Chuyện cười cuối tuần 12/1/2018

DLV2
Việt Nam là cô gái đẹp
nude166
VN cô gái đẹp
Nguyen Phuong Hung

Một sinh viên phải trả thi trong hội đồng. Giáo sư hỏi:

– Các-mác mất năm nào?

– Các-mác đã mất! Một phút mặc niệm để tưởng nhớ đến Người!

Cả hội đồng đứng dậy tưởng niệm một phút. Giáo sư hỏi tiếp:

– Lê-nin mất năm nào?

– Lê-nin mất, nhưng sự nghiệp của Người vẫn còn sống mãi. Ðể tưởng nhớ người lãnh đạo vĩ đại của giai cấp Cộng sản, 5 phút mặc niệm bắt đầu.

Cả hội đồng đứng dậy, mặc niệm. Giáo sư thì thầm với hội đồng:

– Thôi cho nó 3  điểm đi, không nó bảo chúng ta hát “Quốc tế ca” thì chẳng có ai ở đây thuộc lời đâu!

 (3 điểm là điểm trung bình theo thang điểm của Nga)

 

Bán hàng

tiếp viên quán nhậu

Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được những 100 ngàn đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi:

– Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy tiền hàng?

– Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ… Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.

– Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!

– Cậu nhân viên giải thích: Không hẳn thế đâu ạ! Ông ta đến mục đích chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: Nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.

 

Việt Nam là nhất

Obama và Clinton

Obama từ thời nhỏ đã rất hâm mộ Khổng tử, do đó khi làm tổng thống ông ta quyết định đến thăm bốn nước theo Đạo Khổng.

Ngay khi về nước, Obama phải gặp ngay ông anh để kể lể về chuyến thăm này.

Bill : Chú công tác thế nào? Có gì hay không kể anh nghe?

Obama: Dạ em đến Nhật Bản trước tiên ạ.

Bill : Ừ, nước này phát triển lắm đấy, chú thấy sao?

Obama: Dạ, nó bắt em đi bộ gần chết vì nó bảo xe Cadillac One của em tốn xăng và có lượng khí thải vượt mức cho phép ạ.

Bill: Ờ, chuyện thường, anh bị rồi. Sau đó đi đâu?

Obama: Dạ em qua Hàn Quốc, định vừa thăm vừa mua ít sâm về biếu anh.

Bill: Ừ, hàng họ ở đó cũng hay phết, anh có mấy con bồ bên đó. Chú thấy sao?

Obama: Dạ, em cũng đi bộ gần chết ạ.

Bill: Ơ, bọn này nó đâu có sợ chết như mấy thằng Nhật???

Obama: Vâng, nhưng dân nó thấy xe của em đẹp, nó chặn mẹ nó lại, gắn hoa vào và thi nhau chụp ảnh cưới các kiểu.

Bill: Ừ, anh quên bảo chú bọn Hàn nó sến lắm. Mà sao không tranh thủ bị nó chặn xe, chú không đi nhuộm tóc và làm lại mầu da cho nó giống sao Hàn?

Obama: Dạ tại em bận qua Trung Quốc ạ.

Bill: Sang đó có gì hay không, nó đang tranh chấp hằm hè quyền kiểm soát biển Đông với mình đấy, bọn này nó đông dân nên tinh vi lắm.

Obama: Dạ em không biết, em nghe bọn đàn em trình là xe Cadillac One của em vừa đến đầu phố, cuối phố mấy thằng Tầu đã làm ra ra bốn cái Cadillac One giống hệt, sửa tên thành Dielac One và còn gắn thêm còi 30 bản nhạc và đèn nháy ạ.

Bill: Ôi, thế chú là may đấy, anh đến chỗ này có tí mà 9 tháng sau chúng nó còn làm ra mấy thằng Bill giống hệt anh thì sao. Thế còn nước cuối cùng?

Obama: Rời Trung Quốc em sang Việt Nam luôn, xưa em có mấy ông chú đi lính nên cũng có vài chỗ quen biết ở đây, sang thăm tiện thể hỏi thăm họ hàng một thể .
Bill: Thế vui vẻ chứ? Nước này thân thiện lắm, không thù hằn mình nữa.

Obama: Vâng, em lái xe Cadillac One đi một đoạn nhưng…

Bill: Nhưng sao, nó cấm vì khí thải cao à?

Obama: Dạ không, xe em còn ngon gấp vạn lần xe bus của bọn nó, đi sau xe bus của bọn nó còn đếch nhìn thấy đường, em phải dùng định vị toàn cầu mà lái đó.

Bill : Thế nó lại chặn lại chụp ảnh cưới à?

Obama: Không ạ, dân ở đây vội lắm, em dừng lại đèn đỏ chúng nó còn chửi em là thằng ngu. Nói gì đến chuyện dừng lại chụp ảnh.

Bill: Thế nó lại làm Cadillac One giả à?

Obama: Không ạ, lúc em sang đến nơi thì bọn Trung Quốc đã mang Dielac One sang bán tràn ngập giá rẻ như xe công nông. Dân tình chạy tưng bừng đầy phố làm mấy thằng mật vụ của em đếch biết em đi xe nào, lạc mẹ nó mất.

Bill: Thế tóm lại là chú bị làm sao?

Obama: Dạ em vừa dừng xe vào mua bao thuốc, quay ra đã mất mẹ nó đôi kiếng chiếu hậu ạ.

Bill: Ôi giời, ra chợ trời mà kiếm lại, đúng đôi của mình luôn, giá rẻ, có số chưa anh cho số mấy thằng em???

Obama: Vâng, chính vậy em quyết định sẽ chọn Việt Nam để chơi lâu dài ạ.

Bill: Tại sao? Chú vẫn chưa tìm được đôi kiếng của xe Cadillac One à?

Obama: Dạ không, so sánh cả 4 nước em thấy người Việt rất tuyệt. Khả năng lần mò tốt, đi đường bụi thế mà vẫn đi được. Thứ hai là rất năng động, dừng đèn đỏ còn không dừng lại vì sợ muộn.Thứ nữa là hành động rất thẳng thắn và anh hùng: Bẻ kiếng giữa thanh thiên bạch nhật, không sợ chết như bọn Nhật, không sến như bọn Hàn Quốc và cũng không gian dối như bọn Tầu.

Bill : Ờ, công nhận. Việt Nam là nhất !!!

Quảng cáo

thanh niên da đen

Có 3 anh sinh viên học marketing mới ra trường đến một công ty nọ xin việc. Một anh người Pháp, một anh người Mỹ và một anh người Vietnam. Giám đốc công ty trực tiếp phỏng vấn:

-Hiện nay sản phẩm của chúng tôi là máy giặt đang tung ra bán trên thị trường, các cậu thử đề xuất một chương trình quảng cáo truyền hình cho sản phẩm đó. Ai thông minh nhất sẽ dc nhận.

Anh người Pháp trả lời ngay:

-Cho một chiếc áo bẩn vào trong máy giặt, vài phút sau lấy ra chiếc áo trắng sạch tinh.

-Như thế thì thường quá, ai chẳng làm được-Ông GĐ trả lời.
Anh người Mỹ sau 5 phút suy nghĩ:

-Cho một chiếc áo hoa vào máy, vài phút sau lấy ra chiếc áo trắng tinh.

-Có sáng tạo, nhưng ai con dám cho áo hoa vào giặt, ko dc.

Anh người Vietnam lúc đấy mới mỉm cười:

-Ban đầu cho vào máy một anh chàng da đen, vài phút sau mở máy, bước ra một anh chàng da trắng.

-Great answer-Ông GĐ kêu lên-Anh được nhận vào làm ở Cty

Thành tựu y học

bác sĩ

 

Lại trong một cuộc hội thảo về Y học , các nước thay nhau “khoe” về thành tựu Y học ở nước mình. Cuối cùng chỉ còn có 3 nước là chưa giới thiệu về thành quả Y học của nước mình là Mĩ , Nga và Việt Nam.

Bác sĩ người Nga đứng lên công bố 1 tin chấn động Y học toàn thế giới :

– Chúng tôi đã tìm ra được phương thuốc chữa bệnh AIDS!

Cả hội trường vỗ tay vang dội.

Bác sĩ người Mỹ cười mỉm , trịnh trọng đứng dậy tuyên bố:

– Chúng tôi đã có thể khắc chế tế bào ung thư , và tiêu diệt tận gốc các tế bào này.

Tiếng vỗ tay nổi lên. Đây quả là 2 bươc ngoặt lớn của Y học.Bác sĩ Việt Nam đứng dậy , sửa lại cổ áo, toàn thể hội trường nín thở, chờ đón, có thể là một tin chấn động nữa chăng?

– Chúng tôi có thể cắt Amidal…..

Giọng nói chưa dứt thì đã có những tiếng xì xầm, cười nhỏ xung quanh hội trường. Một giọng nói nhỏ vang lên:

– Tưởng gì chứ , cắt Amidal thì đến sinh viên thực tập của nước tôi cũng làm được!

Bác sĩ Việt Nam tiếp tục :

-…….. qua đường HẬU MÔN!

Đổi bò gầy lấy bò béo

bò tiến sĩ

Làng Yên Lược có một cái văn chỉ lộ thiên thờ Khổng Tử. Trâu bò trong làng thả ăn cỏ ở gần đấy kéo vào phóng uế cả ra bệ thờ. Bọn lý trưởng, cường hào thấy không tiện, bèn họp làng, giao cho Xiển phải trông nom, rào giậu lại, và đặt ra lệ hễ bò nhà ai vào, làng sẽ bắt làm thịt chia phần.

Lệ làng đặt ra, các nhà có bò đều dặn con hoặc người ở hết sức giữ gìn. Xiển có một con bò ốm, gầy như cái mo khô, cứ thả cho ăn ở gần đấy. Một hôm, Xiển để bò vào trong khu văn chỉ, cố ý cho dân làng biết.

Ðang thèm thịt bò, bọn lý trưởng, cường hào lập tức cho người bắt làm thịt. Xiển nói:
– Lệ làng đặt ra, tôi không dám kêu ca gì, chỉ xin làng nhớ cho từ nay trở đi bất cứ bò nhà ai, hễ vào văn chỉ là bắt làm thịt tuốt.

Sau đó ít lâu, Xiển mua mấy cỗ bài tam cúc, chia cho bọn trẻ chăn bò rủ chúng tìm đám đất khô ráo, phẳng phiu ngồi đánh. Bọn trẻ thích quá, xúm nhau, chúi mũi vào ván bài, chẳng để ý gì đến bò mẹ nữa. Xiển lừa cho tất cả đàn bò lại gần khu văn chỉ, rồi mở cổng ra. Thấy cỏ bên trong xanh tốt, một con vào, hai con vào, ba con vào, thế là những con khác cũng chen nhau vào theo. Xiển đóng cổng lại rồi chạy về gọi dân làng ra bắt bò. Bắt được hơn một trăm con, phần nhiều là của bọn lý hương cường hào giàu có trong làng. Chúng bàn nhau:

– Lần này, nhiều người đều phạm phải lệ làng, không lẽ ta đem làm thịt tất cả, vậy thì xin xí xóa.
Xiển nhất định không nghe, lấy cớ rằng lần trước làng đã ăn thịt bò của mình rồi, nay làng tự ý bỏ lệ, Xiển sẽ kiện quan. Sợ Xiển làm to chuyện, chúng bàn nhau đền cho Xiển một con bò, rồi bổ cho các nhà có bò bị bắt chia nhau chịu tiền. Xiển nhất định không nghe, nói:

– Chỉ có hai cách: một là đem làm thịt tuốt, hai là đem chia đều cho dân làng, mỗi nhà một con.
Bọn lý hương cường hào bàn với nhau mãi, cuối cùng phải bằng lòng theo cách thứ hai, vì chia như vậy thì chúng còn được mỗi nhà một con, chứ đem làm thịt thì mất cả. Thế là, không những Xiển đã đánh đổi được bò béo, mà những nhà trong làng cũng được mỗi nhà một con.

 

Vụ đấu thầu

cầu Rồng Đà Nẳng

3 nước Việt, Thái và Trung tham gia đấu thầu 1 công trình xây dựng.

Sau khi cân đo đong đếm tính toán tỉ mỉ, anh Thailand nói:

– 9 triệu đô, 4tr thuê thợ, 4tr vật liệu, 1tr cho tôi.

Anh Trung Quốc cũng tính toán 1 hồi rồi nói :

– 6,5tr đô : 6tr thuê thợ và vật liệu, 0,5tr cho tôi.

Còn bố Việt Nam ngồi hít một hơi thuốc lào rồi phát biểu :

– 26,5tr đô.

Nhà thầu hốt hoảng hỏi :

– Anh không đo gì đã nói, lại còn đắt nữa chứ.

Việt Nam :

– Suỵt, ông 10tr, tôi 10tr, còn 6,5tr cho thằng TQ làm trọn gói.

– ???!

bé cầu nguyện

 

 

 

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s