Thưa thầy-Hồ Đình Nghiêm

tambut1

logo nhật ký

THƯA THẦY

Lê Hữu Mục

HoDinhNghiemDinhCuong

Hồ Đình Nghiêm 

Khi mưa bão vừa lắng dịu để rút khỏi miền Trung, ở đây tôi nghe gió từ San Jose thổi qua. Montréal có người vừa đi xa mà tôi nào hay, chị Lê Thị Huệ nhắn gửi mới chợt ngỡ ngàng, mới lóng cóng nhớ về bài vỡ lòng: “Không thầy đố mầy làm nên”.

Tôi gọi thầy nhưng anh không thích thế. Đã có nhiều vị cao niên, lớn tuổi bằng bố cũng nhún nhường muốn tôi kêu là anh. Những buổi họp mặt đông vui anh thường ngồi bên tôi, trong đám đông bao giờ cũng rõ nét hình ảnh: Người lớn tuổi nhất sánh vai đứa nhỏ tuổi nhất. Bấy giờ, quanh chúng tôi toàn những vị trung niên trên mức tri thiên mệnh. Chừng như anh thích trò chuyện cùng với đứa nhỏ nhít vừa lạc vào thế giới khác. 

Anh nói giọng Bắc, trầm, ấm, nhưng luôn vấp váp. Dáng người đường bệ, khá to con. Tôi hơi xúc động khi hình dung ra một vị giáo sư trường Quốc Học (1952-1957) đứng trên bục giảng vào cái thời điểm mà tôi chưa được hiện hữu làm người. Anh chị tôi đều là học trò của anh và họ vẫn còn cất giữ những kỷ niệm, sợ hãi khi vào thi môn vấn đáp bị anh “quay”. Con đường anh đi hầu như chỉ riêng một lối, mang tên “Học”. Cử nhân Văn chương Pháp, Đại học Hà Nội 1950. Cao học Văn chương Việt Nam, Đại học Đà Lạt 1960. Tiến sĩ Văn chương Việt Nam, Đại học Sài Gòn 1970. Sáng tác, biên khảo của anh thì vô số kể, thường chú trọng về những chú giải liên hệ tới Hán Nôm, quy chiếu và phân định rõ đâu là hư đâu là thực nằm trong các tác phẩm văn học được người xưa truyền lại. Một cuốn gặp sóng gió nhất: “Hồ Chí Minh không phải là tác giả Ngục Trung Nhật Ký” (1988).

Một người như vậy khi lạc bước vào lãnh vực âm nhạc lại chứng tỏ bản lãnh của một nghệ sĩ. Tác phẩm “Hẹn Một Ngày Về” được sáng tác tại Huế năm 1953 của anh đã trở thành bất tử. Hôm nay nghe lại, qua giọng hát chị Hà Thanh, luống những ngậm ngùi, thiếu đường chảy nước mắt. Chị tôi, cũng như các chị từng học ở Đồng Khánh năm xưa không ai không thuộc nằm lòng bản nhạc ấy. Và họ, chẳng một ai tin được, đã có lúc một đứa chưa ráo máu đầu hỉ mũi không sạch như tôi lại được ngồi sát vai cùng vị thầy khả kính của họ để bàn chuyện vật đổi sao dời trên trời dưới biển. Không thầy đố mầy làm nên! Là hậu bối, tôi chưa được thầy Lê Hữu Mục dậy dỗ, nhưng với vai vế một người em, tôi học được lắm điều từ anh, mà lời “vàng ngọc” nhất vẫn là: “Cậu đừng bầy vẽ mầu mè gì cả, hãy cố thành thật với chính mình, hãy giữ lấy sự hồn nhiên mà sống vô ngại”.

Anh Lê Hữu Mục vừa đi xa. Từ Montréal Hẹn Một Ngày Về vào hôm 8 tháng 11 năm 2017. Anh sinh ngày 24 tháng 11 năm 1925, hưởng thọ 93 tuổi. Nhìn số tuổi của anh, tôi mới hay ra, tuy định cư trên cùng một thành phố, nhưng chúng tôi đã thưa dần đã vắng hẳn những gặp gỡ như thời gian trước. Đã lâu lắm rồi từ dạo anh vào nhà dưỡng lão, vào nhà thương, vào những địa chỉ bất ưng, mơ hồ, bất khả kháng. Mất tăm mất tích cho đến khi chị Lê Thị Huệ chốn xa xăm gửi tới chút gió heo may mới cảm nhận cái bạc lòng. Chị Lê Thị Huệ cùng các bạn học năm xưa muốn đăng phân ưu trên báo địa phương này cũng như hỏi xem cách nhờ đặt một vòng hoa cho người thầy cũ. 

Thưa thầy, tôi quả có vụng về, tôi chỉ biết ấp úng mà thưa với chị Huệ (trắng) rằng, tôi chỉ ghi cho chị số điện thoại tờ báo ấy để chị liên lạc thì  liệu có ô kê không? Sự vụng về của tôi còn nằm trong những hàng chữ này. Một đứa đứng run thân trên sân ga thầm lặng chờ tiếng hồi còl cất lên. Xin vĩnh biệt thầy, chia tay anh. Tôi hát trong lòng nhăn nhàu: “Về đây trong hoa lá, hỡi cánh chim giang hồ… tình xưa không vỡ bao giờ, mùa xưa còn thơm ngàn gió … đăm đắm trông ai, cầu mong…”

  

Hồ Đình Nghiêm

gio-o

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s