Nỗi đau Mù Cang Chài/Xa rồi Quế Sơn/Cuối phố buồn-Thơ Huy Uyên

tho1_logo
photo-16
huyuyententacgia

Nổi đau Mù-Cang-Chải.

Mù Cang Chài1

Những đống đá trên đồi đổ xuống
Mắt nhìn về đâu ơi em trai
Mù-Cang-Chải buồn chìm đắm
Nước ngập cao lên tới tận đầu  .
Xơ xác nghèo thôn bản từ đây
Con thân trần bơ vơ lạc mẹ
Tháng năm không cửa không nhà
Không cơm chiều,ngô khoai sắn ghế .
Mẹ đau lòng trước cơn bão lũ
Trái tim ai treo ngược lên đồi
Cha một mình qua sông nước dữ
Vườn,nhà lũ lụt ngậm ngùi trôi !
Triệu tấm lòng đau máu chảy ruột mềm
Nước mắt đổ ngược xuôi Mù-Cang-Chải
Xót đau từ Bắc vô Nam
Tháng 8 mồ chôn năm hai-ngàn-mười-bảy .
Đâu đây vọng tiếng kêu ngào nghẹn
Nổi đau sét đánh ngang trời
Triệu lòng xót xa trời biển
Nước ngập chìm rồi tan nát người ơi !!!
(8-17)

 Xa rồi Quế-Sơn(*)

Đèo Le Quế Sơn

Em bỏ tình tôi tận đèo Le
Sông Câu-Lâu bao năm ngược bến
Một thời đạn bom Gò Nổi xưa
Bạc màu áo người lính trận .
Xuôi Thu-Bồn,Chiêm-Sơn,Bến-Giá
Bà Rén xa người yêu ngày nào
“Dưới ngọn đèn mờ trong căn nhà nhỏ
Hai mái xanh nay đã bạc đầu ” .
Mấy mùa vàng đồng lúa Quế-Sơn
Lộ 611 khuya về gà gáy
Núi chạy quanh dảy phố thật buồn
Đêm tìm em không thấy !
Mưa khuya chao ôi hiu hắt
Ly rượu say quán vắng chân đồi
Hương-An xưa, nay còn tiếng hát
Để đêm về người đợi trông ai .
Mắt em còn bến đổ bên sông
Rồi bóng chiều đi phai nhạt nắng
Những chuyến đò xưa chết cả tấc lòng
Từ em xa Quế-Sơn chìm đắm .
Ở Đèo Le chắc giờ đầy gió
Mây bay theo từng sợi tương-tư
Còn lại em và hơi thở
Ta xa nhau từ đó đến giờ .
Ly rượu đêm cạn chén quán Dung
Say quên chuyện yêu người ngày trước
Còn chăng Quế-Sơn và những con đường
Một thuở mối tình ai đã mất .
(*) huyện miền núi tỉnh Quảng-Nam
Huy Uyên

      Cuối phố buồn

sân ga buồn

Đường dài và xa chi lắm
Chiều khép trong tôi nổi buồn
Hàng cây chừng phai nắng
Chầm chậm bước chân .
Mây trời vây quanh làng
Hiên nhà lẻ sầu chiếc bóng
Người đi từ độ thu sang
Về đâu ơi khoảng trời nín lặng .
Xa rồi môi hôn từ độ
Sân ga một mình cuối phố buồn
Đợi chờ người ngày đó
Dấu trong tim hình bóng “lược gương” .
Người đàn ông ngồi một mình
Sau lưng bóng núi
Nước lửng lờ chảy trôi sông
Lạnh lòng một đời chờ đợi .
Em quay lại linh-hồn tượng đá
Cùng chiều thả tóc trên sông
Bóng ai về bên cửa
Tiếng gọi đâu đây quá não nùng .
Còn lại ai chờ cuối đường
Nghe lạnh lòng chưa chuông nhà thờ đổ
Trên cao thập-tự chao nghiêng
Lặng khuất bên trời từng hơi thở .
Tim em reo theo lời gió
Một ngày bia mộ nghĩa-trang
Những ngôi nhà và đám cỏ
Tiễn nhau về nơi cuối cùng .
Ở đây chiều về một mình 
Chạnh lòng bước chân phố cũ
Biền biệt  chiều hoang
Đi và nhớ …
phố chợ Kontum
   huyuyententacgia

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s