Nụ “Quỳnh”rướm máu(Ngày hoá đá)-Thơ Nguyễn Giao Đông Quỳnh/Nhạc BS Phạm Anh Dũng

hoa quỳnh12

Nụ Quỳnh rướm máu !

(Ngày hoá đá)

Tâm_Thư_b

Tiếng hát Tâm Thư

Dong Quynh

Nguyễn Giao Đông Quỳnh

Thơ Nguyễn Giao Đông Quỳnh

BS Phạm Anh Dũng

Phổ nhạc BS Phạm Anh Dũng

Vài dòng về Nụ Quỳnh Rướm Máu:
Bài Nhạc Quỳnh đầu tiên tôi viết là Dạ Quỳnh Hương, và sau đó viết mãi cho đến khi khi đến 16 Bài Nhạc Quỳnh , tôi quyết định không viết nữa về hoa Quỳnh, vì thấy nhiều quá rồi.Tôi đặt tên bài thứ 16, bài cuối cùng là Dạ Khúc-Bài Nhạc Quỳnh Cuối Cùng.
Nhưng một việc buồn xẩy ra làm tôi viết thêm Nụ Quỳnh Rướm Máu, nguyên tác bài thơ Ngày Hoá Đá của Đông Quỳnh

==========

Email của Phuong-Mai Tran Nguyen từ Âu Châu:
“Chú ơi cháu vừa được biết (báo ở Thuỵ sĩ đăng với hình chụp căn nhà Quỳnh vẫn thường post lên FB) Đông Quỳnh không phải bị tai nạn xe hơi như bạn bè đưa tin mà bị giết trong chính căn nhà của mình. Thi thể cô được tìm thấy cạnh người chồng đã tự tử nhưng không thành.”
“Quỳnh có nói với cháu, mơ ước được chú phổ thơ Quỳnh viết một lần.”

==========

Đông Quỳnh thân mến:
Theo lời yêu cầu của Quỳnh, đây là nguyên tác bài thơ Ngày Hóa Đá đã phổ nhạc
Cuối cùng cũng viết nhạc được vào bài thơ
Ở bên kia thế giới, mong Quỳnh nghe được

Em đi giữa đồi thông
Sương trắng hồn phiêu bạt
Thung lũng tình bát ngát
Buốt lạnh giữa chiều Đông

Em đi giữa rừng phong
Lá vàng trên mắt đợi
Đời như hoa tầm gửi
Khép kín nỗi chờ mong

Em đứng bên dòng sông
Ôm tháng ngày hóa đá
Sóng xô đời rệu rạ
Ru tình buồn mênh mông

Em đi qua mùa Đông
Nâng niu vòng tay ấm
Ôm nụ Quỳnh rướm máu
Em chìm vào hư không

(Nguyễn Giao Đông Quỳnh qua đời, tại Thụy Sĩ, ngày 16 tháng 6 năm 2015, lúc 40 tuổi)

thơ Đông Quỳnh

Đông Quỳnh viết

Tôi Viết “Khi vui tôi làm thơ/Để chôn vùi những niềm đau quá khứ/Để phá vỡ ngục tù trong mảnh hồn cô phụ/Để quên đi những ngày tháng bơ vơ (Khi người đàn bà làm thơ). 

Đó là tâm sự rất chân thành, nỗi khát khao cháy bỏng của Đông Quỳnh – người con gái đất Quảng Ngãi khi đến với thơ, như tự mình tìm bến neo đậu cho những cảm xúc bằng ngôn ngữ. Mặc dù công tác trong ngành y, cùng chồng và hai con sinh sống ở Thụy Sĩ nhưng quê hương, tình mẹ và… tiếng lá rơi trên đường phố Hà Nội vẫn luôn bàng bạc trong suy nghĩ, tâm tưởng của nhà thơ trẻ: “Yêu đất vỡ, luống cày trên quê mẹ/Mầm nụ xanh bóng mạ phủ xanh đồng/Yêu ngọn cỏ mượt mà êm lưng trẻ/Thả cánh diều lay ngọn gió chiều buông” (Làng tôi). Một chút mong manh sương khói của sóng nước Hồ Tây ngày cuối thu cũng không vuột khỏi ánh mắt của nhà thơ: “Chiều nay bỗng nhớ Cổ Ngư/Mùa hoa gạo nở bao giờ hở anh/Nụ đào ươm mộng Nhật Tân/Sóng Hồ Tây vẫn vờn quanh cuộc tình/Nón nghiêng che nắng Ba Đình/Qua Cửa Bắc lạ tưởng mình Cửa Nam/Chân ai giẫm lá me vàng/Em nghe Hà Nội ngỡ ngàng vào thu…” (Nhớ Hà Nội). Tác giả Nguyễn Giao Đông Quỳnh làm thơ rất nhanh. Bạn bè đều cảm phục cách viết lạ, thần tốc và luôn có hồn, nhiều câu thơ nhẹ nhàng cứ như mạch nước ngầm lặng lẽ len lỏi vào tận trong sâu thẳm trái tim người đọc để rồi đồng cảm tìm đến… vì nhau. Tài hoa nhưng bạc mệnh. Một tai nạn giao thông bất ngờ vừa cướp đi sinh mạng của Đông Quỳnh khi vừa tròn tuổi bốn mươi… 185 bài thơ trong Thơ Đông Quỳnh (Nhà xuất bản Văn học ấn hành) là 185 câu chuyện, đan xen với nỗi niềm thao thức cùng thời gian, cùng sự trải lòng với cuộc đời quá đỗi mong manh này, nhẹ nhàng như làn khói sương để Đông Quỳnh mang đi thật xa…

Lê Công Sơn

Đông Quỳnh yên nghỉ ở lòng đất mẹĐông Quỳnh yên nghỉ ở lòng đất mẹ

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

This site uses Akismet to reduce spam. Learn how your comment data is processed.