Lạm phát “tiến sĩ “!

docbao1

giao_duc_viet_nam_logo_top

Việt Nam có hơn 24.000 tiến sĩ!!

tiến sĩ xuất khẩu

Vụ trưởng Giáo dục Đại học (Bộ Giáo dục và Đào tạo) Nguyễn Thị Kim Phụng cho biết, trong 24.000 tiến sĩ cả nước thì có 15.000 người công tác tại cơ sở đào tạo đại học, cao đẳng.

– Với 350 chỉ tiêu tiến sĩ mỗi năm, Học viện Khoa học Xã hội đang được mệnh danh là “lò đào tạo tiến sĩ” bởi cứ hơn một ngày có thêm một tiến sĩ. Ý kiến của Bộ thế nào?

– Từ năm 2011, cơ sở đào tạo tự xác định chỉ tiêu tuyển sinh các trình độ theo Thông tư 57/2011, không còn việc nhà nước “giao chỉ tiêu” nữa. Năm 2010, Học viện Khoa học Xã hội được thành lập trên cơ sở tổ chức lại 17 Viện nghiên cứu thuộc Viện hàn lâm Khoa học Xã hội Việt Nam, với mong muốn công tác quản lý đào tạo được chuyên nghiệp và tiết kiệm hơn.

Chỉ tiêu của Học viện hiện nay là tổng chỉ tiêu của 17 Viện nghiên cứu trực thuộc. Nếu chia bình quân thì số chỉ tiêu mỗi Viện không quá lớn. Bộ Giáo dục Đào tạo đã và đang kiểm tra, xử lý những đơn vị xác định chỉ tiêu không đúng quy định.

tiến sĩ ấp trứng

Luận án tiến sĩ phải làm trong nhiều năm. Số lượng nghiên cứu sinh bảo vệ trong một khoảng thời gian không phản ánh chất lượng đào tạo. Tuy nhiên, chất lượng đào tạo trình độ tiến sĩ ở Việt Nam còn chưa cao so với các nước phát triển. Việc nâng cao chất lượng đào tạo nói chung, đặc biệt là đào tạo tiến sĩ vừa là vấn đề cần thiết, vừa là khó khăn trong điều kiện khả năng đầu tư và mức học phí đều còn khiêm tốn. Tuy vậy, cơ quan quản lý và cơ sở đào tạo sẽ quyết tâm thực hiện để ngày càng đáp ứng yêu cầu hội nhập quốc tế.

– Một số đề tài bảo vệ luận án tiến sĩ ở Học viện Khoa học Xã hội được nhận xét chỉ tương đương đề tài tốt nghiệp cử nhân. Bộ giám sát các đề tài như thế nào?

– Bộ là cơ quan quản lý nhà nước trong đó quản lý chất lượng đào tạo thông qua việc quy định điều kiện (đăng ký mở ngành; số lượng và trình độ giảng viên…), tiêu chí của luận án, quy trình tổ chức thực hiện… Còn việc “kiểm tra các đề tài nghiên cứu” cụ thể thì quy chế đào tạo đã quy định chủ yếu thuộc thẩm quyền của chuyên môn (người hướng dẫn, các hội đồng chấm, người phản biện độc lập, người thẩm định) và cơ sở đào tạo. Khi có nhiều người nhận xét đề tài không tốt thì cơ sở đào tạo, người hướng dẫn, hội đồng chấm luận án… nên kiểm tra, cân nhắc kỹ.

Nếu các nhà chuyên môn thấy đề tài cần thiết nghiên cứu, đúng tầm, nội dung luận án có chất lượng… thì tác giả luận án cần thuyết minh rõ về sự cần thiết nghiên cứu, mục tiêu, ý nghĩa của việc nghiên cứu để không gây bức xúc dư luận. Cơ sở được giao nhiệm vụ đào tạo tiến sĩ có quyền tự chủ trong tuyển sinh và đào tạo thì phải có trách nhiệm đảm bảo chất lượng và giải trình với cơ quan quản lý, với xã hội về chất lượng.

NTKP-1140-1461493452-1789-1461639643

Vụ trưởng Giáo dục đại học Nguyễn Thị Kim Phụng. Ảnh: Dương Triều

Trong quy chế, Bộ đã quy định phải công khai thông tin về việc bảo vệ luận án và toàn văn luận án lên trang thông tin điện tử của cơ sở đào tạo để nhà chuyên môn và mọi người tham khảo, giám sát, phát hiện sai sót… góp phần đảm bảo chất lượng đào tạo.

Khi có khiếu nại, tố cáo, Bộ sẽ tăng cường tổ chức thẩm định và áp dụng các chế tài xử lý cơ sở đào tạo có nhiều luận án kém chất lượng.

– Quy định của Bộ Giáo dục như thế nào về điều kiện đào tạo tiến sĩ?

– Từ năm 2011, điều kiện cấp phép đào tạo trình độ tiến sĩ thực hiện theo Điều 3, Thông tư 38 ngày 22/12/2010 của Bộ Giáo dục. Cụ thể, cơ sở đó phải có đội ngũ giảng viên đủ về số lượng, đảm bảo về chất lượng để tổ chức đào tạo trình độ tiến sĩ ở chuyên ngành đề nghị cho phép đào tạo. Giảng viên ngoài yêu cầu phải có khả năng xây dựng và tổ chức thực hiện chương trình đào tạo trình độ tiến sĩ, phải có khả năng phát hiện vấn đề nghiên cứu, hướng dẫn, chỉ đạo nghiên cứu sinh xây dựng đề cương nghiên cứu, thực hiện đề tài luận án, viết luận án và tham gia Hội đồng chấm luận án tiến sĩ.

tiến sĩ giấy1

 

Mỗi ngành có ít nhất một giáo sư hoặc phó giáo sư và 4 tiến sĩ cùng ngành là cán bộ cơ hữu của cơ sở đào tạo, trong đó 3 người cùng chuyên ngành; có đủ khả năng và điều kiện thành lập hội đồng đánh giá luận án tiến sĩ và tổ chức đánh giá luận án.

Các điều kiện về cơ sở vật chất, trang thiết bị cũng phải bảo đảm đáp ứng yêu cầu như: Có đủ phòng thí nghiệm, phòng nghiên cứu; có chỗ làm việc dành riêng; thư viện có đủ tư liệu và phương tiện…

Các giảng viên tham gia giảng dạy trình độ tiến sĩ đã và đang chủ trì các đề tài khoa học từ cấp Bộ hoặc tương đương trở lên cùng chuyên ngành. Mỗi giảng viên là tiến sĩ có ít nhất 3 công trình khoa học được công bố trên các tạp chí khoa học chuyên ngành…

– Vậy các đại học, học viện xác định chỉ tiêu dựa trên tiêu chí nào?

– Điều kiện xác định chỉ tiêu tiến sĩ được quy định tại thông tư 32/2015 của Bộ Giáo dục (trước đây là Thông tư 57/2011). Theo đó, có thể tính chỉ tiêu theo công thức sau:

Chỉ tiêu tuyển nghiên cứu sinh = (số giảng viên trình độ tiến sĩ x 3 + số giảng viên chức danh phó giáo sư x 4 + số giảng viên chức danh giáo sư x 5) – (số nghiên cứu sinh hiện có – số nghiên cứu sinh dự kiến tốt nghiệp).

– Tổng số tiến sĩ trên phạm vi cả nước hiện nay là bao nhiêu và được phân bổ như thế nào?

– Cục Thông tin Khoa học và Công nghệ quốc gia, Bộ Khoa học và Công nghệ thống kê ở Việt Nam có hơn 24.000 tiến sĩ; Bộ Giáo dục và Đào tạo thống kê (năm 2015) có khoảng 15.000 tiến sĩ (bao gồm cả các giáo sư, phó giáo sư) công tác tại các cơ sở đào tạo đại học, cao đẳng.

Việc đánh giá luận án để cấp bằng là quyền tự chủ và trách nhiệm của cơ sở đào tạo. Việc đánh giá cán bộ, công chức, người lao động… đang làm việc thuộc thẩm quyền của người sử dụng lao động.

Tiến sĩ giấy giả

 

Thời gian tới, các cơ sở đào tạo sẽ phải công khai thông tin về thành tích nghiên cứu khoa học, các nghiên cứu sinh đã và đang hướng dẫn… của những tiến sĩ làm việc tại cơ sở.

Hoàng Thùy thực hiện

Phụ đính

VẤN NẠN BẰNG CẤP GIẢ

Danh sách 10 quan chức ở Hà Tĩnh dùng bằng dỏm bằng giả bằng không….

BBT Dân Luận: Bài viết này do độc giả gửi tới do chưa có điều kiện kiểm chứng chúng tôi rất mong độc giả có thể bổ sung thêm các thông tin làm sáng tỏ sự việc.

Dân Hà Tĩnh chưa bao giờ nhộn nhịp bàn về bằng cấp của quan chức như mấy ngày gần đây. Sau đây là danh sách 10 quan chức cao cấp ở Hà Tĩnh (có người đã nghỉ hưu hoặc chuyển công tác) dùng bằng dỏm bằng giả hoặc bằng không có giá trị.

1. TS Đặng Duy Báu (Bí thư tỉnh ủy đã nghỉ hưu dùng bằng tiến sỹ hữu nghị do Liên Xô cấp. Đề tài nghiên cứu là “Mô hình chi bộ cơ sở Đảng ở thôn xóm Việt Nam“. Ông TS này hồi đương chức đã ra lệnh cho đài truyền hình tỉnh Hà Tĩnh khi nào nói đến tên ông cũng phải có danh “tiến sỹ” đứng trước)

2. TS Trần Đình Đàn (nguyên Chủ tịch bí thư tỉnh Hà Tĩnh nay là chủ nhiệm Văn phòng Quốc Hội). Đề tài tiến sỹ kinh tế “Huy động nguồn vốn để xóa nhà tranh tre nứa lá” bằng phương thức tất cả cán bộ công chức trong tỉnh phải mua một người ít nhất 10 vé xổ số với giá cắt cổ. Hồi đó các cơ quan thi nhau lập công bằng cách bắt công nhân viên mua vé số với giá cắt cổ vượt chỉ tiêu rất nhiều.

Kết quả là: nhà lá không được xóa nhưng ông Đàn được thăng tiến nhờ bằng tiến sỹ ông giám đốc Xổ số Hà Tĩnh được thăng chức lên phó Giám đốc sở tài chính. Người dân được xóa nhà cũ xây nhà mới rộng 12 m2 bằng gạch táp-lô với giá 6 triệu đồng/nhà. Cuối cùng không chịu được nẳng nóng và gió Lào người dân lại phải quay lại nhà lá. Khi đó anh Đàn đã “cao chạy xa bay” ra Hà nội.

3. ThS Võ Kim Cự (đương kim chủ tich tỉnh): bằng Thạc sỹ kinh tế đại học dỏm Tây Thái Bình Dương (Pacific Western University Ha-oai)

4. TS Nguyễn Nhật (Phó chủ tịch tỉnh): thạc sỹ ĐH Irvine TS ĐH Nam Thái Bình Dương.

5. TS Nguyễn Xuân Tình (chủ tịch Hội làm vườn): ThS và TS ĐH dỏm Nam Côlumbia (Columbia Southern University)

6. TS Nguyễn Hồng Lĩnh (Phó Văn phòng Ủy ban ND tỉnh): TS ĐH Nam Thái Bình Dương.

7. ThS Nguyễn Thiện (phó chủ tịch tỉnh Ths ĐH dỏm Irvine): Nguyễn Thiện vốn là giáo viên dạy môn Thể dục ở cấp 2 Hồng Lĩnh.

8. ThS Hà Văn Thạch (nguyên Phó chủ tịch tỉnh đương kim trưởng ban kiểm tra đảng của tỉnh ủy Hà Tĩnh): ThS ĐH Irvine (Hà Văn Thạch vốn là giáo viên cấp 2 dạy Sinh vật)

9. ThS Đặng Quốc Khánh (con trai Đặng Duy Báu 30 tuổi làm giám đốc Sở Xây dựng Hà Tĩnh): ThS ĐH dỏm Irvine.

10. ThS Trần Nhật Tân (con trai Trần Đình Đàn): đi Nhật Bản chữa bệnh nam giới nhưng khi về lại báo là học Thạc sỹ về CNTT. Anh Đàn lúc đó là Bí thư “sắp” cho con chân Hiệu phó trường Cao đẳng nghề Việt Đức tại Hà Tĩnh. Nhưng phía đối tác Đức (khi đó là ông Raymond) đã phản đối dữ dội. Cuối cùng anh Đàn đành gửi con Tân ở CĐ nghề một năm với ghế phó phòng đào tạo nhưng ăn lương Hiệu phó. Ngồi lâu sợ bị lộ nên anh Đàn bố trí con trai về làm phó chủ tịch huyện Lộc Hà. Kì đại hội đảng bộ tỉnh sắp tới Tân cơ cấu vào ban chấp hành đảng bộ tỉnh và sẽ đảm nhận 1 trong 3 chức vụ sau (theo thông tin nội bộ rò rỉ) là Phó chủ tịch UB tỉnh hoặc Bí thư thị xã Hồng Lĩnh hoặc Giám đốc sở kế hoạch đầu tư Hà Tĩnh… Kỳ Đém 07-8-2010

————————-

Thêm một trường hợp bằng dỏm từ trường giả

Lại thêm một trường hợp bị lừa! Một phó bí thư tỉnh ủy được Nhà nước chi tiền cho đi học để lấy một cái bằng dỏm từ một trường giả. Tuy nhiên bài báo này chỉ nói đến “trường” Southern Pacific University (mà bây giờ thì ai cũng biết là dỏm) nhưng không nói đến trường Irvine University chắc do thiếu thông tin. Bài ngắn này sẽ cung cấp thông tin về Irvine University.

Chỉ vài tuần trước đây báo chí rộ lên vụ ông Nguyễn Ngọc Ân giám đốc sở văn hóa của một tỉnh phía Bắc chi ra 17000 USD cho một cơ sở kinh doanh bằng cấp giả để có bằng tiến sĩ dỏm. Khi được hỏi vị quan chức này cho biết còn có khoảng chục quan chức khác cũng như ông và ông chỉ là người … kém may mắn. Lúc đó dư luận thắc mắc không biết số chục người kia là ai. Nay thì báo chí cho biết một vị khác cùng tình huống: đó là ông Nguyễn Văn Ngọc đương kim phó bí thư thường trực tỉnh ủy Yên Bái. Nhưng trường hợp của ông Ngọc còn độc đáo hơn cả trường hợp ông Ân. Ông Ngọc theo “học” 2 trường: “trường” Irvine University và “trường” Southern Pacific University (nơi mà ông Ân từng chi ra 17000 USD). Ông Ngọc đã có bằng “thạc sĩ danh dự ngành quản trị kinh doanh” của Irvine University. Bây giờ thì có lẽ công chúng Việt Nam đã biết Southern Pacific University là một cơ sở kinh doanh bằng cấp dỏm. Nhưng không thấy phóng viên trong bài này viết gì về cái gọi là Irvine University. Chẳng lẽ bài báo mặc nhiên công nhận đây là trường thật?

Vậy câu hỏi đặt ra là Irvine University là trường đại học nghiêm chỉnh hay là dỏm. Chỉ cần ghé quatrang nhà của “trường” này dễ dàng thấy đây cũng là một cơ sở kinh doanh bằng dỏm. Nhìn qua cái gọi làCollege of Business thì thấy lèo tèo vài “giáo sư” với đủ thứ bằng cấp từ những trường … dỏm (như Chapman University hay Vanguard University những cái tên chẳng ai trong giới khoa bảng nghe hay biết đến). Mà các “giáo sư” này cũng chẳng có công bố khoa học nào. Điều này chứng tỏ đây là một đây là một “degree mill” (tức cơ sở kinh doanh bằng dỏm).

Điều thú vị là hình như tỉnh ủy chấp nhận bằng thạc sĩ từ Irvine University như là bằng thật! Như đề cập trên vì trường dỏm nên bằng “thạc sĩ danh dự” cũng dỏm luôn. Tuy nhiên Irvine University có vẻ tinh vi hơn khi họ cấp bằng “thạc sĩ danh dự” vì “danh dự” trong trường hợp này chẳng có giá trị học thuật hay khoa bảng gì cả. Không biết ông Ngọc đã chi bao nhiêu cho cái bằng “thạc sĩ danh dự” từ trường này?

Nói tóm lại đây là một trường hợp bị (hay muốn bị) các cơ sở kinh doanh bằng cấp dỏm của Mĩ lường gạt. Nhưng trường hợp này đáng chú ý hơn vì “nạn nhân” là một quan chức cao cấp (phó bí thư thường trực) với tương lai ủy viên trung ương đảng trong tầm tay. Có lẽ đây cũng chính là một giải thích tại sao tỉ lệ các quan chức VN có bằng tiến sĩ đứng vào hàng cao nhất so với với các nước tiên tiến.

NVT

TB. Để xác định danh tính các trường đại học và cao đẳng hợp pháp ở Mĩ có thể tra cứu tại Cơ sở lưu trữ dữ liệu các viện và chương trình đào tạo sau trung học được công nhận thuộc Bộ Giáo dục Mĩ. Gõ vào tên trường kể cả tên viết tắt nếu không tìm thấy tức là trường đó chưa được Bộ Giáo dục Mĩ công nhận.

Thủ tướng cử 2 ông mua bằng dỏm làm chủ tịch phó chủ tịch Hà Tĩnh

HÀ NỘI (TH) – Thủ tướng CSVN vừa chính thức bổ nhiệm hai ông làm chủ tịch và phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Tĩnh dù đã từng bị tố cáo xài bằng dỏm và từng bị tố cáo lộng hành quyết định sai luật ở địa phương rất nhiều lần công khai trên báo.

“Thủ Tướng Chính phủ Nguyễn Tấn Dũng vừa ký các quyết định phê chuẩn bổ nhiệm chủ tịch phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân các tỉnh Hà Tĩnh và Bình Dương nhiệm kỳ 2004-2011.” Bản tin hãng thông tấn chính thức của Hà Nội TTXVN viết như vậy và cho biết chi tiết là: “Tại Quyết Ðịnh số 1385/QÐ-TTg Thủ tướng Chính phủ đã phê chuẩn ông Võ Kim Cự ủy viên Ban Thường Vụ Tỉnh Ủy phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Tĩnh giữ chức chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh; ông Nguyễn Nhật chủ tịch Hội Ðồng Quản Trị tổng giám đốc Tổng công ty Khoáng Sản và Thương Mại Hà Tĩnh giữ chức phó chủ tịch Ủy Ban Nhân Dân tỉnh Hà Tĩnh.”

Là những người chẳng có bao nhiêu chữ nghĩa nhưng nhờ tài luồn lách mà đã leo từ “cán bộ phong trào đoàn xã Cẩm Thăng huyện Cẩm Xuyên ” và dù “chưa học hết cấp 3 ” ông Võ Kim Cự năm nay 53 tuổi “nghe đâu có bằng bổ túc công nông” (một thứ bằng học giả bằng thật nội hóa rất phổ biến trong giớiquan chức vùng quê Việt Nam) lên nắm đầu một công ty moi móc cát titan xuất cảng. Bây giờ với tấmbằng thạc sĩ dỏm mua từ “Ðại Học Irvine” ở quận Cam California ông Cự leo lên được ghế chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh theo một bài viết trên Dân Luận.

Rất nhiều bài viết từ 2007 đến nay tố cáo ông đưa ra các quyết định trái luật khi làm phó chủ tịch hoặc moi móc cát titan để bán ra nước ngoài làm điêu đứng biết bao nhiêu gia đình nông dân tàn phá không thương tiếc rừng ô nhiễm môi trường. Quan chức từ Sở Tài Nguyên Môi Trường Sở Kế Hoạch và Ðầu Tư thông báo về trung ương các sai trái bất chấp luật lệ của ông Cự nhưng ông vẫn cứ lừng lững leo lên những ghế cao hơn trong hệ thống quyền lực Hà Tĩnh.

Theo một tác giả tên Tiến Dũng nhận là “dân thường Hà Tĩnh viết trên diễn đàn thông tin điện tử Dân Luận rằng: ‘Khi lên làm đoàn xã rồi đến đoàn huyện ở Cẩm Xuyên ông có một lần bị kỉ luật vì làm cho một cô giáo mầm non bầu bí.’ Năm 1991 sau khi Hà Tĩnh tách ra từ Nghệ Tĩnh. Hà Tĩnh thành lập công ty khai thác Titan liên kết với Úc có tên là Khoảng Sản Hà Tĩnh tiền thân của tổng công ty Khoáng Sản Thương Mại bây giờ. Trong quá trình làm ở Mitraco ông Cự theo học lớp đại học tại chức luật được tổ chức ở thị xã Hà Tĩnh năm 1995-1997. Khi đó ông Cự là lớp trưởng một người có vai trò tổ chức đưa đón thầy cô giáo và bố trí nơi ăn chỗ nghỉ cho các thầy cô về dạy tại chức. Nên khi tốt nghiệp ông Cự đạt loại cao nhiều người thắc mắc thì có thầy giáo đã trả lời: ‘Chúng tôi nhờ có anh Cự giúp đỡ trong khi đi dạy ở đây nên chúng tôi cho anh điểm cao là chuyện dễ hiểu.’ Sau khi có bằng đại học tại chức ông Cự lên giám đốc rồi công ty chuyển thành tổng công ty nên ông mang danh tổng giám đốc. Sau đó vài năm ông lên chức chủ tịch UBND tỉnh Hà Tĩnh. Có nghịch lý là trong những năm ông Cự làm giám đốc Mitraco nhiều dự án được vẽ ra và không thu được gì. Cuối cùng các dự án này đều được bán dần để trả nợ (mà nhiều người cho là ông dùng tiền để chạy chức phó chủ tịch tỉnh). Trong khi làm phó chủ tịch ông học Thạc sĩ MBA theo chương trình liên kết với đại học Wester Pacific University. Trường này cũng nằm trong danh sách những Scam Universities mà báo chí đã từng nêu. Trớ trêu hơn ông lại là sinh viên ‘thủ khoa’ của khóa học này.”

Tương tự như ông Cự tác giả Tiến Dũng viết về ông Nguyễn Nhật: “Về ông Nguyễn Nhật thì cũng từ Mitraco và theo con đường đàn anh Kim Cự đã chọn. Nguyễn Nhật có bằng MBA từ Ðại Học Irvine và tiến sĩ từ ÐH dỏm Nam Thái Bình Dương. Dân tình Hà Tĩnh thắc mắc là không biết ‘ông Nhật đi học khi mô mà có bằng tiến sĩ kinh tế mau rứa?’ Ông Nhật mới chạy vô được chân đại biểu Quốc Hội hồi cuối năm 2007. Sau khi vô Quốc Hội được anh cả Trần Ðình Ðàn tạo cho chức vụ ủy viên Ủy Ban Kinh Tế QH rồi thì lấy thời gian đâu mà đi học. Thế mà bây giờ lại là ‘tiến sĩ kinh tế Nguyễn Nhật’!!! Thật là trơ trẽn hết chỗ nói.”

Tác giả Tiến Dũng nói: “Dân tình Hà Tĩnh rất bức xúc với nhiều dự án bánh vẽ mà báo chí đã nêu. Nay thêm nạn quan tham và bằng dỏm nữa. Không biết rồi tình sự sẽ ra sao. Kính đề nghị các cơ quan chứcnăng vào cuộc làm sạch bộ máy công quyền ở Hà Tĩnh nói riêng và Việt Nam nói chung.”

Trong một cuộc hội thảo ở Hà Nội ngày 30 tháng 7 2010 ông Phạm Tất Dong nguyên Trưởng Ban Khoa Giáo Trung Ương của đảng CSVN nói rằng: “Tôi quả quyết tại nhiều cơ quan chính quyền địa phương hiện nay có tới hàng vạn cử nhân thạc sĩ tiến sĩ được đào tạo theo ‘đơn đặt hàng’ để khi cầm tấm bằng trên tay họ vẫn không viết được một câu văn bản rõ ràng.”

“Ðại Học Irvine” và “Ðại học Nam Thái Bình Dương” liên kết với Ðại Học Quốc Gia Hà Nội “đào tạo” thạc sĩ tiến sĩ là các cơ sở thương mại chuyên bán bằng dỏm.

Theo báo Saigon Tiếp Thị ngày 16 tháng 6 2010 ông Nguyễn Ngọc Ân giám đốc Sở Văn Hóa-Thể Thao và Du Lịch tỉnh Phú Thọ có bằng “tiến sĩ” từ đại học “Nam Thái Bình Dương.” Ðặc biệt là ông này “bảo vệ” luận án tiến sĩ chỉ có 2 chuyến đi mỗi chuyến 1 tuần lễ và… hoàn toàn bằng tiếng Việt. Tờ SGTT còn nói tại tỉnh Phú Thọ còn khoảng 10 người như ông Ân.

Sau ông Ân tin cho hay ông Nguyễn Văn Ngọc phó bí thư tỉnh Ủy Yên Bái cũng có bằng tiến sĩ từ cái đại học dỏm vừa kể.

Ngày 18 tháng 8 2010 báo Tiền Phong nói rằng: “Ủy Ban Kiểm Tra Trung Ương” “vào cuộc” điều tra cái chuyện bằng cấp của ông Ngọc. Trong khi đó hai ông Võ Kim Cự và Nguyễn Nhật ở Hà Tĩnh thì vẫn vững như bàn thạch.
Hàng vạn quan chức đảng viên CSVN xài bằng cấp giả để tiến thân
Nhiều quan chức CSVN cùng có bằng “tiến sĩ” từ tổ chức bịp Southern Pacific University

Tư Ngộ/Người Việt

HÀ NỘI (TH) – Hàng vạn quan chức đảng viên của chế độ Hà Nội dùng bằng giả để tiến thân trong bậc thang quyền lực cũng như để lòe bịp thiên hạ một ông nguyên là “Trưởng ban khoa giáo trung ương” của đảng CSVN cả quyết như vậy.

“Tôi quả quyết tại nhiều cơ quan chính quyền địa phương hiện nay có tới hàng vạn cử nhân thạc sỹ tiến sĩ được đào tạo theo ‘đơn đặt hàng’ để khi cầm tấm bằng trên tay họ vẫn không thể viết được một câu văn bản rõ ràng.”

Nguyenngocan

Bằng tiến sĩ dỏm của ông Nguyễn Ngọc Ân giám đốc Sở Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch tỉnh Phú Thọ. (Hình: SGTT)

Ông Phạm Tất Dong giáo sư tiến sĩ nguyên trưởng ban khoa giáo trung ương của đảng CSVN nói với báo Ðất Việt và được báo này tường thuật trong bản tin ngày 30 tháng 7 năm 2010. Tờ Ðất Việt phỏng vấn một số cựu quan chức vốn là những ông khoa bảng nhân dịp tin tức càng ngày càng lộ ra cho thấy nhiều quan chức của chế độ mua bằng tiến sĩ từ những tổ chức lường gạt cấp phát bằng giả ở nước ngoài đặc biệt là ở Hoa Kỳ cho những kẻ háo danh hay có nhu cầu lừa gạt người khác.

Trong hơn một tháng nay dư luận tại Việt Nam chú ý tới chuyện một ông giám đốc Sở Văn Hóa-Thể Thao-Du Lịch tỉnh Phú Thọ tên Nguyễn Ngọc Ân lấy bằng tiến sĩ ở Mỹ chỉ trong vòng 2 tuần lễ. Khôi hài hơn theo tờ SGTT ngày 16 tháng 6 năm 2010 đưa tin ông Ân “khẳng định trong thời gian làm tiến sĩ từ tháng 2 năm 2007 đến tháng 9 năm 2009 ông có sang trường đại học này để học hai đợt mỗi đợt một tuần được nghe giảng tiếng Anh qua phiên dịch sang tiếng Việt và ngay cả khi ông bảo vệ luận án cũng có người dịch cho ông từ đầu đến cuối.”

Không những vậy SGTT nói “Ông cũng khẳng định ông tự học là chính thông qua tài liệu của trường đại học Nam Thái Bình Dương soạn bằng tiếng Việt và đĩa CD. Trường đại học Nam Thái Bình Dương cũng không yêu cầu những nghiên cứu sinh như ông Ân phải biết tiếng Anh không phải thi đầu vào mà chỉ cần gửi đề cương sang cho họ… chỉnh sửa là được”.

Cái trường “Southern Pacific University” mà ông Ân được cấp phát bằng tiến sĩ chỉ là một tổ chức bịp bợm không phải là một trường đại học bình thường ở Hoa Kỳ. Ông Ân lấy cái tên của nó để bịp người khác theo nhu cầu của ông.

Khi chuyện ông Ân làm trò cười vẫn còn đó ngày 26 tháng 7 năm 2010 báo Tuổi Trẻ cho hay ông Nguyễn Văn Ngọc phó bí thư thường trực tỉnh Yên Bái báo cáo với tỉnh là ông có văn bằng tiến sĩ do đại học “Nam Thái Bình Dương” cấp phát chỉ trong vòng 6 tháng kể từ khi ông được “tỉnh ủy cử đi học”.

Cùng ra trường một lò như ông Ân ông Ngọc lại phải học tới 6 tháng trong khi ông Ân chỉ có 2 tuần lễ. Thật ra các tin tức tiết lộ trên báo chí ở Việt Nam cho thấy những gì các ông nói chỉ là trò bịp vụng về các ông không hề tới “học” hay “trình luận án” ở “Southern Pacific University” vì nó có trụ sở trên thực tế đâu mà đến?

Tờ Tuổi Trẻ kể rằng năm 2008 ông Ngọc được “đề xuất” đi học và ngày 2 tháng 10 năm 2008 tỉnh ủy Yên Bái có quyết định số 878 cử ông Ngọc “theo học khóa đào tạo tiến sĩ quản trị kinh doanh của Ðại Học Nam Thái Bình Dương” mà cũng không nói trường ở đâu. Ðến tháng ba 2009 thì ông Ngọc “báo cáo hoàn thành khóa học và đề nghị tỉnh hỗ trợ một phần kinh phí học tập”.

Tờ Tuổi Trẻ nói ngày 31 tháng 12 năm 2009 nói tỉnh Yên Bái đã ra quyết định “hỗ trợ 74 triệu đồng cho ông Ngọc” nhưng ông này chối chưa nhận được.

Tin mới nhất trong ngày Thứ Bảy 31 tháng 7 năm 2010 của báo điện tử Dân Luận cho biết cả tân chủ tịch kiêm phó chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh cũng đều xài bằng thạc sĩ và tiến sĩ dỏm.

Ông Võ Kim Cự 53 tuổi bơi lên được cái ghế chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh nguyên là cán bộ đoàn xã Cẩm Thăng huyện Cẩm Xuyên. Ông Cự trong bản tin của TTXVN gọi ông là “thạc sĩ kinh tế” được “Hội đồng nhân dân tỉnh” bầu vào chức chủ tịch ngày 30 tháng 7 năm 2010. Cùng trong dịp này ông Nguyễn Nhật 50 tuổi được bầu vào ghế phó chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh theo tác giả Tiến Dũng viết trên Dân Luận “có bằng MBA từ đại học Irvine” (dỏm) và “tiến sĩ từ đại học dỏm Nam Thái Bình Dương”.

Xem ra có một tổ chức hay một nhóm người đứng ra thầu cái vụ bán bằng dỏm cho một số quan chức CSVN khắp nơi. Một đồn mười mười đồn trăm chi một số tiền nhỏ nào đó người ta được bán cho một tờ giấy lộn nhưng lại in ấn đẹp đẽ giống hệt một tấm bằng thật. Nếu không vậy không có nhiều quan chức đảng viên CSVN cùng “tốt nghiệp tiến sĩ” từ đại học dỏm Southern Pacific University.

Trước khi leo lên được cái ghế chủ tịch và phó chủ tịch tỉnh Hà Tĩnh hai ông Võ Kim Cự và Nguyễn Nhật cùng đi lên từ cán bộ đoàn cấp xã bằng cấp thấp hơn cũng thuộc loại học “tại chức” tức không học cũng có bằng vì là quan chức đảng viên và cũng chi tiền mà có.

Riêng ông Cự mấy năm qua nhiều bài báo từ tờ Thời Báo Kinh Tế Sài Gòn đến Thiên Nhiên.Net (của Bộ Tài Nguyên Môi Trường) đập ông nhiều bài khá nặng vì ông cầm đầu vụ khai thác bừa bãi titan tàn phá môi trường nhân dân điêu đứng “làm sụt lở đất toàn bộ thảm thực vật nhiều diện tích rừng phòng hộ ven biển bị chặt phá hết” (TBKTSG ngày 24 tháng 5 năm 2008). Vậy mà ông vẫn lên chức như diều. Nay ông có thêm cái bằng dỏm để tiến thân cao hơn nữa.

Theo tờ báo Tuổi Trẻ quan chức CSVN bịp bợp bằng cấp với đủ mọi mánh khóe để người khác tin tưởng. Về trường hợp ông phó bí thư tỉnh ủy Nguyễn Văn Ngọc ông này từng khoe rằng bằng dỏm của ông còn do bà Condoleeza Rice khi làm Ngoại Trưởng Hoa Kỳ (dưới thời Tổng Thống Bush) ký và còn “kèm cả chữ ký của tòa án New York thống đốc bang New York”.

Còn bằng của ông Ân của Sở VH-TT-DL Phú Thọ thì “còn có cả chữ ký của cựu Tổng Thống Hoa Kỳ Bill Clinton”.

Ngày 16 tháng 9 năm 2009 ông Tiến Sĩ Lê Anh Sắc “chuyên viên cao cấp của Sở Nội Vụ Hà Nội” loan báo một kế hoạch để “khối nhân sự” của thủ đô từ nay đến năm 2020 “phấn đấu có 100% cán bộ diện thành ủy quản lý có trình độ tiến sĩ…”

Liệu có phải từ cái lò “Nam Thái Bình Dương” chăng?

Riêng ở tỉnh Phú Thọ theo SGTT đã có khoảng 10 người như ông Ân nhưng chưa thấy được nêu danh tính.

Bằng giả trường dỏm
Nguyễn Văn Tuấn – Viện Nghiên cứu Garvan

Câu chuyện chung quanh sự việc quan chức văn hóa một tỉnh có bằng tiến sĩ nhưng không biết tiếng Anh thực chất là bằng dỏm là một hệ quả của sự nghịch lí về chức vụ và bằng cấp ở nước ta.

Dư luận công chúng bức xúc về trường hợp một quan chức văn hóa của một tỉnh có bằng tiến sĩ nhưng không biết tiếng Anh. Thật ra bằng tiến sĩ của vị quan chức này là một bằng dỏm từ một cơ sở kinh doanh bằng cấp bên Mĩ và do đó không có giá trị học thuật gì cả.

Nghịch lí tạo nhu cầu

Ở nước ta đang tồn tại một nghịch lí về chức vụ và bằng cấp. Theo logic thông thường và qui trình bao đời nay ở nước ta và trên thế giới người có năng lực chuyên môn (thể hiện qua kinh nghiệm và bằng cấp) được bổ nhiệm vào các chức vụ công quyền thích hợp.

Tuy nhiên hiện nay ở nước ta có tình trạng đi ngược lại qui trình trên: bổ nhiệm trước rồi hợp thức hóa sau. Thật vậy trong thực tế đã có biết bao trường hợp người được chỉ định (hay “cơ cấu”) vào các chức vụ công quyền dù chưa có bằng cấp thích hợp. Điều này dẫn đến một hệ quả là người được bổ nhiệm phải hợp thức hóa bằng cách “chạy” bằng cấp.

Đây là một nghịch lí phổ biến ở nước ta ngày nay nhưng rất hiếm thấy trên thế giới.

Có thể nói rằng nhu cấp bằng cấp rất lớn ở nước ta. Trong bối cảnh kinh tế – xã hội phát triển nhanh đặt ra nhu cầu cho rất nhiều vị trí công tác trong hệ thống quản lí và công quyền. Hàng năm có lẽ có hàng vạn người được bổ nhiệm vào các chức vụ hành chính và quản lí dù họ chưa có bằng cấp thích hợp và dẫn đến nhu cầu bằng cấp. Trong nhiều trường hợp việc hợp thức hóa bằng cấp được cấp trên khuyến khích và tạo điều kiện.

Có lẽ do nhu cầu này mà hàng trăm đại học ồ ạt ra đời trong thời gian gần đây trên khắp các tỉnh thành ở nước ta. Tình trạng này dẫn đến một hệ quả có thể đoán được là chất lượng đào tạo bị suy giảm do thiếu thầy cô và cơ sở vật chất cho giảng dạy và thực hành. Chất lượng đào tạo xuống cấp làm cho công chúng nghi ngờ tất cả những bằng cấp xuất phát từ các đại học ở Việt Nam.

Dù muốn hay không cũng phải ghi nhận một thực tế là người Việt chúng ta rất vọng ngoại. Tâm lí vọng ngoại nhìn người nước ngoài nhất là người phương Tây bằng con mắt nể phục. Từ nể phục chúng ta xem cái gì của phương Tây hay xuất phát từ phương Tây cũng đều có giá trị hơn có chất lượng cao hơn những gì xuất phát từ trong nước. Do đó không ngạc nhiên khi bất cứ thời nào những gia đình có điều kiện đều muốn gửi con em ra nước ngoài du học lấy được một mảnh bằng với tiếng Anh hay tiếng Pháp làm chứng từ cho việc tiến thân sau này.

Trong tình hình giáo dục Việt Nam xuống cấp thê thảm và hỗn loạn như hiện nay không ai ngạc nhiên khi thấy một làn sóng mà có người ví von là “tị nạn giáo dục” ở nước ngoài với hàng vạn học sinh và sinh viên từ VN đang theo học tại các trường trung học và đại học ở Mĩ Úc Anh Pháp Canada Singapore v.v… Các quan chức Việt Nam gửi con em ra ngoài học khá nhiều.

Thật ra chính các quan chức này cũng có nhu cầu kiếm một tấm bằng từ nước ngoài để làm phương tiện thăng quan tiến chức. Tiêu biểu cho tình trạng này là các quan chức ở tỉnh Phú Thọ tìm cách theo học ở Mĩ để có một học vị tiến sĩ dù các vị này không biết tiếng Anh!

Thông tin này làm công chúng hết sức bức xúc vì họ không ngờ ở Mĩ cũng có những trường đào tạo tiến sĩ mà nghiên cứu sinh không biết tiếng Anh!

Nhận dạng trường dỏm

Nhưng trong thực tế thị trường giáo dục ở nước ngoài cũng có tình trạng vàng thau lẫn lộn. Bên cạnh những trường nổi tiếng như Harvard Stanford Yale Cornell Princeton Columbia v.v… cũng có hàng trăm trường xoàng xĩnh.

Nguy hiểm hơn bên cạnh những trường xoàng xĩnh còn có hàng ngàn cơ sở thương mại giáo dục xuất hiện dưới danh xưng “đại học” chuyên bán bằng cấp. Đây là những “trường” dỏm những trường mà chẳng có một tổ chức kiểm định giáo dục nào trên thế giới công nhận.

Những cơ sở kinh doanh bằng cấp (tức trường dỏm) thường có một số đặc điểm chính sau đây:

Thứ nhất họ có những tên giống như trường thật. Vì để đánh lạc hướng người tìm hiểu và “lặp lờ đánh lận con đen” nên các cơ sở buôn bán bằng cấp thường lấy những tên mà đọc lên có âm tiết giống như các trường nổi tiếng. Chẳng hạn như thay vì đại học Harvard họ nhái tên là đại học Horvard hay đại họcHarward.

Vị quan chức tỉnh Phú Thọ cho biết ông theo học tại trường đại học Nam Thái Bình Dương. “Trường” này có tên tiếng Anh là Southern Pacific University nhái theo tên trường thật của Fiji là University of South Pacific!

Thứ hai các cơ sở bán bằng cấp thường thay đổi địa chỉ rất thường xuyên. Chẳng hạn như trường “đại học Nam Thái Bình Dương” danh nghĩa là ở Hawaii (Mĩ) nhưng đăng kí thì ở… Malaysia! Trong thời đại internet có rất nhiều “trường” chẳng có địa chỉ cụ thể mà chỉ một website. Với công nghệ web và thông tin họ có thể thiết kế một trang web “hoành tráng” giống y như trang web của trường đại học thật.

Thật vậy có thể nói rằng trang web của các doanh nghiệp bán bằng cấp còn hoành tráng hơn nhiều so với các trang web của đại học thật ở Việt Nam!

Thứ ba tài liệu trình bày thường sai chính tả và sai văn phạm tiếng Anh. Sự thật là những người chủ doanh nghiệp “đại học” không thạo tiếng Anh hay xuất thân từ Phi châu. Chính vì thế mà tiếng Anh của họ có rất nhiều sai sót. Ngay cả “bằng cấp” họ cấp cũng có nhiều lỗi chính tả và văn phạm! Đương nhiên đối với phần đông người Việt thì những lỗi này khó phát hiện.

Thứ tư họ thường nhấn mạnh thời gian hoàn tất học rất nhanh. Thay vì phải bỏ ra 3 4 năm để hoàn tất chương trình cử nhân các cơ sở này quảng cáo rằng chương trình cử nhân chỉ cần… 7 ngày. Ngay cả tiến sĩ cũng chỉ cần… 1 tháng!

Bằng cấp của họ cũng rất mù mờ không có gì là cụ thể. hay vì gọi “cử nhân kinh tế” họ cố tình đổi thành “Cử nhân kinh tế quản trị kinh doanh” – một ngành học chẳng ai biết có ý nghĩa gì! Cố nhiên vì đây là doanh nghiệp mua bán nên không có vấn đề tiêu chuẩn về đầu vào và đầu ra. Bất cứ ai cũng có thể “ghi danh” theo học miễn là có khả năng trả tiền.

Thứ năm những “trường” dỏm này không có giáo sư không có giảng đường và cũng không có chương trình học. Điều này thì ai cũng có thể hiểu được bởi vì trong thực tế những cơ sở kinh doanh này thực chất chỉ là một nhà để xe (garage) hay một khu nho nhỏ trong phòng ngủ hay phòng khách cũng đủ để thiết lập một “đại học” dỏm.

Thời đại internet là cơ hội lí tưởng để các “đại học” dỏm này sinh sôi nảy nở. Những cơ sở thương mại này cũng chẳng khác gì những doanh nghiệp làm đồng hồ dỏm. Tức là cơ sở thương mại có đăng kí tên doanh nghiệp đàng hoàng và hàng hóa của họ là bằng cấp.

Cũng như đồng hồ dỏm bằng cấp dỏm của họ rất giống bằng cấp thật. Họ bán những bằng cấp từ cấp cử nhân thạc sĩ đến tiến sĩ với những cái giá khác nhau. Bằng cấp càng cao giá càng cao. Một bằng tiến sĩ có khi giá khoảng 5000 USD. Là cơ sở thương mại nên họ cũng cạnh tranh và trong khi cạnh tranh họ cũng… giảm giá (discount)!

Cố nhiên bằng cấp của họ không được ai công nhận. Khách hàng của họ thường là những người nhẹ dạ từ các nước thiếu thông tin và kém tiếng Anh như nước ta.

Học tiến sĩ ở Mĩ nhưng không biết tiếng Anh

Trong thực tế đã có không ít người ở nước ta là nạn nhân của các cơ sở bán bằng cấp. Hai hôm nay dự luận công chúng bức xúc về một số trường hợp giám đốc sở văn hóa tỉnh Phú Thọ lấy học vị tiến sĩ ở Mĩ nhưng không biết tiếng Anh. Vị quan chức này cho biết ông theo học tại trường “Đại học Nam Thái Bình Dương của Hoa Kỳ”. Tuy nhiên tôi e rằng vị quan chức đó là nạn nhân của một cú lường gạt.

Qua tìm hiểu tôi được biết trường này có tên là Southern Pacific University (tên pháp lí là Southern Pacific University Inc a Hawaii corporation). “Trường” có hẳn một website khá hoành tráng. Tuy nhiên theo tài liệu của Bộ Thương mại và Tiêu thụ vụ (Department of Commerce and Consumer Affairs) thì “trường” đã bị giải thể từ ngày 28/10/2003 (nguyên văn: “Although incorporated in Hawaii SPU was based in Malaysia. SPU’s Hawaii corporation was dissolved on October 28 2003.”)

Đây là một trường dỏm và đã được đưa vào danh sách các trường dỏm. Trường này thậm chí còn được liệt kê vào danh sách scam tức là những nơi chuyên lừa gạt người nhẹ dạ để lấy tiền bằng cách bán bằng cấp dỏm. Bằng cấp của trường Southern Pacific University không được các cơ quan kiểm định giáo dục của Mĩ công nhận.

Nói tóm lại tôi nghĩ vị quan chức này đã bị lừa gạt và chắc tốn nhiều tiền để có cái giấy tiến sĩ đó. Tờ giấy gọi là tiến sĩ đó chỉ là chứng từ của một sự lường gạt chứ không phải là một học vị gì cả.

Kinh doanh giáo dục không chỉ giới hạn trong việc buôn bán bằng dỏm mà còn bao gồm buôn bán chức danh dỏm. Những chức danh hay danh xưng như “danh nhân thế giới” (Who is Who in the World) bộ óc vĩ đại viện sĩ hàn lâm v.v… đều có thể mua từ các nhóm kinh doanh qua mạng thậm chí qua các tổ chức mà đọc qua tên thì có vẻ như thật. Vấn đề trở nên phức tạp khi phân biệt giữa tổ chức thật và giả.

Chẳng hạn như Viện hàn lâm khoa học New York là một tổ chức khoa học thật sự nhưng cách họ cấp bằng “viện sĩ” thì không nên hiểu là viện sĩ mà chỉ là hội viên. Khoảng 6 năm trước đây người viết bài này đãgiải thích những khác biệt đó nhưng rất tiếc là mãi đến nay vẫn còn nhiều người ở Việt Nam bị sa đà vào cái bẫy danh xưng và tốn tiền một cách không cần thiết.

Điều đáng nói là có cơ quan Nhà nước khuyến khích chi tiền để nhân viên mình có được những danh xưng dỏm những học vị dỏm đó! Trong tình trạng vàng thau lẫn lộn như hiện nay ở Việt Nam những danh xưng tiến sĩ hay giáo sư nhất là trong giới quan chức càng ngày càng trở thành chuyện tiếu lâm dân gian. Nhưng nghiêm chỉnh và bình tâm mà nói phải gọi đó là một quốc nạn giáo dục.

Trong khoa bảng không có phương cách gọi là “đi tắt đón đầu”. Tri thức tích lũy theo thời gian chứ không thể nào một sớm một chiều mà có được. Tất cả những học vị khoa bảng hay bằng cấp nói chung là một chứng nhận về một quá trình học tập để tiếp thu kiến thức trong một thời gian dài có khi rất dài và rất gian nan.

Tiến sĩ là một học vị cao nhất trong hệ thống giáo dục hiện đại và người có học vị này được công chúng phương Tây kính cẩn gọi là “Doctor”. Người có văn bằng đó phải trải qua một quá trình học và nghiên cứu với những thành quả được cộng đồng khoa học quốc tế công nhận. Điều cốt lõi và cũng là đặc điểm để phân loại bằng tiến sĩ với các bằng cấp khác là nghiên cứu. Không có nghiên cứu khoa học thì không thể là tiến sĩ được.

Do đó văn bằng tiến sĩ thích hợp và giá trị cao nhất trong khoa bảng và nghiên cứu khoa học chứ không phải trong hệ thống công quyền và quản lí hành chính.

Bằng tiến sĩ càng không phải là món hàng để người ta mua làm vật trang sức hay làm phương tiện để thăng quan tiến chức.

So với các nước trong vùng nước ta có nhiều tiến sĩ và giáo sư. Tính đến nay Việt Nam đã phong hàm giáo sư và phó giáo sư cho hơn 8300 người. Con số tiến sĩ còn cap gấp 4 lần con số giáo sư. Chúng ta không biết bao nhiêu tiến sĩ ở Việt Nam được cấp bởi những “trường” dỏm nhưng chúng ta có thể nói rằng những tiến sĩ dỏm này làm cho năng suất khoa học Việt Nam thấp hơn các nước trong vùng.

Thật vậy hàng năm Việt Nam chỉ công bố được khoảng 1000 công trình khoa học trên các tập san quốc tế tức chỉ bằng khoảng 1/5 Thái Lan và 1/10 Singapore. Lí do đơn giản là vì Việt Nam có nhiều giáo sư và tiến sĩ không làm việc trong khoa học mà chỉ làm quản lí và hành chính. Rất nhiều các quan chức trong các bộ của chính phủ đều có bằng tiến sĩ. Phân nửa những bộ trưởng VN có bằng tiến sĩ. Nhưng trớ trêu thay chỉ có khoảng ~20% giảng viên trong các đại học lớn ở VN có văn bằng tiến sĩ! Đó là một nghịch lí.

Đã đến lúc phải phục hồi qui trình tuyển dụng quan chức theo logic thông thường: dựa vào kinh nghiệm và bằng cấp đã có chứ không nên “cơ cấu” xong rồi mới hợp thức hóa sau. Đã đến lúc phải nhận thức rằng văn bằng tiến sĩ là để nghiên cứu khoa học và giảng dạy đại học chứ không phải là một chứng chỉ để thăng quan tiến chức.

Để lại lời nhắn

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất / Thay đổi )

Connecting to %s