đại Việt
bây chừ tảng đá vẫn còn đây ?
ngó quanh nào thấy gia gia cuốc
mà khói cùng mây vẫn toả đầy
Trịnh Nguyễn còn ghi dầy dấu tích
hương trầm hương quế thỏang đâu đây

NHỚ NƯỚC ĐAU LÒNG

đèo ngang3
*

nhớ nước con quốc kêu cuốc cuốc
nhớ nhà con chim gia kêu gia gia
ta đứng chốn này khóc khô nước mắt
nhìn hoài hòai nơi đất mẹ quê cha
bà Huyện đi dăm ngày về co quóc
qua đèo Ngang qua Thuận Hóa thời xưa
đất nước khó khăn toàn thung với lũng
toàn núi cùng đồi vươn ra đảo Hoàng Sa
kinh thành cổ vẫn mái nhà ngói đỏ
vẫn nội thành cây cỏ lá chen hoa
cung miếu triều xưa giờ đổi khác
thời gian ơi xóa mất mấy canh gà ?
cỏ dại che mờ đường quan lộ
chiều tà bóng núi ngả xa xa
thương nước cũng đành dằn nơi bụng
thương nhà toàn bão táp phong ba
hờn thiêng sông núi vang đâu đó
1 giải Trường Sơn bụi bay nhòa
dừng chân góc núi nhìn ra biển
sóng ba đào vỗ mãi Khúc Hận Ca

Thăng Long hoài cổ

thành Thăng Long
*
ngàn mai lác đác chim về tổ
dặm liễu bâng khuâng khách nhớ nhà
[ thơ Bà Huyện Thanh Quan ]
trấn bắc hành cung gạch dãi dầu
đi bộ suốt đời chân mỏi đau ?
hồi chuông kim cổ vang đáy ruột
lớp sóng phế hưng ngoí uá mầu ?
cảnh cũ ngươì xưa tàn mây khói
ngẩn ngơ biển rộng rẫy nương dâu ?
đầm đầm ngọn lá đầu thu muộn
ô toả non tây ? bạc mấy đầu ?
dặm liễu phất phơ miền hoang dã
lòng quê chậm bước bước về đâu ?
chim việt
mặt phàm giọng hát nam bình
thâm khuê công chuá Huyền Trân thở dài
cơ trần giọng hát nam ai ?
Chế Mân trăn trở về 2 cõi bờ
nước non 1000 dậm lờ đờ ?
tình yêu đích thực ? nhấp nhô tuyệt vời ?
1 năm cưả bể ngọt buì ?
tây phương cực lạc canh dài đa mang
Việt Chàm 1 chiếc thuyền nan

lung lay
lung lay là bệnh cuả trời
mịt mờ mê gái bệnh ngươì mần thơ ?
thiên san úp xuống cái lờ ?
bắt con cá nghạnh lên bờ nấu chua
mây qua rặng nuí đã trưa ?
bệnh thi nhân lắm bệnh chuà bà đanh
yêu nhau cũng để hành thân ?

Vuông chiếu thi nhân xưa nay

Hồ Xuân Hương1


bà chuá thơ nôm
tọa trên gốc cây đề
trước mặt bày mấy trái mít
tay trái cầm cái quạt
tay phaỉ cầm bát bánh trôi nước

bà Huyện Thanh Quan
lễ nghi học sĩ
ngôì trên đống gạch hoàng thành
cung miếu triêù xưa đổ nát
bên cạnh là một chiếc lồng
nhốt con chim quốc ?

cụ Hồng Sơn liệp lộ
đang đứng khóc
1 tay cầm bản văn tế thập loại chúng sinh
1 tay cầm pho bắc hành thi tập

trên manh chiếu rách
1 cô 1 chó caí
vơí mấy câu thơ
“ 1 chiếc cùm lim chân có đế
3 hồi trống dục bước thì vương “
[ 3 hồi trống dục đù cha kiếp
1 nhát gươm đưa đéo mẹ thơì ?]

không có chiếu mà cũng không có ghế
chỉ 1 chiếc điếu cày
1 bình tích trà mạn
1 vị trung niên khề khà
“ 1 chuyện văn chương thôi cũng nhảm
100 năm than thế co ra gì ? “

khệnh khạng ngơi trên chiếc chiếu hoa cạp điều
bát lạc rang chai văn điển
bát thuốc lào chè mạn hảo
trích tiên say tuý luý
làm thơ bán cho trơì ?
than “ văn chương hạ giơí rẻ như bèo “
thôi cũng đành băm ra nuôi heo

trên chiếc chõng tre không chiếu
bày biện 1 bộ bàn đèn
1 ngao thuốc phiện
bắc đẩu mầm thơ
sinh nhầm thế kỷ
thảo nào mà
[nam kỳ khơỉ nghiã tiêu công lý” ]

nam tào đau
năm nhòm thơ Paul Eluard
thơ càphê
đức Phật dậy
“đơì là vô thường
đời là vô ngã
đời là bể khổ “
1 cưả sổ
2 cưả sổ
3 cưả sổ

đại thi hào tâm thần ban ngày
chân đi đất
quần áo rách
trên vai đeo 1 xâu soong chảo
guốc dép cũ
thơ thẩn phán 1 câu xanh dờn
mất cái bóp thì khóc than ?
mất cả miền nam thì không sao ?

đúng là trang hào kiệt thứ thiệt
kẹt cứng ở cưả ải mỹ nhân ?
cục cưạ không đặng ?
thôi thì bia rưọu
sầu ở lại sầu bay đi?
thiên cổ man mác ?

mưa trong không gian [ g]
mưa trong thơì gian[ g]
mưa nhiều quá xá
[ nhà văn an nam khổ như chó ]
nhưng có anh vĩ tiểu
có anh vĩ đại
có anh mặt bôi son
có anh mặt bôi nhọ

QUA ĐƯỜNG

đèo ngang4
*

đi mãi đường cũng mòn
phá mãi núi cũng lở
đốt mãi rừng cũng tan
tù mãi thân cũng khổ
phụ nhau lòng không nỡ
nhưng không thể không làm
ăn mãi nhà cũng lở
nghèo mãi vẫn còn ham
sừng sững núi Hồng Lĩnh
ngoằn nghoèo giải sông Lam
1 vùng muối biển trắng
kéo lê kiếp cơ hàn
đang nghèo qua đèo Ngang
đọc Bà Huyện Thanh Quan
nhà rợ chênh vênh núi
khói cơm bốc lưng ngàn
cô hồn bao lam lũ
thơ thẩn nơi hoàng thành
tà dương nơi điếm cỏ
cung miếu tiếng đàn tranh
những tích xưa điển cũ
nhắc nhủ lúc lâm hành

mây trắng ngàn năm mây trắng bay
đèo Dọc rồi Ngang lẩn vào mây
thời trước thì chiến tranh Chiêm Việt
Trịnh Nguyễn tiền oan ở chốn này
Tây Sơn Gia Long vừa chấm dứt
1 chốn Hoành Sơn mảnh đất gầy
lác đác sườn non vài dã thú
lềnh bềnh ven biển chiếc thuyền cây
ta là phu tử đi qua đó
Đồng Hới Động Hời bóng xế tây
biên giới xa xưa chừ xóa bỏ
không Chàm chi nữa 1 trời mây

qua đèo ngang

Chu Vương Miện

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s