Cuộc sống này là thế…Thơ Trần Nhuận Minh

tholucbatmoi1

Cuộc sống này là thế…..

tranhnhuanminhphoto

Trần Nhuận Minh

cầu treo vùng cao

 

Mảnh sân nhà tôi, bên này nắng, bên kia mưa
Cầu Long Biên, đầu cầu gió Đông, cuối cầu gió Bấc
Ngày tôi sống trong rất nhiều bất trắc
Bao người làm thơ ca tụng áng mây bay…

Ừ thì thơ cứ ca tụng mây bay
Nhưng rừng cháy dưới áng mây thì thơ quay lưng lại
Lãnh đạo Vinasin từng mở tiệc chục ngàn đô để thết em yêu
Lũ trẻ đến trường, cầu gẫy, suối trôi, đầy sợ hãi…

Cuộc sống này là thế. Biết làm sao
Miệng nói một đằng, tay lại làm một nẻo
Cái tay làm sai chứ miệng nói không sai
Sách giáo khoa viết những trang thật khéo

 

Cầu Long Biên gió ngừng, rồi gió lại nổi lên
Sẽ thổi hướng nào thì không ai biết chắc
Giặc có khi lại là ta, mà ta thì chống giặc
Vũ khí trong dân đã nộp hết kho rồi

 

Dẫu vẫn tin vào sự tinh khiết của khí trời
Dù đây đó đã nhiễm đầy chất độc…
Trái tim tôi vẫn đập chẳng bình yên
Trước biết bao chân thành của tiếng chim và hạt thóc…

cúi đầu cầu xin

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s