Thơ tình trong trại cải tạo/Đốt tuổi-Thơ Phan Nhự Thức

tho1_logo

THƠ TÌNH TRONG TRẠI CẢI TẠO

 

Phan Nhự Thức1
– Phan Nhự Thức –

(Nguyễn Văn Minh)

tucaitao2250

đã cạn dòng thơ từ buổi đó
buổi xa rừng chim cất giọng khan
chiếc lồng nhỏ đời giam bé nhỏ
cõi ngoài, mơ là dấu chấm than!

đã hết thuở trăng sao xao xuyến
nắng bâng khuâng nhớ sáng thương chiều
mây thôi gọi gió, tình thôi hẹn
tháng năm qua đời xoá chữ yêu

chỉ còn lại mẫu đời giản lược
hòn sỏi kia giạt bãi ngậm ngùi
phơi lòng khô con kênh khô nước
mặt mù sương vàng vọt tuổi người

chỉ còn lại muỗi ruồi ve vãn
nỗi buồn dài buồn tủi thịt da
mắt sâu thâm giữa đời chờ sáng
một người tù tưởng vọng thiết tha

tưởng như thế cho qua ngày tháng
bỗng một hôm trở gió bâng khuâng
nỗi tình cờ vẫy tay lãng mạn
thơ từ đâu, đậu xuống tim chàng

tóc người bay lao xao dưới phố
toả hương thơm theo gió bay cao
gọi nỗi tình cõi ngoài sương gió
về nâng niu đời đã tiêu hao

xưa làm thơ yêu em nắng dịu
mưa bay chưa ướt vở học trò
giờ làm thơ yêu em nắng gắt
mưa tạt lòng lệ xuống co ro

dù có thế nào thơ vẫn thế
xin nâng ly mời rượu ân cần
tình chếnh choáng bước lên cuộc sống
bồng em qua tay vẫy mùa xuân

Đốt tuổi

Phan Nhự Thức2

Phan Nhự Thức

 

nắng Quảng Ngãi tôi về không mũ đội

trời tháng năm gió núi hạ Lào bay

thành phố ấy buồn như người xế tuổi

cuộc sống quanh năm khổ luống đất cày

 

từng kỷ niệm bây giờ lên tiếng gọi

giọng thổi buồn đêm sông Vệ không trăng

cát Trà Khúc theo sầu bồi lấy tuổi

tôi cúi đầu đời sống lạnh như băng

 

đất mẹ đó đã đau bầm kháng chiến

giờ thân già bão lụt lại hành hung

trong đời sống bấp bênh ngày tháng lụn

tôi nhìn em đau xót nói không cùng

 

đêm Nghĩa Hưng trời mịt mờ lửa đạn

chiều Ba Gia xác chết chật đường làng

ôi kiếp sống bơi quanh bờ hữu hạn

tìm tương lai trong hiện tại kinh hoàng

 

quen thanh bạch từ khi còn tấm bé

biết gì đâu lừa đảo bán buôn lường

với tuổi đó chưa đáp đền cha mẹ

nói làm chi đến món nợ quê hương

 

lũ em nhỏ mỗi lần không học phí

trường đuổi về nằm khóc đợi trông anh

(tôi bỏ học lang thang cùng phố thị

thả đời trôi nên năm tháng lênh đênh)

 

tôi đánh mất tình yêu từ dạo đó

và lớn khôn từng nỗi xót xa này

bán chữ nghĩa như rau khoai ngoài chợ

vẫn đói nghèo bạn hữu mãi cho say

 

tôi khôn lớn từ ruộng đồng Quảng Ngãi

lấy đau thương làm sữa mớm thơ mình

thành phố ấy với những gì còn lại

tôi ấp vào lòng đôi mắt lệ lung linh

1971

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

w

Connecting to %s