Đại Xì Trum và Tập đối với chế độ của cậu Ủn(Bắc Triều Tiên)

Phân tích thời cuộc

reading-newspaper>

TRUMP VÀ TẬP CÂN BÌNH

TRONG KHỦNG HOẢNG BẮC HÀN

Trần Trung Đạo>

Trần Trung Đạo.

2017-03-03t090238z_2113140362_rc12373f1a80_rtrmadp_3_china-parliament
5e62e7d9-026b-46cd-b970-9fd6a20cf1eb>
>
>
>Trong buổi phỏng vấn dành cho The Wall Street Journal hôm 12 tháng 4,
>2017, TT Donald Trump thừa nhận sau khi lắng nghe mười phút, Tập Cận
>Bình đã cho ông bài học lịch sử về mối quan hệ giữa Trung Cộng và Bắc
>Hàn và cũng giúp ông thấy vấn đề không phải dễ dàng như đã mọi người
>đã nghĩ trước đó. Tập Cận Bình kêu gọi các bên tiến hành một giải pháp
>hòa bình trong xung đột với Bắc Hàn thay vì một xung đột quân sự.
Kim Ủn
>
>
>Thật ra, bài học lịch sử dù mười phút hay mười năm, nội dung cũng
>không khác nhiều. Các giới cầm quyền Trung Cộng từ Mao, Đặng cho đến
>Tập chỉ theo đuổi một chính sách duy nhất là bảo vệ vòng đai an ninh
>dài 1,400 kilomét và ngang qua ngã ba chiến lược Vladivostok, bản
>doanh của bộ tư lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương  (Pacific Fleet) của Liên
>Xô trước đây và Nga hiện nay.
>
>Không phải đây là lần đầu tiên Bắc Hàn thử hỏa tiển nguyên tử mà đã
>năm lần, nhưng Trung Cộng vẫn tiếp tục nuôi dưỡng chế độ hà khắc, tàn
>bạo nhất trong lịch sử loài người. Trung Cộng giữ quyền phủ quyết tại
>Hội Đồng Bảo An Liên Hiệp Quốc và đã từng bỏ phiếu chống dù chỉ là một
>quyết định không bắt buộc thi hành như trường hợp quyết nghị về vi
>phạm nhân quyền tại Bắc Hàn vào tháng 12, 2015.
quan-nhan7
>
>
>
>Nhắc lại, ngày 6 tháng Giêng 2016, phát ngôn nhân quân đội Bắc Hàn
>tuyên bố đã thử thành công loại bom nguyên tử nhiệt hạch
>(thermonuclear bomb). Đây là lần thử vũ khí nguyên tử thứ năm của Bắc
>Hàn. Thoạt đầu, nhiều người nghĩ việc thử nghiệm nhắm vào Mỹ. Thật ra
>là nhắm vào Trung Cộng như Douglas H. Paal, Giám đốc Chương trình Hòa
>Bình Quốc Tế thuộc Carnegie Endowment tại Washington DC phát biểu “Bắc
>Hàn vừa chế nhạo Trung Quốc, và điều đó sẽ tạo ra phản ứng.”
>Người khó chịu nhất về các hành vi khiêu khích của Bắc Hàn là Tập Cận
>Bình. Họ Tập cần một bán đảo Triều Tiên ổn định để hoàn thành các mục
>tiêu khống chế toàn bộ Biển Đông. Bất ổn tại bán đảo Triều Tiên sẽ làm
>cho Nhật, Nam Hàn và Mỹ có cớ để tăng cường quân sự.
>
>quan-nhan3
>
>Tuy khó chịu Tập Cận Bình cũng không làm gì được Bắc Hàn một cách cụ
>thể. Trung Cộng phải giữ chặt Bắc Hàn. Hình ảnh một Hàn quốc thống
>nhất, dân chủ, trang bị vũ khí hiện đại nằm sát bên cạnh sườn là một
>mối lo không dứt. Như lịch sử chứng minh, Trung Cộng làm tất cả những
>gì có thể làm, kể cả hy sinh mạng sống của người dân họ để duy trì ảnh
>hưởng với đảng Đảng Lao động Bắc Hàn. Trung Cộng từng gởi một triệu
>“chí nguyện quân” sang Bắc Hàn để bảo vệ nước độn (buffer state) này.
>
>
>
>Mặc dù không có tài liệu chính thức nào cho biết tổng số viện trợ
>Trung Cộng dành cho Bắc Hàn là bao nhiêu nhưng cả thế giới đều biết
>nguồn viện trợ chính của Bắc Hàn không đến từ đâu khác hơn là Trung
>Cộng. Theo báo Korea Times, Trung Cộng cung cấp gần hết nguồn năng
>lượng cho Bắc Hàn và một nửa số thực phẩm người dân Bắc Hàn đang dùng
>mang nhãn hiệu Trung Cộng.
>
>
>
>Không ai biết rõ, hiểu rõ Bắc Hàn hơn đàn anh Trung Cộng và cũng không
>ai hiểu thế mạnh thế yếu của đàn anh Trung Cộng hơn Bắc Hàn. Ba đời
>dòng họ Kim cai trị Bắc Hàn đều biết mối lo và chỗ yếu của Trung Cộng,
>và đã lợi dụng mối lo của Trung Cộng để duy trì chế độ bất nhân hà
>khắc tại Bắc Hàn. Trung Cộng đã hơn một lần nhún nhường trước các đòi
>hỏi của Bắc Hàn.
>Lấy cuộc tranh chấp biên giới Trung Cộng và Bắc Hàn năm 1963 làm ví dụ.
>
>Trung Cộng chia sẻ biên giới với 14 quốc gia gồm Việt Nam, Ấn Độ,
>Pakistan, Afghanistan, Tajikistan, Kyrgyzstan, Kazakhstan, Mông Cổ,
>Bhutan, Nepal, Miến Điện, Nga, Lào và Bắc Hàn.
>
>
>
>Trung Cộng và Bắc Hàn chia sẻ biên giới dài 1,416 kilomét. Các vùng
>tranh chấp thuộc khu vực sông Yalu, sông Tumen và Bạch Đầu Sơn
>(Paektusan). Khu vực bất đồng nghiêm trọng nhất là Bạch Đầu Sơn. Phía
>Trung Quốc cho rằng vùng núi lửa Bạch Đầu Sơn rộng 33 kilomét vuông
>trước đây là đất Mãn Châu, do đó ngày nay thuộc lãnh thổ Trung Quốc.
>Phái đoàn Trung Quốc còn viện dẫn lịch sử khi cho đó là nơi dòng tộc
>Mãn Thanh bắt nguồn.
>
>
>
>Bắc Hàn không đồng ý và cũng viện dẫn các dữ kiện lịch sử để chứng
>minh Bạch Đầu Sơn thuộc về Triều Tiên từ nhiều ngàn năm lịch sử. Đối
>với dân tộc Triều Tiên, Bạch Đầu Sơn là nơi Thần Hwanung kết duyên với
>một phụ nữ và hạ sinh con trai Tangun, và chính Tangun đã sáng lập nên
>Vương Quốc Choson đầu tiên trong lịch sử Triều Tiên. Một khu vực tranh
>chấp khác là vùng Hồ Chongji. Trung Cộng cho là thuộc lãnh thổ Trung
>Quốc. Bắc Hàn cũng không đồng ý.
>
>Tuy nhiên, theo nội dung thỏa hiệp biên giới 1963, hai nước đồng ý
>phân chia Bạch Đầu Sơn từ đỉnh và ba phần năm vùng Hồ Chongji thuộc
>Bắc Hàn. Vùng đất Trung Cộng nhượng cho Bắc Hàn rộng đến mức chính
>quyền thuộc các tỉnh biên giới như Cát Lâm (Jilin) và Liêu Ninh
>(Liaoning) phản đối chính quyền trung ương.
>
>Trung Cộng và nỗi sợ bị bao vây
>
>Mối lo truyền thống của các lãnh đạo Trung Cộng là mối lo bị bao vây.
>Đây là lý do chính khiến Trung Cộng nhượng bộ Bắc Hàn.
>
>Trong thời kỳ Liên Xô chưa tan rã, toàn bộ biên giới phía Bắc Trung
>Quốc, bao gồm vùng Ngoại Mông đều thuộc quyền kiểm soát của Liên Xô.
>Trong chiến tranh biên giới giữa Trung Cộng và Ấn Độ 1962, Liên Xô
>đứng về phía Ấn. Ngay cả khi Khrushchev bị hạ bệ 1964, rạn nứt cũng
>không có cơ hội hàn gắn, mâu thuẫn không có cơ hội giải quyết mà còn
>sâu sắc hơn. Chu Ân Lai tố cáo Liên Xô dưới thời Leonid Brezhnev là
>một loại chế độ “Khrushchev không có Khrushchev.” Vùng độn quan trọng
>nhất Trung Cộng phải giữ là Bắc Hàn.
>
>Sau khi Liên Xô tan rã, yếu tố an ninh của Trung Cộng vẫn được đặt lên
>thứ tự ưu tiên trong đàm phán. Tại Trung Quốc, người Hán chiếm 90 phần
>trăm dân số và chỉ 10 phần trăm còn lại thuộc các dân tộc thiểu số
>nhưng 10 phần trăm này kiểm soát các vùng đất bao la dọc biên giới.
>Giống như Liên Xô trước đây, quyền lực của Trung Cộng mạnh ở trung tâm
>nhưng rất lỏng lẻo tại các địa phương xa. Chọn lựa của Trung Cộng là
>chọn lựa của thế yếu chứ không phải để hòa giải với láng giềng. Trong
>trường hợp đàm phán với Bắc Hàn, sự ổn định của vùng độn Bắc Hàn quan
>trọng hơn vài trăm kilomét vuông đất vùng Bạch Đầu Sơn.
>
>Trung Cộng và mối lo an ninh bên cạnh sườn đến từ phía Nga
>
>Bắc Hàn có chung ngã ba chiến lược với Trung Cộng và Nga. Khu vực biên
>giới giữa Bắc Hàn, Nga (trước kia thuộc Liên Xô) và Trung Cộng giữ một
>vai trò chiến lược vô cùng quan trọng đối với Trung Cộng. Đây là cửa
>ngõ Nga dùng để qua Thái Bình Dương. Cách ngã ba không xa là thành phố
>Vladivostok, nơi đặt bộ tư lệnh Hạm Đội Thái Bình Dương của Nga. Nhiều
>lần trong thế kỷ 19, thành phố cảng Vladivostok cũng là nơi diễn ra
>các đụng độ quân sự giữa Nga và Trung Quốc. Sau cách mạng Nga tháng
>Mười, 1917, Vladivostok là điểm đổ bộ của các lực lượng đồng minh tình
>nguyện trong đó có Tiệp, Anh, Mỹ, Canada với ý định lật đổ chính quyền
>CS của Lenin vừa mới được dựng lên. Thành phố này bí mật đến nỗi không
>cho phép một người nước ngoài nào thăm viếng. Nếu hai mặt của khu vực
>tam giác chiến lược này thuộc về Nga, thì đó sẽ là một đe dọa quân sự
>nghiêm trọng với Trung Cộng.
>
>Hiện nay, Nga kế thừa các quyền kinh tế, chính trị và quân sự của Liên
>Xô tại khu vực này và viễn ảnh bang giao giữa Trung Cộng và Nga cũng
>không có gì hứa hẹn.  Trong một xung đột quân sự quốc tế, Trung Cộng
>có thể sẽ bị siết giữa gọng kềm và không đường thoát.
>
>Bang giao quốc tế là một cuộc đấu tranh chính trị cân não. Trong thời
>đại toàn cầu hóa, sự phụ thuộc lẫn nhau giữa các quốc gia sẽ sâu sắc
>hơn thời kỳ Chiến tranh Lạnh và hai cuộc thế chiến trước đây, do đó,
>cuộc đấu tranh lại càng khó khăn, phức tạp và có thể phải chấp nhận
>nhiều rủi ro hơn.
>
>Cho dù theo đuổi bao nhiêu mục tiêu, đối với một quốc gia, tại mỗi
>thời kỳ nhất định, chỉ có một ưu tiên tối thượng. Bảo vệ sức mạnh
>trung tâm là ưu tiên tối thượng của Trung Cộng.
>
>Trước mắt, Nga và Trung Cộng liên minh chống Mỹ để duy trì ảnh hưởng
>tại Trung Đông và Trung Á nhưng không có gì bảo đảm lâu dài. Bởi vì,
>mặc dù Nga và Trung Công, ngoài miệng đều tuyên bố chống chủ nghĩa
>bành trướng, cả hai nước đều có lịch sử bành trướng đã trở thành
>truyền thống. Sự xuất hiện của Trung Cộng từ thời kỳ Đặng Tiểu Bình về
>sau với tham vọng trở thành siêu cường số một trên thế giới đe dọa
>trực tiếp đến ảnh hưởng và quyền lợi của Nga.
>
>Mặc dù liên minh nhau trong một số lãnh vực, cả Trung Cộng lẫn Nga đều
>thừa nhận Mỹ vẫn đứng hàng đầu. Cả hai đều biết họ phải hợp tác chiến
>lược với Mỹ và nếu muốn tiếp tục phát triển trong hòa bình và ổn định
>tốt nhất không nên trở thành kẻ thù số một của Mỹ.
>
>Bằng chứng, khi Nga cực lực phản đối Mỹ về việc kết nạp các quốc gia
>cựu CS Đông Âu và Baltics vào NATO, Trung Cộng không lớn tiếng ủng hộ
>quan điểm của Nga. Tương tự, khi Trung Cộng phê bình Chỉ đạo cho Hợp
>tác Phòng Thủ Mỹ-Nhật năm 1997 (1997 Guidelines for US–Japan Defense
>Cooperation) có khả năng bao gồm cả Eo Biển Đài Loan, Nga im lặng.
>
>Tập Cận Bình từ thù tới bạn của Trump
>
>Như người viết đã trình bày trong bài TT Trump và ‘Chính Sách Một
>Trung Quốc, trong suốt thời kỳ vận động bầu cử, Donald Trump đứng trên
>quan điểm chống Trung Cộng triệt để và gần như trong mọi lãnh vực.
>Trump tố cáo Trung Cộng vận dụng chính sách tiền tệ có lợi một chiều,
>tức chiều xuất cảng hàng hóa Trung Cộng; tố cáo Trung Cộng xây dựng
>các căn cứ quân sự trên Biển Đông; tố cáo Trung Cộng dung dưỡng Bắc
>Hàn đe dọa an ninh thế giới. Trump không chỉ tố cáo thôi nhưng còn hứa
>sẽ sử dụng các biện pháp cứng rắn để trả đũa Trung Cộng, trong đó có
>tăng thuế nhập cảng lên đến 45 phần trăm.
>
>Quan điểm đó vừa được thay đổi hoàn toàn.  Trong buổi phỏng vấn dành
>cho The Wall Street Journal tại Tòa Bạch Ốc hôm thứ Tư 12 tháng 4, TT
>Trump cho biết ông không còn xem Trung Cộng như là quốc gia vận dụng
>giá trị tiền tệ nhằm có lợi cho xuất cảng hàng hóa. Một số báo chí Mỹ
>và quốc tế phê bình TT Trump về việc thay đổi chủ trương đối với Trung
>Cộng từ thù thành bạn chỉ trong vòng vài hôm. Những phê bình đó không
>hẳn đúng. Chính sách dài hạn của Mỹ đối với Á Châu và Trung Đông không
>thay đổi và vẫn là tạo sự hòa bình, ổn định có lợi nhất cho Mỹ. Điểm
>khác biệt chính yếu giữa Trump và các tổng thống tiền nhiệm là phương
>pháp thực hiện các chính sách lâu dài đó.
>
>Đối với TT Trump, khả năng nguyên tử của Bắc Hàn hiện nay là mối đe
>dọa trực tiếp đến an ninh nước Mỹ và quyền lợi của Mỹ tại Á Châu.
>Ngoại trừ thành phần yêu dân chủ thật sự rất nhỏ, chiến tranh Syria
>còn là một cuộc chiến ủy nhiệm liên quan đến 11 quốc gia khác nhưng
>việc giải quyết Bắc Hàn  hoàn toàn đặt nặng trên vai Mỹ.
>
>Không chỉ TT Trump mà cả thế giới đều biết lò lửa nguyên tử Bắc Hàn
>không thể dập tắt bằng phương pháp hòa bình nếu không có sự của tham
>gia tích cực và có trách nhiệm của Trung Cộng. Nói rõ hơn, Bắc Hàn chỉ
>bị khuất phục bằng những trừng phạt kinh tế nặng nề, không phải từ
>phía Mỹ mà từ chính Trung Cộng.
>
>Tập Cận Bình phải hiểu Trung Cộng không phải là người đứng giữa cuộc
>tranh chấp. Hơn ai hết, họ Tập cũng biết một biến cố quân sự xảy ra,
>chẳng những Bắc Hàn tiêu vong mà hạ tầng kinh tế lẫn thượng tầng kiến
>trúc chính trị tại Trung Cộng cũng lung lay tận gốc. Do đó, chính sách
>của Trung Cộng nhằm giải giới nguyên tử Bắc Hàn trong thời gian tới
>thành công hay thất bại chưa biết nhưng chắc chắn sẽ nặng tay hơn.
>
>Tập Cận Bình không có thiện cảm với chính sách và cả cá nhân Kim
>Jong-un. Kim Jong-il, cha của Kim Jong-un viếng thăm Trung Cộng bảy
>lần từ năm 2000 đến năm 2011, ngay cả khi bịnh trầm trọng nhưng Kim
>Jong-un chưa hề đặt chân đến đất Trung Cộng từ khi Tập Cận Bình lên
>nắm quyền lãnh đạo cách đây năm năm.
>
>Việc Kim Jong-un ra lịnh ám sát Kim Jong-nam, anh cùng cha khác mẹ của
>y được Trung Cộng che chở đã làm Tập Cận Bình càng thêm tức giận. Đây
>không phải lần đầu tiên. Cuối năm 2013, Jang Song-taek, người có ý
>định cải tổ nền kinh tế Bắc Hàn theo hướng Trung Cộng đã bị Kim
>Jong-un khám phá và giết chết.
>
>Tờ Global Times, có khuynh hướng thân giới lãnh đạo Trung Cộng, trong
>bài bình luận mới đây cho rằng Trung Cộng nên ủng hộ các biện pháp
>cứng rắn hơn để ngăn chận Bắc Hàn thử bom nguyên tử. Bài bình luận còn
>nhắc lại việc TT Trump nhấn mạnh nếu cần sẽ đơn phương giải quyết vấn
>đề Bắc Hàn như ông đã ra lịnh bắn 59 hỏa tiển Tomahawk vào Syria sau
>khi các phi cơ Syria thả bom hóa học giết hại hàng trăm thường dân
>trong đó có trẻ em dù lúc đó Tập đang ở Florida.
>
>Nói ra có thể bị cho là diều hâu hiếu chiến, nhưng có lẽ không có giải
>pháp nào dứt khoát và mang tính cách mạng hơn là một cuộc chiến tranh
>khu vực Đông Bắc Á Châu. Chiến tranh sẽ xóa bỏ chế độ bất nhân ác đức
>tại Bắc Hàn và có ảnh hưởng đến các chế độ chính trị độc tài đảng trị
>khác như Trung Cộng và Cộng Sản Việt Nam.
>
>Nhưng khi chúng ta biết điều đó, Tập Cận Bình đã biết trước chúng ta.
>Những ngày tháng tới, họ Tập sẽ gia tăng áp lực thông qua thuyết phục,
>đàm phán và trừng phạt kinh tế giới hạn để buộc Bắc Hàn bỏ qua ý định
>thử bom nguyên tử lần thứ sáu.
>
>Rồi sau đó, tất cả độc tài và áp bức sẽ trở về chỗ cũ nhưng đau thương
>và chịu đựng của người dân Bắc Hàn thì không. Trên bán đảo Triều Tiên,
>25 triệu dân vẫn tiếp tục sống cuộc đời nô lệ. Trump hay Tập cũng chỉ
>quan tâm đến bom nguyên tử và không ai trong số họ quan tâm đến số
>phận của con người.
>
>
>
>Trần Trung Đạo
>
>
>Tham khảo:
>
>– Bài viết này khai triển ý từ bài viết “Bài học tranh chấp biên giới
>giữa Trung Cộng và Bắc Hàn”
>
>- M. Taylor Fravel (2005). Regime Insecurity and International
>Cooperation, Explaining China’s Compromises in Territorial Disputes,
>Belfer Center for Science and International Affairs
>
>- Morse Tan (2015). North Korea, International Law and Dual Crisis, pp
>81-88, Routledge, NY
>
>- Bruce Elleman, Stephen Kotkin, Clive Schofield (2013). Beijing’s
>Power and China’s Borders: Twenty Neighbors in Asia, pp 110-124, NY
>
>- Daniel Gomà Pinilla (2004). Border Disputes between China and North
>Korea, China Perspectives
>
>- Conferences of the Communist and Workers Parties, The Great Soviet
>Encyclopedia (1979).
>
>- Stockholm International Peace Research Institute, Russia and Asia,
>The Emerging Security Agenda, Edited by Gennady Chufr (1997)
>
>- Hannah Beech, China’s North Korea Problem, New Yorkers, February 23, 2017
>
>- Donald Trump admits Xi Jinping gave him a history lesson on North
>Korea, The Independent, UK, Thursday 13 April 2017.
>
>

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s