Hàn Mặc Tử-Thơ Trần Mạnh Hảo

logo thơ

HÀN MẶC TỬ

tranmanhhao

Thơ Trần Mạnh Hảo

Hàn Mặc Tử ( 1912-1940) ngôi sao sáng của nền Thơ Mới, cuối đời bị bệnh phong. Mỗi khi trăng mọc là ông bị hành hạ một cách kinh hoàng. Trăng là ám ảnh điên cuồng của thân xác và tâm hồn thi sĩ. Ông cao 1 m 65 và bị trăng rút lại cong lên như trăng liềm trong cơn trăng nhập khôn xiết. Ông mất khi mới 28 tuổi và để lại một gia tài thi ca đồ sộ của bậc thiên tài.

T.M.H.

Hàn Mặc tử và Thiền

Trăng quơ vòi bạch tuyệt
Rút hết gân cốt thơ trong ám ảnh điên cuồng
Sóng viêm tấy
Bờ cát run cầm cập
Trăng sốt li bì xuống biển tôi vôi…

Trăng chợt dài ra một mét sáu mươi lăm
Trên chiếu mỏng
Niềm thơ chết đuối
Thơ quờ tay bíu chặt lấy vô cùng
Đôi mắt ném lên trời hai ngọn đuốc
Thơ muôn đời xin sống với lâm chung

Kìa trang giấy hoen hoen nước mắt
Ô hay, trăng chợt mặt chữ điền
Thơ đom đóm thôi miên hồn trăng vỡ
Thơ lên cơn
Trăng còn phải lên đồng

Nhà thơ vốc khoảng không
Như vốc cát
Ném lên mình cho chữ nghĩa vùi chôn
Thơ có biến trăng suông thành cháo loãng
Để thơ nuôi cơn chết đói linh hồn ?

khỏa thân đêm trăng

Sài Gòn 1983

Trần Mạnh Hảo.

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s