Xứ người là môi trường phát triễn tài năng của tuổi trẻ VN(5) kể cả khuyết tật: “Unsung hero”Trần Mạnh Chánh Quân !!

reading-newspaper

cúi chào

Hành trình phi thường của chàng trai Việt từ 1 đứa trẻ bại não đến kỹ sư được Google mời gọi, được vinh danh “anh hùng” ở Mỹ

Không rõ tác giả bài viết

Lang thang trên mạng thì em có đọc được bài viết rất hay về hành trình của một cậu bé người Việt, từ một đứa trẻ bị bại não trở thành một sinh viên sáng giá trên đất Mỹ, còn được một trường học ở Mỹ vinh danh là “anh hùng thầm lặng” vì đã truyền cảm hứng cho rất nhiều người. Đọc về chàng trai này mà em cảm thấy nức lòng, tự hào vì người Việt và thấy quá đỗi mến phục nghị lực sống và vươn lên của những người khuyết tật. 

Sinh ra với khuyết tật là lỗi của số mệnh, nhưng sống mà để khuyết tật ấy cản trở thì chính là lỗi của mình. Dẫu biết vậy nhưng cần phải rất có nhiều nỗ lực để một người khuyết tật có thể vươn lên và đạt được thành tựu mà một người bình thường cũng không thể đạt được. Điều đó khiến họ thực sự trở thành “người hùng”. Chàng trai tên Trần Mạnh Chánh Quân chính là một người truyền cảm hứng như thế.

Chàng trai trẻ khi ra đời đã sống chung với chứng bại não đã tự phác thảo về con người mình trên trang blog cá nhân bằng những câu thơ bay bổng:

“Đập nát trời cao, chim khát lượn,
Phá tan đáy biển, thèm cá bơi…
Khi nào trai ngọc tan trong nước,

Lúc đó tim tôi lạnh với đời”

Trước đây một tháng, Trần Mạnh Chánh Quân, chàng trai có biệt danh là “Chim cánh cụt đất Việt” được trường Georgia Gwinnett College (GGC) bang Georgia, Mỹ trao danh hiệu “Unsung hero” (Người hùng thầm lặng). Niềm vinh hạnh này khiến cho những người yêu mến chàng trai trẻ này cảm thấy vui mừng và nức lòng. 

ch_ng_trai_Vi_t_t_a_tr_b_i_n_o_th_nh_anh_h_n
Chàng trai này đã làm nức lòng người Việt trên đất Mỹ. Nguồn: Internet

Mạnh Quân sinh năm 1992 tại Vũng Tàu. Từ khi ra đời, cậu đã mắc hội chứng bại não. Như bao đứa trẻ lớn lên với khuyết tật sinh bẩm sinh, Quân từng bất lực trong việc bắt chân, tay phải nghe theo ý mình, không thể nói chuyện tròn vành rõ chữ, đôi bàn tay yếu đến mức chẳng thể cầm viết…

Song Quân chưa bao giờ đầu hàng số phận. Vượt lên nghịch cảnh, Quân khiến nhiều người khâm phục khi đậu vào trường THPT chuyên Lê Quý Đôn (Vũng Tàu) với số điểm môn chuyên gần như tuyệt đối, đoạt giải học sinh giỏi Tin học toàn quốc. Năm 2013, Quân được trường GGC (Mỹ) cấp học bổng 50%. Hiện, cậu là sinh viên năm cuối ngành Công nghệ Thông tin, Toán tại Mỹ.

“Người anh hùng” truyền cảm hứng cho mọi người trên đất Mỹ

Khi được hỏi về thông tin được trường học ở Mỹ vinh danh là “anh hùng thầm lặng” (Unsung hero), Quân không rụt rè mà tự hào nói về bản thân: “Theo thông tin từ nhà trường, bài báo viết về mình trên tạp chí Engage magazine chi nhánh tại trường GGC đã truyền được cảm hứng cho rất nhiều người. Ngoài ra, mình cũng được biết đến là sinh viên có khả năng lập trình khá tốt, sẵn sàng giúp đỡ các sinh viên khác khi cần. Mình nghĩ đây mới chính là điều khiến mình nổi bật trong số các sinh viên ở đây”. 

Quân ngồi xe lăn đến trường để dự buổi lễ trao danh hiệu “hero” cho mình. Khi thấy ống kính máy ảnh hướng về phía mình, cậu nheo hai mắt rồi nở nụ cười tươi rói. Với những người yêu mến Quân thì cậu không phải là một người hùng, cậu chỉ là một con người bình thường với nghị lực phi thường mà thôi. Quân thậm chí còn không được đứng ở vạch xuất phát như bao người, cậu lùi về phía sau với hội chứng bại não bẩm sinh cùng biết bao nhiêu hạn chế về thể chất. 

image
Nụ cười của Quân chứa đựng niềm cảm hứng về nghị lực. Nguồn: Internet

Hẳn mọi người sẽ không khỏi lặng người khi biết Quân từng bắt mẹ trói chân để tập đánh máy bằng tay ở trường, hay quyết leo 1.000 bậc thang lên núi Tao Phùng (bãi Sau TP Vũng Tàu) để chứng minh với thầy cô mình đủ sức khỏe tham gia kỳ thi Học sinh giỏi Cấp quốc gia. Phải biết được những điều đó, người ta mới hiểu nghị lực của chàng trai trẻ này từ đâu mà ra.

Người thầy với niềm tin vô điều kiện vào cậu học trò bị bại não

Quân có được như ngày hôm nay là nhờ vào niềm tin và sự nâng đỡ vô điều kiện của một người thầy. Đó là cô Phạm Thị Nhung, cựu giáo viên Ngữ Văn của trường cấp 3 Lê Quý Đôn (Vũng Tàu). Quân thường kể về cô bằng tất cả sự kính trọng của một người trò dành cho thầy của mình và bằng tất cả tình thương của một đứa con trai dành cho người mẹ thứ hai trong đời. Cô Nhung chính là người đã kiên quyết đứng ra bảo lãnh Quân ở lại trường chuyên năm ấy, khi lúc đó đã có những ý kiến khăng khăng cho rằng nên đưa cậu học trò khuyết tật này về quê để bố mẹ chăm sóc với hàm ý rằng điều này sẽ làm cho gương mặt nhà trường đẹp đẽ hơn.

Hồi tưởng lại ngày đó, cô Nhung kể: “Cái đặc biệt của Chánh Quân là ở chỗ em rất ham muốn hòa nhập với mọi người nhưng chân không đi được, tay không cầm vững, tiếng nói không rõ ràng. Trong những ngày chào cờ hay đại lễ của trường, Quân không ngồi cùng bạn bè được nên em ra ngồi dưới chân cột cờ. Ngồi dưới chân cột cờ như vậy gây mất thẩm mỹ của nhà trường. Một số người nhìn thấy thế có vẻ không vui, bất bình nhưng tôi thì lại đau xót vô ngần. Nhớ có lần họp hội đồng nhà trường, có ý kiến nói rằng nên đưa em về quê.

Lúc ấy, tôi vừa khóc vừa nói thẳng quan điểm: Các anh các chị cứ nghĩ mình có đứa con, đứa em như Quân khi mà nó chẳng còn điều gì hạnh phúc hơn là được vào học ở trường chuyên, thì các anh chị nghĩ gì mà làm vậy? Tôi bảo lãnh cho em ấy!”. Nhờ tấm lòng trắc ẩn và yêu thương của cô Nhung, Quân được giữ lại trường. Sau này, Quân sang Mỹ du học rồi về thăm cô mới được cô kể cho nghe chuyện này. Giọng cô Nhung tràn ngập thương yêu: “Bởi có lẽ từ trong máu thịt mình thương nó thì nó thương mình thôi”.

Khi hay tin người học trò cũ ngày nào được vinh danh “Người hùng thầm lặng” tại Mỹ, cô Nhung hạnh phúc như chính con đẻ của mình nhận được vinh dự này. Nhìn Quân rạng rỡ trong tấm áo cử nhân trường Mỹ, cô Nhung không sao quên được hình ảnh của cậu học trò lớp 9 lần đầu đến gặp cô xin học luyện thi năm nào, càng không thể quên được phản ứng của Quân khi bị cô từ chối giảng dạy.

image
Người mẹ thứ 2 rất đỗi tự hào về Quân. Nguồn: Internet

Cô kể: “Tôi với Quân như một cái duyên. Em ở tít trên huyện còn tôi thì dạy Văn cho học sinh cấp 3 ở trường chuyên thành phố. Hồi giờ, tôi chưa dạy cấp 2. Em đến xin học tôi năm lớp 9. Nhìn thấy Quân nói không rõ, tay cầm không vững, chân đi lại rất khó khăn, tôi từ chối dạy. Khi đó, em nhìn tôi bằng đôi mắt như có nước, ánh mắt ấy đến giờ vẫn ám ảnh tôi, Quân nói đầy khó nhọc: Mọi người được học cô mà tại sao con không được học cô?”.

Cô Nhung luôn lấy Quân là tấm gương sáng để các học sinh khác soi mình vào: “Các em thấy không, bạn Quân là một nghị lực sống, một bản lĩnh phi thường. Quân là một người không nói được mà vẫn muốn nói, một người không thể viết nhưng vẫn nỗ lực ghi lại kiến thức bằng tất cả mọi cách. Cô cho đó là một nghị lực rất cao quý mà không mấy người có được!”.

Một tương lai rực rỡ phía trước

Tháng 11/2016, “gã khổng lồ” Google gọi Quân nộp hồ sơ dự tuyển nhân viên làm việc toàn thời gian. Sau nhiều vòng phỏng vấn, đến nay, Google chưa cho cậu phản hồi đánh giá chi tiết cụ thể. Thế nhưng với Quân, chuyến đi đến Google là một cuộc phiêu lưu thú vị và đáng nhớ. Quân bảo, nếu Google không chọn mình thì mình cũng không mất mát gì mà lại học hỏi thêm được nhiều. Cậu vẫn nghĩ đây là một kinh nghiệm hữu ích cho mình.

Trong thời gian học tại trường GGC, Quân là sinh viên xuất sắc được trường chọn tham gia các cuộc thi của Hiệp hội Chuyên ngành Công nghệ thông tin (AITP). Cậu tham gia rất nhiều cuộc thi online như Codeforces hay Topcoder. Tuy thành tích không cao nhưng nhờ kiên trì tham gia thường xuyên các kỳ thi giúp Quân rèn luyện kỹ năng giải quyết tình huống khá tốt. Đây là tiền đề để cậu tự tin hơn khi tham gia các cuộc thi khác như AITP NCC hay ACM và giành được thứ hạng cao hơn.

image
Danh hiệu vinh dự mà Quân đạt được. Nguồn: Internet

Quân đam mê thuật toán, cũng như giải thuật lập trình. Môi trường làm việc lý tưởng mà chàng trai Việt hướng đến khi ra trường là một nơi cho cậu theo đuổi và phát huy được đam mê của mình. Nhưng trước tiên, Quân muốn trở thành một lập trình viên tốt đã! Đi được một chặng đường khá dài song Quân luôn rất khiêm tốn “biết người biết mình” khi tự nhận xét về năng lực của bản thân thế này: “Hiện tại mình vẫn chưa tốt đâu, bản thân vẫn còn nhiều điều cần cải thiện nữa. Mình biết rất nhiều nhân vật “máu mặt” trong làng IT cả trong và ngoài nước. So với họ, mình còn phải cố gắng rất nhiều!”.

Khi được hỏi “Là một người hùng đặc biệt, có bao giờ Quân thấy ai đó nhìn mình bằng ánh mắt ái ngại hay chưa đủ tin tưởng?”. Quân đã thành thật trả lời: “Tất nhiên là có, vẫn có những người lạ như thế, nhưng không nhiều. Mình thấy điều đó cũng không quan trọng lắm. Mình chỉ giúp đỡ những người cần đến mình, chứ không có mục tiêu thành thần tượng của hết 9 tỷ người trên hành tinh này”. Khi sang Mỹ du học, Quân luôn nghĩ đến việc giúp đỡ người khác thay vì đòi hỏi cộng đồng quan tâm tới mình: “Tôi không qua Mỹ để xin niềm thương hại”. Điều đó càng khiến mọi người càng thêm mến phục cậu.

image
Quân luôn rất tự tin vào bản thân. Nguồn: Internet

Quân khẳng định rằng động lực lớn nhất để giúp cậu phấn đấu chính là khuyết tật của cậu: “Chính là bởi vì mình sở hữu khuyết tật bẩm sinh. Mình đã sở hữu được cái vốn liếng khác người ta, thì càng phải cho ra kết quả khác người. Với hoàn cảnh hiện tại, mình không còn gì oán trách hoàn cảnh. Mình xem mình là một con người đúng nghĩa và sở hữu thêm “khuyết tật” thôi. Chẳng ai là hoàn hảo cả nên chẳng có gì phải buồn khi mình cũng thế. Động lực là mình có thêm cái khác người mà thôi!”

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s