Đêm Sàigòn bây giờ/Đà Nẵng 40 năm thầm hỏi-Thơ Huy Uyên

tholucbatmoi1
huy uyen1
huyuyententacgia

 Đêm Sài-Gòn bây giờ

cropped-bc3a1n-de1baa1o-vc4a9a-hc3a8.jpg

Ngày và đêm Sài-Gòn thở dài
Những giọt nước mắt âm thầm chảy
Mới đó đã bốn-mươi-hai năm thấm đỏ
Ngậm tăm từng ngày .
Những mãnh đời xưa ngũ yên
Kể từ đêm tháng tư từ biệt
Mưa chiều sân bay da-diết
Vẫy tay vĩnh-biệt Sài-Gòn .
Thuyền lênh đênh biển lặng thinh
Bỏ lại đất trời Sài-Gòn chết đứng
Chiếc lá cuối cùng trong đêm vắng
Bỏ lại kiếp người đau con tim .
Đạn giặc ghim thân cha sục sôi
Em thơ ngây mắt chìm chảo lửa
Bầy người tranh nhau giằng xé
Cờ bay che khuất mặt trời .
Em có mơ chăng một ngày về
Bao năm làm thân trâu ngựa
Bao năm đắm chìm bảo tố
Tháng tư đày đọa riêng tôi .
Thôi em tuổi chúng ta đã già
Chôn đi ước mơ cháy bỏng
Cầm trong tay mối thù chột nín
Đào mộ chôn năm tháng chết trôi .
Ai đứng bên đường 
nước mắt nghĩa-trang cầm giữ ...
(4-17)

  Đà-Nẳng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi

đà nẵng1

Bỏ lại trái tim ở cầu sông Hàn
Gió thổi bập bùng 42 năm
Người đã đi không hề quay lại
Đứng cầm tay buồn xa xăm .
Gần lắm ơi mây Sơn-Trà-Đà-Nẵng
Biết người nào có dể gì quên
Nhìn sông có tâm sự buồn
Nhìn biển xót từng giọt mặn .
Ngày đi căm hờn cay-đắng
Nước mắt dấu cuối sân ga
Tháng ngày máu người đã cạn
Ngũ-hành-sơn hiu-quạnh tình sầu .
Em có về thăm Vườn Hoa xưa
Ngày anh ba lô lên đường em tiễn
Ngã tư Trưng-Vương ngào nghẹn
Bốn-mươi-hai năm ngày đó đến giờ .
Cờ người bay cao xa tắp
Phố phường nằm chết xót xa
Mặt người đậm đen nắng tắt
Ngậm ngùi trôi khuôn mặt thây ma !
Hết rồi những chuyến phà qua sông
Không còn ai cầm tay nghiêng nón
Cầu tàu thôi người đưa đón
Chia hai cuộc tình cay đắng con tim  .
Hỏi Đà-Nẵng còn buồn còn đợi
Trăng xưa nghiêng chiếc bóng âm thầm
Em giữ cho tôi một trời tăm tối
Em mang cho tôi một thời lặng câm .
Hỏi Đà-Nẵng của em và tôi
Treo đời hai ta lên cây đứng ngó
Ai bắn vào tim để đời đem bỏ
Bốn mươi hai năm mòn héo đêm ngày .
Mùa ấy tháng ba phượng đỏ
Xuân chưa qua người đi hẳn không về
Đứng bên sông nghẹn lòng tiếc nhớ
Thù lòng rời bỏ xa quê .
Tóc xanh xưa đã bạc sớm mai
Dốc cầu Vồng nhớ lên cầu Đỏ
Tháng ngày ngập chìm gian khó
Lấp chôn từng đoạn đời ai !
Đà-Nẵng bốn-mươi-hai năm thầm hỏi 
Mộng người một giấc mơ phai...
1_69342
huyuyententacgia
(3-17)

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s