Ngày trở lại thấy quê xưa như bóng chim tăm cá-Thơ Ngô Nguyên Diễm

tho1_logo

NGÀY TRỞ LẠI THẤY QUÊ XƯA

NHƯ BÓNG CHIM TĂM CÁ

NGO1

?
– Ngô Nguyên Nghiễm –

26168648_1445534858890269_5494507792415897339_n

* tranh Nguyễn Văn Bảy

Chiều đứng trên bờ con suối cạn
Bỗng nghe chim động ở trong lòng
Trở lại hay mình một bến sông
Nước chảy lạnh lùng bên gió hú

Tàng cổ thụ gie nơi trú ngụ
Mươi năm ẩn náu bóng giang hồ
Bẻ giáo quăng vào đám củi khô
Đốt lửa hơ xem đời ấm lạnh

Thảng thốt ngày qua cơn trường mộng
Bờ sương lá cỏ ngựa đạp vùi
Hoảng tiếng mưa bay vũ khí rơi
Bìa rừng ngun ngút đêm trăng tạnh

Thấp thoáng bước qua vùng cỏ lạnh
Lắng tai tiếng sói vọng lưng trời
Vầng trăng hoang vắng treo lên soi
Chẳng đủ khói bay mờ trời đất

Vắt vẻo cành cây vài tiếng nấc
Nhà còn trơ cột mấy hàng cau
Lặng nằm như một bóng chim sâu
Rên rỉ gậy già quăng góc xó

Mái tóc bông lau còn bỏ đó
Kênh vàng đã cạn vó xuân thu
Lá không còn để rụng đêm thâu
Bới đất chẳng hay con dế nhảy

Ta đứng trong bầu trời động đậy
Nghe mùa cây cỏ khóc vang vang
Mơ hồ tiếng trống mới bay ngang
Bằn bặt tình người Đông Sơn cũ

Cổ nhân đi, về theo phong vũ
Mà lòng đâu trả được trăng tà
Áo vàng mới trải trước sân nhà
Mong mỏi hứng được vài hình bóng

Bốn phương còi giục về lồng lộng
Ngựa già hí lá rụng tả tơi
Chập chùng bóng núi dựng phương tây
Từng buổi đón hoàng hôn vắng lặng

Từng buổi đàn chim về lãng đãng
Ngàn năm gió mới một lần hay
Quê nằm chờ đợi bóng ai đây
Vàng vọt soi lên bờ suối cạn.

tranh biển chết

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s