Về điều lãng quên-Thơ(o) Nguyễn Hoàng Anh Thư(Huế)

tho

Về điều lãng quên

16427245_1838251586390566_4983554447706110496_n

Nguyễn Hoàng Anh Thư

cà phê một mình6

Chẳng phải ngày qua em muốn khóc
Khi gió chiều đã lạc trong căn phòng kín bưng
không còn gì để kéo dài chiếc khăn quàng lại khoảng cách chúng ta đã đi quá xa
Chẳng phải ngày qua em muốn nhớ
Nỗi nhớ thật đẹp về nụ cười
Đóng băng vô tận trong đôi mắt
Giữa ngày tháng không dứt được nỗi rêu rong
Quán xá những ngày này oi bức lắm
Giữa đời sống này
Bài hát đã tuột khỏi đôi tai
Bỏ dở lưng chừng từng thanh âm phức hợp
Bất lực và mù lòa
Đang rộn ràng trong căn phòng tối

bên cửa sổ

Có lẽ mùa hạ này nắng đã quá cháy khô
Không còn những đám mây đồng hành
Lũ ve vẫn ngủ
Sự cô độc trở nên rỗng tuếch
Trong điều khốn khổ của lãng quên

14492319_1779870762228649_7198051364155748682_n

Nguyễn Hoàng Anh Thư

 

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s