Nhà văn và cô gái điếm-Chu Mộng Long

Chuyện “thấu cảm”

logo-con-bo-cu%cc%9bo%cc%9bi

Nhà văn và gái điếm

Chu Mộng Long
 
Chu Mộng Long

 

 

 

 

 

 

 Chuyện thật. Một cuộc chat chit với người tự xưng là “con đĩ”. Xin được tường thuật lại thay cho trả nợ một yêu cầu giản dị của một con người bị đời xem là “con đĩ”.

Đêm qua có một ả gõ cửa Chu gia:

– Anh ơi…

Khi đang đọc hay viết trực tiếp trên FB, những cách gõ cửa như vậy thường hiện ra trong inbox. Quen biết thì tôi chat, lạ thì nhiều khi bỏ mặc, vì có lúc 2, 3 ô inbox hiện ra cùng lúc. Lần này liếc qua thấy dòng chữ “anh ơi…” hiện ra nhiều lần, có vẻ tha thiết và ngọt ngào như bưởi đường. Bưởi em ngọt thì cam anh cũng nỏ ai bì. Đành dừng viết, chat vài câu với em nó:

– Chào em… Rất tiếc là anh không nhiều thời gian để chat dài đâu đấy.

– Em biết anh đang bận chuyện mấy nhà văn. Em hỏi ngắn thôi – Nói vậy nhưng ả mừng quá, chộp lấy cơ hội và viết dài cả tràng – Em dốt văn nhưng đọc được hết những điều anh đã viết. Lẽ nào anh dành tâm sức cho nhà văn mà không dành được chút gì cho chúng em?

– Chúng em nào vậy? – Tôi trả lời nhanh.

– Không giấu gì anh, chúng em là những con đĩ – Bên kia trả lời thẳng ruột ngựa.

Tôi ngập ngừng một lát rồi trả lời:

– Con đĩ thì quan tâm đến chuyện nhà văn làm gì?

Phải thừa nhận tốc độ inbox của ả cực nhanh. Miệng mồm gái đĩ có khác:

– Nhà văn lớn thường quan tâm đến gái đĩ thì gái đĩ lớn cũng phải quan tâm đến nhà văn chứ ạ?

Tôi ngạc nhiên và hỏi nhanh:

– Có gái đĩ lớngái đĩ nhỏ nữa sao?

– Sao lại không? – Enter một câu, tôi chưa kịp trả lời, ả đã enter câu tiếp – Em tưởng anh phân biệt được nhà văn lớn và nhà văn nhỏ thì cũng phải phân biệt được gái đĩ lớn và gái đĩ nhỏ chứ ạ?

Tôi đáp:

– Nhà văn lớn xem chuyện bán nước cầu vinh là nhục. Nhà văn nhỏ, tức đê tiện, xem chuyện bán nước cầu vinh là vinh…

– Gái đĩ cũng vậy anh à – Ả tiếp lời ngay – Gái đĩ lớn xem chuyện bán trôn nuôi miệng là nhục. Gái đĩ nhỏ, tức đê tiện, xem chuyện bán trôn nuôi cả họ là vinh. Nhưng thưa anh, gái đĩ dẫu đê tiện cũng biết xấu hổ che mặt, che thân khi bị bắt. Còn nhà văn đê tiện thì lúc nào cũng tự hào phơi trần cái mặt, leo lẻo cái mồm trước công luận khi bị phát hiện… làm bậy.

Hay quá! Tôi từng nói chuyện với cả ngàn trí thức, lớn có nhỏ có, chưa bao giờ có cuộc chat thú vị như thế này. Tôi tiếp lời:

– Hiện nay trong hội văn người ta không dùng lớn nhỏ nữa. Chắc là họ kiêng húy cái vốn tự có bị cho là bẩn thỉu của gái đĩ. Họ chỉ dùng khái niệm “văn tài” cho sang. Họ lý luận “văn tài” như Trần Ích Tắc thì dẫu có bán nước cầu vinh thì cũng ích nước lợi dân vì tránh được chiến tranh đổ máu. Cho nên họ thần tượng hóa kẻ nô tài Trần Ích Tắc lẫn thần tượng hóa luôn tướng cướp Thoát Hoan.

– Ồ, vậy thì văn tài có gì khác gái đĩ có tài  – Ả diễn giải –  Gái đĩ có tài ngày xưa được tôn vinh là kỹ nữ. Kỹ nữ thì phải thuộc “vành ngoài bảy chữ vành trong tám nghề”, khi bị hiếp thì có cách vuốt ve, nịnh hót để cho nó hiếp một cách êm ái, ngọt ngào, biến đau thành sướng…

Ả thật sự hào hứng luận văn tài và đĩ tài, làm tôi cũng hào hứng theo:

– Nhà thơ Nguyễn Duy viết: Điếm cấp thấp bán trôn nuôi miệng/ Điếm cấp cao bán miệng nuôi trôn. Tưởng hay nhưng chưa hay. Ông ấy hạ nhục bọn nhà văn đê tiện nhưng vẫn coi thường gái đĩ. Nay không ngờ chính gái đĩ đã khai sáng cho anh biết tầm cao thấp và nỗi vinh nhục ở đời.

Ả chat tiếp:

– Gái đĩ lớn khi bị hiếp luôn thấy nhục nên chống trả quyết liệt. Gái đĩ đê tiện khi bị hiếp thường sung sướng ngửa lồw (xin lỗi anh, em phải dùng chữ ông Buồi) cho hiếp thỏa thuê. Cho nên, anh đừng quá bận tâm khi thấy bọn nhà văn đê tiện vểnh mồm ngợi ca giặc cướp là anh hùng hảo hán. Em dám chắc với anh, cái đám nữ nhà văn rửng mỡ ấy đang mơ thổi kèn của cái thằng Thoát Hoan, nên chúng mới miêu tả thằng chả cứ như hotboy vậy!

Chat đến đây thì tôi thấy kinh quá, bèn kết thúc cho nhanh:

– Tóm lại là em cần gì ở anh? Anh không nhiều thời gian, cũng không nhiều tiền…

Ả cũng trả lời nhanh:

– Em không thuộc loại gái đĩ đê tiện moi tiền của anh đâu. Chỉ xin anh bỏ chút thời gian cho chúng em. Anh hãy viết một bài đòi sự công bằng cho gái đĩ. Rằng người ta hợp pháp hóa cho bọn nhà văn đê tiện hoạt động công khai, trong khi lại cấm triệt để tất cả các loại gái đĩ chúng em, bất luận là gái đĩ lớn hay gái đĩ nhỏ. Có bất công không?

Tôi nói, tôi hèn, tôi không dám viết ra điều yêu cầu giản dị nhưng rất nhạy cảm ấy. Nhưng tôi sẽ kể lại cuộc chat chit hiếm có này cho thiên hạ nghe.

Chu Mộng Long

23/01/2018

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s