Bảo vệ cái “Sổ hưu ” !!!

tạp bút

baby-crying

Không sợ mất sổ hưu!

Mạc Văn Trang1

FB Mạc Văn Trang

14-9-2017

Đại tá Trần Đăng Thanh nổi tiếng với câu chuyện “mất sổ hưu”. Nguồn: internet

Chuyện xẩy ra đã khá lâu mà cứ ám ảnh nhà cháu mãi, kỳ này mới được giải thoát. Số là vào đầu năm 2012, nghe PGS TS đại tá Trần Đăng Thanh giảng cho các lực lượng nòng cốt ở các trường đại học tại Hà Nội, một bài giảng quan trọng, có thể tóm lại là về “Tình hình biển Đông và bảo vệ chế độ”.

Sau bài giảng đó, đại tá bị cư dân mạng “ném đá” túi bụi và câu chuyên phai mờ theo thời gian. Tuy nhiên với nhà cháu, lời răn đe “MẤT CHẾ ĐỘ LÀ MẤT SỔ HƯU” của đại tá, cứ ngấm vào tiềm thức, cứ ám ảnh mãi.

Nhớ hồi bao cấp thấy ai phờ phạc, thất thần là bạn bè quở “sao trông như mất sổ gạo thế”? Mất sổ gạo còn “lên đồn xuống phủ” khai báo, xin chứng nhận, rồi cũng có sổ mới; chứ mất sổ hưu “toàn hệ thống chính trị” có mà xuống hố cả nút.

Mình già yếu, văn dốt, võ dát lấy gì mà cho vào cái dạ dầy.

Cách tác động tâm lý của đại tá Thanh thật cao thủ, đánh trúng cái bụng “Thằng Bờm”, “nắm xôi” là trên hết! Chốt lại vấn đề, mục tiêu của chế độ XHCN là cái sổ hưu! Ai đã, đang phục vụ chế độ thì đã, đang và sẽ có sổ hưu.

Bảo vệ chế độ chính là bảo vệ cái dạ dầy của mình! Mất chế độ là mất sổ hưu, chết cả lũ!…
Có đêm ngủ mê … mất sổ hưu, nhà cháu hốt hoảng dậy mở tủ, lấy sổ hưu ra ngắm nghía, sờ nắn, vuốt ve, rồi cất vào hộp, khóa tủ cẩn thận, mới lại ngủ tiếp được…

Kỳ này đi sang mấy nước “mất chế độ XHCN”, đến đâu nhà cháu cũng âm thầm dò la, hỏi han xem các đồng chí trong “toàn hệ thống chính trị” đã phục vụ chế độ cộng sản có bị mất sổ hưu không? Nếu mất sổ hưu thì có “bài học kinh nghiệm” gì cho VN không?

Ối làng nước ơi! Đến Đức, Tiệp, Hung, Ba Lan, hỏi ai người ta cũng được một trận cười, cứ như mình vừa từ âm ti chui lên vậy! Họ kể nhiều chuyện bi hài lắm.

Hóa ra mất chế độ XHCN chỉ mất những cái tào lao, như: học nghị quyết, họp hành, báo cáo, đại hội, lập thành tích chào mừng, tự kiểm điểm, đấu tranh, phê bình, phát động phong trào, thi đua, binh bầu, khen thưởng,..

Mất đi mặc cảm thua kém và nỗi sợ hãi thường trực quanh mình. Còn SỔ HƯU, không chỉ vẫn còn, mà mức sống càng ngày khá hơn… Tất nhiên có vài anh “còn đảng còn mình”, ngu tín, ra lệnh bắn giết dân, cũng bị ra tòa xét xử đàng hoàng và đi tù mấy năm. Ra tù vẫn có việc làm hoặc được trợ cấp xã hội.

Họ bảo dân ở đâu di cư đến, còn được hưởng mọi chế độ an sinh xã hội, chẳng là công dân chính hiệu sống trên tổ quốc mình.

Thế là nhà cháu thở phào, ăn no, ngủ kỹ.

Nói dại, nhỡ có mất… cũng chỉ mất toàn cái tầm phào, vốn xưa nay mình cũng đã rũ bỏ, chứ SỔ HƯU VẪN CÒN! Nói có sách, mách có chứng, nhà cháu xin dẫn bài viết của Lê Diễn Đức về trường hợp Ba Lan, làm một ví dụ cụ thể, khi chuyển đổi chế độ thì “sổ hưu” ra sao*.

Sau khi xoá bỏ chế độ CS, nhà nước dân chủ Ba Lan vẫn bảo đảm và duy trì quyền lợi hưu trí và an sinh xã hội cho tất cả công chức đã làm việc trong bộ máy nhà nước CS, thời gian làm việc vẫn được tính vào mốc được nghỉ hưu, 20 năm làm việc cho phụ nữ, hoặc 25 năm cho nam giới.

Chỉ những người trực tiếp gây nợ máu với nhân dân mới bị đưa ra tòa án xét xử, còn Luật Thanh Lọc hạn chế việc tham gia vào các vị trí quan trong của nhà nước và xã hội, chỉ đối với cựu công chức an ninh, mật vụ”.

“Mãi 20 năm sau, vào năm 2010, trên cơ sở phán quyết của Toà án Hiến pháp, Ba Lan mới thực hiện luật cắt giảm lương hưu trí đối với các cựu nhân viên an ninh CS, vì luật này cho rằng, họ đã thực hiện các nhiệm vụ của mình để “bảo vệ một hệ thống quyền lực vô nhân đạo”, “đã được hưởng nhiều đặc ân về pháp lý và vật chất.

Chế độ đã cho phép họ gây tội ác mà không hề bị quy kết trách nhiệm và bị trừng phạt bởi pháp luật”.

“Duy trì những ưu đãi từ thời CS, giới cựu công chức an ninh CS Ba Lan trong suốt hai thâp niên vẫn được hưởng tỷ lệ cao gấp đôi, 2,6% cho một năm làm việc, so với mức bình thường 1,3%, từ năm 2010, theo luật mới giảm xuống còn 0,7%.

Tuy nhiên, luật cắt giảm lương hưu trí không áp dụng cho những cựu nhân viên an ninh CS đã từng giúp đỡ phe đối lập dân chủ, nếu họ được xác nhận hoặc chứng minh được như vậy.

Lech Walesa, cựu lãnh đạo của Công đoàn Đoàn kết đã viết xác nhận cho một số người và nói “Chúng ta không nên đối xử tệ với họ.

Nếu không có những người này từ phía bên kia, chúng ta sẽ còn phải chịu đựng chế độ cộng sản lâu thêm”.

Mặc dù hiến pháp Ba Lan cấm chủ nghĩa CS, nhưng vẫn tạo cơ hội bình đẳng cho những người cựu CS Ba Lan.

Từ bỏ ý thức hệ CS, những người cựu CS Ba Lan đã đã thành lập Liên Minh Cảnh tả Dân chủ, đứng đầu là ông A.

Kwasniewski, một cựu Bộ trường thời CS, hoạt động theo khuynh hướng dân chủ-xã hội đang phổ biến tại châu Âu, trở thành một lực lượng quan trọng trên sân khấu chính trị Ba Lan.

Bản thân ông Kwasniewski, đã giành thắng lợi trong các cuộc bầu cử tự do, làm Tổng thống Ba Lan hai nhiệm kỳ (1995- 2005)”.

“Những nguyên tắc và định chế dân chủ phổ quát đã buộc các nhà nước dân chủ hậu CS thực thi các chính sách nhân đạo, công bằng và hợp lòng người đối với mọi công nhân viên chức trong chế độ CS cũ”…

“Các nhà nước dân chủ ở Đông Âu đã không bắt bỏ tù cải tạo hàng loạt công chức cũ, không quốc hữu hoá tài sản, cũng không đổi tiền kiểu cướp trắng của công dân, như ĐCSVN đã tiến hành sau năm 1954 tại miền Bắc và sau 1975 tại miền Nam”…

Có kinh nghiệm của mấy nước anh em, bạn bè truyền thống lâu năm như vậy, yên tâm rồi!

Sổ hưu

logo_tpo

TP – Mọi người cứ tưởng cái sổ hưu là sáng chế đặc biệt của chính quyền cơ. Ngày xưa sổ gạo, bây giờ sổ hưu hay mang ra dọa nhau. Vậy ngoài giới công chức vài triệu sống bằng sổ hưu, còn chán vạn dân ta không sổ hưu sao vẫn sống.

Sổ hưu

Với viên chức nhà nước ăn lương thì cái sổ hưu là chỗ bám víu cuối cùng trong việc duy trì cuộc sống. Nghe cũng thương thật, vì để mất sổ hưu thì lấy gì mà ăn? Mang sổ hưu ra dọa mà khối anh sợ. “Đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh”- Truyện Kiều (Nguyễn Du).

Sợ, nên có thằng em tìm việc cho vợ cứ cạy cục tìm nơi có “biên chế” cho chắc ăn!

Thế đấy, biên chế với sổ hưu có lúc đã xích chặt cổ, khóa tiệt mồm người đi làm. Có nghề đấy mà không dám hó hé cãi lại cấp trên khi cấp trên sai, vì trước là cái biên chế và sau là cái sổ hưu! Sếp không ưa là tèo!

Sổ hưu thì có gì ghê gớm đâu! Thực ra sổ hưu là cái của để dành ăn dần khi về già. Hiểu thế mới thấy có rất nhiều loại sổ hưu.

Chị tôi có cái sổ hưu tự chế rất hay. Chị là người buôn bán, xưa nay làm ra được tí nào chị đều biến sang vàng cất đi. Sáu đứa con, chồng công chức. Nhưng sổ hưu của chồng sao đọ với cái “sổ hưu” của chị là trữ vàng. Các việc hiếu hỉ chỉ nhìn vào sổ hưu vàng của chị. Còn sổ hưu của anh thì chỉ đủ sống thường nhật cho chính anh.

Nhắc đến sổ hưu công chức, chị cười he he, có mà chả bằng cái mép túi chị! Nào ngờ một người chạy chợ như chị tôi mà coi thường cái sổ hưu của anh công chức thế!

Còn một loại sổ hưu nữa là mua nhà mặt tiền cho thuê, cứ nằm đó hàng tháng thu ngân, chả thiếu xu nào, ăn chơi
rểnh rảng!

Sổ hưu của người nông thôn là con cái. Nuôi chúng trưởng thành nên người, khi về già thì con cái là chỗ dựa còn chắc hơn là sổ hưu nhà nước cấp. Tôi đang là sổ hưu cho mẹ tôi ở quê đây này!

Thì ra sổ hưu của dân ta có từ đời nảo đời nào chứ đâu phải đến khi có nhà nước và bộ máy công chức mới có sổ hưu!

Các cụ ta xưa vẫn bảo: “Con cái là của để dành”, hoặc “Mỗi con mỗi của ai từ”. Sổ hưu của người xưa đấy, mỗi con là một cái sổ hưu chứ chẳng phải chỉ có một cái như nhà nước cấp. Nên khi xưa, con cháu được coi là “của” chứ không phải chỉ “kim ngân” mới là của đâu nhá.

Hiểu sổ hưu đúng mức thì bớt sợ chuyện ai mang sổ hưu ra dọa!

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: