Về nhạc Bô Nê Rô với NS Tuấn Khanh

baby reading newspaper

Nhạc sĩ Tuấn Khanh: “Bolero không âm mưu cản đường phát triển của bất kỳ ai”

“Miền Nam có thú vui riêng của mình như cách ăn phở có nhiều rau và không quen thêm bánh quẩy. Âm nhạc cũng vậy. Miền Nam chọn bolero là cách giải trí và thưởng thức hàng ngày chứ không âm mưu làm một cuộc bành trướng nào về văn hóa.”

24/08/2017, 8:49

 THỤC KHÔI (THỰC HIỆN) Ảnh NVCC

 
Nếu bạn để ý, phần lớn các ca sĩ của American Idol được chú ý, gây tiếng vang, đều là người trình bày dòng country. Điều đó không có nghĩa là nhạc country đang “sống dậy” ở Mỹ. Các chương trình thương mại ở Việt Nam đang phản ánh nhanh và đôi khi hời hợt – về thị hiếu của đám đông

–  Bolero – từ khóa chưa thôi “hot” trong gần một năm qua với nhiều tranh luận của người làm nhạc. Có người cho rằng, bolero ngày càng sống khỏe – phản ánh giá trị đặc biệt của dòng nhạc này, nhưng có người lại cho rằng, bolero là hoài niệm, nếu sống mãi với hoài niệm, đồng nghĩa không chịu phát triển. Vậy bolero là một dòng nhạc thế nào trong anh? Theo anh, nó đã hoàn thành sứ mệnh lịch sử của mình?

– Nếu gọi bolero là hoài niệm, thì tôi cho đó là một nhận định sai. Người ta nhắc đến từ “hoài niệm” khi điều đó, giá trị đó không còn ở hiện tại, và chỉ được nhắc lại theo dịp. Nhưng bolero không mất, mà đúng như bạn diễn tả là “đang sống khỏe”, thì không có gì phải hoài niệm cả. Không ai nghe nhạc cổ điển của Mozart hay Beethoven mà bị gọi tên là hoài niệm. Và nếu thích thưởng thức chỉ nhạc cổ điển thôi, cũng không có nghĩa là “không chịu phát triển”.

Nhạc sĩ Tuấn Khanh.

Tôi cũng rất ngạc nhiên khi nghe một lý luận râm ran và mơ hồ về chuyện bolero đã hoàn thành giai đoạn lịch sử của mình và nên nhường chỗ cho sự phát triển. Tôi đã từng bật cười với bạn bè của mình và hỏi rằng thôi thì cứ cho là âm nhạc cũng cần phát triển như cầu đường hay xe bus, nhưng xin chỉ giúp tôi một “dấu hiệu” về “sự phát triển” mà rất nhiều người đang muốn ngụ ý đến là gì? Cũng cần nên nhớ là bolero không âm mưu cản đường phát triển của bất kỳ ai, mà chỉ là những người chủ trương âm nhạc “phát triển” đang nghèo nàn về khả năng nên giận cá chém thớt thôi.

 Rõ ràng việc thị trường âm nhạc hôm nay đơn điệu chỉ có bolero thôi, là một dấu hiệu bất thường và thụt lùi của mặt bằng văn hóa nước nhà.

Trong quan sát của anh, bolero có đời sống thế nào từ khi nó xuất hiện ở Việt Nam? Dòng nhạc này có lúc được gọi là nhạc vàng, nhạc sến, phản ánh điều gì?

Tôi có viết nhiều bài về chuyện này, nói ra thì rất dài. Nhưng tôi muốn nhấn mạnh rằng tên gọi vàng – đỏ – xanh chỉ là gán ghép qua vỏ ngôn ngữ. Giống như người ta hay gọi nhạc cổ điển là bác học – quả là ngớ ngẩn – vì không có nhạc sĩ nào muốn làm bác học trong âm nhạc cả, họ chỉ muốn được là một nghệ sĩ, không cần phải là giáo sư hay tiến sĩ gì đó, cũng đã đủ kiêu hãnh.

Từ thập niên 1950 đến nay, không ai tranh cãi hay phiền hà gì với các tên gọi. Chỉ là trong thời gian gần đây, khi dòng nhạc bolero bùng lên thì các tranh cãi đó mới ăn theo một cách vô nghĩa mà thôi.

Quang Lê, Lệ Quyên là những giọng ca đưa bolero trở lại trên sân khấu mạnh mẽ giai đoạn này.

– Việc dòng nhạc này thời gian gần đây “sống dậy” mạnh mẽ hơn ở các phòng trà, sân khấu lớn và truyền hình thực tế, anh lý giải chuyện đó thế nào?

– Nếu bạn để ý, phần lớn các ca sĩ của American Idol được chú ý, gây tiếng vang, đều là người trình bày dòng country. Điều đó không có nghĩa là nhạc country đang “sống dậy” ở Mỹ. Các chương trình thương mại ở Việt Nam đang phản ánh nhanh và đôi khi hời hợt – về thị hiếu của đám đông. Trong câu chuyện mà chúng ta đang nói đến, có lẽ nên đặt lại một ý khác, là các chương trình giải trí thương mại đang khai thác quá lố và bào mòn một dòng nhạc thưởng thức quen thuộc ở miền Nam, đến mức khiến khán giả của chính dòng nhạc này cũng khó chịu.

Thực tế, bolero ở thời điểm không xuất hiện trên sân khấu lớn, vẫn tồn tại âm ỉ trong đời sống người Việt, đặc biệt người miền Nam – trên các chuyến xe đò đường dài, quán cafe… qua những chiếc băng cát xét như một mạch ngầm đời sống. Điều ấy theo anh phản ánh tâm thức nào của cộng đồng?

– Tôi đến Huế và đã từng ngồi hết một chương trình ca Huế với lòng tôn trọng, nhưng không cảm thấy mình bị thu hút nhiều. Ngược lại, sau đó nghe những ngườI xung quanh tấm tắc, mới biết mọi thứ thuộc về sự quen thuộc và nhận thức rất riêng. Miền Nam có thú vui riêng của mình như cách ăn phở có nhiều rau và không quen thêm bánh quẩy. Âm nhạc cũng vậy. Miền Nam chọn bolero là cách giải trí và thưởng thức hàng ngày chứ không âm mưu làm một cuộc bành trướng nào về văn hóa. Gọi tên “tâm thức” nghe lớn lao quá. Tôi không nghĩ bolero tự chọn mang vào mình một sứ mạng cao cả nào, mà chỉ là sự chọn lựa đồng thuận của nhiều thế hệ nơi vùng đất hết sức dân chủ: văn hóa nào, dòng nhạc nào cũng có thể mang đến giới thiệu, nếu đủ sức chinh phục thì ở lại, vậy thôi.

– Việc nhiều ca sĩ coi việc hát lại các ca khúc này như thổi làn gió mới vào một dòng nhạc cũ, nhưng anh thấy thực sự bolero có được “làm mới”?

– Tôi nhắc lại về tính phóng khoáng của bolero nói riêng và khán giả miền Nam nói chung. Có rất nhiều ca sĩ ở miền Trung, miền Bắc đã đến và lập nghiệp bằng bolero. Có người thành danh và được xưng tụng không cần đến báo chí nhận định hay gợi ý, chẳng hạn như ca sĩ Ngọc Sơn. Cũng có những cuộc “cách tân” hay thể hiện mới tạo nên làn sóng trong một thời gian nhưng quy tắc chung thuộc về một phong cách và khuynh hướng riêng của miền Nam vẫn chiếm ưu thế. Mãi mãi Tuấn Ngọc sẽ không thể hát hay những bài hát của Thanh Lam, ngược lại Mỹ Linh sẽ không thể hát như Ngọc Lan hay Tuấn Vũ. Nhưng sự thử sức mình trong một dòng nhạc có cơ may ăn khách là điều bình thường của showbiz trong giai đoạn rộn ràng và đơn điệu. Mai đây, khi thị trường lấy lại sự cân bằng và phát triển đồng bộ, mọi thứ sẽ khác.

– Anh đồng cảm hay không đồng cảm với phát ngôn của Tùng Dương: “già trẻ lớn bé đắm đuối bolero đúng là sự thụt lùi”? Vì sao?

– Tôi có đọc qua lời của ca sĩ Tùng Dương, và cũng đọc những lời chỉ trích anh. Nhưng tôi có sự diễn dịch riêng của mình, khác một chút, từ suy nghĩ của Tùng Dương. Trước đây, chương trình Bài hát Việt của VTV tốn rất nhiều tiền của để tạo nên một khuynh hướng mới và rồi cũng lịm dần vì không có khán giả. Rõ ràng việc thị trường âm nhạc hôm nay đơn điệu chỉ có bolero thôi, là một dấu hiệu bất thường và thụt lùi của mặt bằng văn hóa nước nhà. Và bản thân những sáng tác bolero hơn nửa thế kỷ trước hay người nghe không có lỗi.

– Cảm ơn những chia sẻ của nhạc sĩ Tuấn Khanh!

 

Quang Linh: Chế Linh là “thư viện sống” về bolero

 Ca sĩ Quang Linh cho rằng, Chế Linh chính là thư viện sống về bolero của Việt Nam, và bản thân anh không có bài ca nào Chế Linh hát mà anh không thuộc. 

26/10/2016, 23:17

Bài THỤC KHÔI Ảnh BTC

 

Đó là lý do, dù Chế Linh chỉ biết Quang Linh qua băng đĩa, chưa từng có cơ hội chạm mặt ngoài đời, nhưng khi được mời đứng chung show diễn của ông, Quang Linh đã lập tức gật đầu đồng ý.

Đối với nhiều người Việt, bolero hay “nhạc vàng” đã trở thành một phần cuộc sống, là thứ âm nhạc người ta có thể nghe thấy nó vang lên ở khắp mọi nơi. Và Chế Linh – người được mệnh danh là “danh ca” của dòng nhạc này đến nay vẫn giữ nguyên sức hút trong mỗi lần ông về nước biểu diễn. Ca sĩ Quang Linh cho rằng, Chế Linh là người hát hay nhất bolero ở Việt Nam. Ông thậm chí được ca sĩ đàn em gọi là “thư viện sống về bolero”. Bởi theo chia sẻ của Quang Linh, anh học hỏi được rất nhiều từ việc nghe Chế Linh biểu diễn.

Ca sĩ Anh Thơ, người nổi tiếng với dòng nhạc vốn được cho là sang trọng – “nhạc đỏ” cũng đã hơn một lần song ca với Chế Linh. Cô cũng cho rằng chưa ai thay thế được Chế Linh trong dòng nhạc đặc biệt mà ông đã chọn

Về Việt Nam biểu diễn lần này, Chế Linh sẽ dành tặng khán giả 3 ca khúc vừa được Cục Biểu diễn Nghệ thuật cấp phép trở lại. Về việc này, thời gian qua từng có những hiểu lầm đáng tiếc, dẫn đến việc một số khán giả lo lắng ông sẽ không thể hát tại Việt Nam. Tuy nhiên, ban tổ chức khẳng định, mọi việc đều đã được cơ quan quản lý thông qua.

Ở tuổi ngoài “thất thập cổ lai hi”, Chế Linh vẫn giữ ngọn lửa đam mê với sân khấu. Ông cho rằng, mình cần chuẩn bị thật tốt trong lần hội ngộ khán giả thủ đô sau 3 năm xa cách. Và ông hi vọng rất nhiều vào show diễn sẽ được diễn ra tại Tp.HCM, nơi con đường cầm ca của ông bắt đầu.

Liveshow Chế Linh tại Hà Nội sẽ diễn ra đêm 28/10 tại Trung tâm Hội nghị Quốc gia. Chương trình ngoài các khách mời Quang Linh, Anh Thơ còn có sự góp mặt của ca sĩ trẻ Hoài Lâm và một số gương mặt khác.

Ca sỹ Hương Lan: “Bolero sẽ luôn hiện hữu và mãi trên đỉnh”

Sau hơn nửa thế kỷ hát trên sân khấu, nổi tiếng với dòng nhạc trữ tình quê hương, lần đầu tiên nữ ca sỹ Hương Lan sẽ hát tại thánh đường Nhà hát Lớn Hà Nội cùng những giọng ca vàng của dòng nhạc bolero.

27/12/2015, 8:31

Bài THEO VIETNAMPLUS Ảnh NVCC

 


Ca sỹ Hương Lan. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)
Mang chủ đề “Tình Xuân Bolero” vào lúc 20 giờ, ngày 1/1/2016, đêm nhạc sẽ là “điểm hẹn” đầy thi vị của những tín đồ nhạc bolero trong ngày đầu năm mới, với nhiều tuyệt phẩm bất hủ của những giọng ca vàng – Ngọc Sơn, Giao Linh, Phương Dung…
 
Nếu nữ ca sỹ Hương Lan được mệnh danh là “thần đồng âm nhạc” từ lúc lên 10 tuổi và sau 54 năm theo nghiệp cầm ca vẫn được khán giả khắp nơi mến mộ, thì Ngọc Sơn cũng được tụng ca là “ông hoàng nhạc sến.”
 
Đây cũng là lần đầu tiên, sau 25 năm, công chúng Hà Nội sẽ được nghe lại tiếng hát của “ông hoàng nhạc sến” Ngọc Sơn giữa thánh đường Nhà hát Lớn.
 
Ngọc Sơn cũng bồi hồi kể rằng, cách đây 25 năm, cũng trên sân khấu Nhà hát Lớn, lần đầu tiên anh đã hát ở Hà Nội trong đêm Gala 90.
 
Chính nam ca sỹ cũng không thể ngờ rằng, 25 năm sau, mối duyên tình với khán giả Hà Nội, đã một lần nữa cho anh cơ hội được trở lại hát ở Thánh đường Nhà hát Lớn trong không khí Xuân sang, khởi đầu một năm mới an lành.
 
Ngọc Sơn tâm sự, anh không bao giờ quên, lần biểu diễn lần đầu với khán giả Hà Nội đã yêu thương, vỗ tay nhiều đến nỗi, anh không thể rời sân khấu, chỉ muốn hát suốt đêm, mặc dù chương trình đã kết thúc tự bao giờ.
 
Kỷ niệm đáng nhớ đó, đã thôi thúc Ngọc Sơn trở lại Hà Nội như trở về với tình yêu thương bất tận của gia đình.
 

“Ông hoàng nhạc sến” Ngọc Sơn. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)
 
Dấu ấn giọng hát trữ tình, sang trọng khó giọng nam nào sánh kịp khiến sau nhiều thập kỷ có những ca khúc Ngọc Sơn hát vẫn nguyên giá trị mà không ai có thể hát lại và thay thế được.
 
Điều khiến cho tên tuổi Ngọc Sơn luôn sống mãi trong lòng khán giả, cũng bởi nguồn năng lượng trong anh luôn đậm đầy đam mê. Khi hát, dù ở sân khấu nào và bất cứ nơi đâu, Ngọc Sơn đều thăng hoa, vạm vỡ trong giọng hát và cách trình diễn.
 
Tiếng hát ấm áp, thấm đẫm ân tình cùng lối hát như rút ruột, xé lòng khiến cho khán giả bao nhiêu thế hệ đã qua vẫn luôn thổn thức và đắm mình trong tiếng hát của anh.
 
Nữ ca sỹ Hương Lan cho rằng, điều khiến chị luôn ngưỡng mộ tiếng hát Ngọc Sơn bởi “tiếng hát Ngọc Sơn luôn có sức truyền cảm đặc biệt và đậm đầy sức sống.”
 
“Cho đến tận bây giờ, trong những đêm nhạc hay chuyến lưu diễn của mình, Ngọc Sơn có thể hát cả đêm và luôn là người đốt nóng sân khấu từ đầu đến phút cuối chương trình.”
 
“Đã có biết bao thế hệ nghệ sỹ đã thành danh với dòng nhạc bolero, nhưng chính nguồn năng lượng hiếm có, khiến giọng hát Ngọc Sơn như ‘tượng đài’ không tuổi, sau nhiều thập kỷ ca hát, không có dấu hiệu suy suyển về giọng.”
 
Không chỉ nổi tiếng ở dòng bolero, Ngọc Sơn còn hát rất hay từ dân ca đến nhạc trẻ, tiền chiến, nhạc ngoại quốc.
 
Ca sỹ Ngọc Sơn “bật mí,” trở lại trong đêm nhạc “Tình Xuân Bolero” giữa thánh đường Nhà hát Lớn Hà Nội trong ngày đầu tiên năm mới, anh sẽ làm khán giả Hà Nội bất ngờ khi thể hiện nhiều dòng nhạc khác nhau.
 

“Nữ hoàng sầu muộn” Giao Linh. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)
 
Trong đêm “Tình xuân Bolero” Ngọc Sơn sẽ hát những ca khúc về Hà Nội như một lời tri ân- “Hà Nội niềm tin và hi vọng” hay “Em ơi Hà Nội phố”…
 
Hào sảng và cả lắng sâu, chính là những cảm xúc có thực đang hiện diện, dâng trào trong anh mỗi khi nhớ về Hà Nội.
 
Ngọc Sơn cũng sẽ hát lại những ca khúc làm nên tên tuổi của anh, được mến mộ qua nhiều thế hệ khán giả Việt Nam như “Vầng trăng cô đơn,” “Tình cha,” “Lòng mẹ”…
 
Đặc biệt, Ngọc Sơn sẽ lần đầu tiên giới thiệu tới khán giả Hà Nội nhiều ca khúc anh viết mới. Ít người biết rằng, sau cú sốc mất cha, Ngọc Sơn đã vùi đầu vào sáng tác và âm nhạc đã khỏa lấp, cứu rỗi sự mất mát lớn lao về tinh thần của anh.
 
Sự cô quạnh và thiếu hụt tình cảm khiến Ngọc Sơn sống trầm lặng hơn. Khi nỗi đau lặn vào trong, tiếng hát lại càng mùi mẫn, lắng sâu, những giai điệu lời ca anh viết càng thấm thía.
 
Những ca khúc về tình cha, nghĩa mẹ, về nhân tình thế thái, triết lý nhân sinh, về nghiệp cầm ca luôn đau đáu trong anh như mạch nguồn cảm hứng sáng tác không ngơi nghỉ.
 

“Nhạn trắng gò công”Phương Dung. (Ảnh: Nhân vật cung cấp)
 
Khán giả Hà Nội sẽ được thưởng thức những ca khúc mới như “Sến,” “Về thăm mẹ,” “Lỡ yêu,” “Biết nói gì đây,” “Được thời lên hương,” “Thức đêm”…
 
Cũng theo nữ ca sỹ Hương Lan, nên gọi dòng nhạc này là bolero chứ không phải “nhạc sến” như số đông hiện đang ưa dùng.
 
“Sự mượt mà, lãng mạn, đôi khi ủy mị và sầu thương khiến giới bình dân gọi là ‘sến.’ Giá trị của bolero chính bởi sự gần gũi, tự sự, dễ nghe, dễ nhớ và dễ cảm, dễ chạm vào trái tim. Trải qua bao biến thiên thời cuộc, nhưng với sự hiện diện của những giọng ca vàng như Ngọc Sơn, Giao Linh…, những chương trình nghệ thuật, cuộc thi tiếng hát bolero ngày càng nhiều trên truyền hình, khiến dòng nhạc này vẫn luôn hiện hữu và ngày càng được ưa chuộng.”
Đêm nhạc “Tình xuân Boler” giữa thánh đường Nhà hát Lớn Hà Nội, với tiếng hát của Ngọc Sơn cùng bốn giọng ca sỹ gạo cội Giao Linh, Phương Dung, Hương Lan và Sơn Tuyền như một minh chứng cho sức sống của dòng nhạc bolero mãi trên đỉnh.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s